|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Khánh, anh Việt, Hoàng và Tuấn, ngay lâp tức nhìn về nơi phát ra tiếng nói. Tôi nghĩ mọi người nhận ra giọng tôi, nên lập tức nhìn quanh xem tôi đang ở chỗ nào. Anh Dương là người nhận ra tôi đầu tiên, trên gương mặt anh bỗng nở một nụ cười, khiến cho cái vẻ lạnh lùng khi nãy nhanh chóng tan biến. Những tiếng hét phấn khích sau lưng tôi đồng loạt vang lên ngay sau nụ cười của anh Dương. Nhưng tôi cũng không để ý nữa, tôi ghép hai bàn tay thành hình trái tim, đưa về phía mọi người. Mọi người cũng bật cười sau hành động của tôi, và bọn họ đáp trả tôi bằng chữ V chiến thắng.
Nhạc của “Lucifer” bắt đầu nổi lên. Lúc này thì tôi chẳng có việc gì khác là ngồi … quay clip cả. Cho dù hai con mắt của tôi, à không, bốn con mắt chứ, hôm nay muốn “giả nai” chút nên tôi đã đeo kính Nobita không tròng vào, nhưng vẫn được tính là bốn con mắt nhỉ? Ừ, cho dù là bốn con mắt của tôi đang dán chặt vào màn hình máy ảnh, nhưng tôi vẫn nhận ra anh Dương luôn nhìn mình. Bất kể lúc nào rảnh mắt, nghĩa là không phải tập trung để đổi vị trí cho các thành viên còn lại, thì anh đều nhìn tôi. Như vậy là hết giận rồi phải không?
…
Bốn tiếng ngồi “ê mông” cuối cùng cũng trôi qua. Trong khi mọi người, phần thì lục đục ra về, phần thì nán lại chụp ảnh, thì tôi vẫn ngồi lì ra đấy. Chính xác thì lúc này tôi đang nhìn quanh để tìm My. Hôm nay đi vội quá nên tôi cũng chưa kịp nhắn tin cho con bé để dặn trước, nhưng cũng không sao, dù gì My làm việc trong ban tổ chức, ắt hẳn hôm nay con bé cũng sẽ tới mà. Tự nhiên lúc này tôi tự tin vào bản thân mình, tin rằng tôi có thể tìm được con bé. Cùng đường lắm thì tôi mới quyết định gọi điện xem My đang ở đâu.
“Chị Linh!”
Một chai C2 lạnh buốt bỗng dưng áp sát vào má tôi, khiến tôi suýt nữa thì nhảy tưng lên vì lạnh. Tôi quay lại nhìn, con bé My đang nhìn tôi đầy vẻ hứng thú, có lẽ rằng nó khá vui vì đã trêu được tôi.
“Chị đang tìm em đây!”
“Em biết rồi! Em thấy chị ngơ ngác từ nãy!” – My vừa nói vừa dúi chai C2 vào tay tôi.
“Em gặp anh Khánh chưa?” – Tôi nhìn My dò hỏi. Tự nhiên tôi lại thấy tò mò chuyện của con bé.
“Rồi chị! Hôm nào em chả gặp! Lúc nãy anh ấy nhờ em xem lại bài nhạc. Tóm lại là vẫn chẳng biết em là ai, rõ chán!”
Tôi phì cười trước lời than thở của My. Không phải tôi vui vì thấy nó chán nản như thế, lí do tôi cười chẳng qua cũng chỉ vì cái tính đáng yêu của My. Ai đời cái việc nhỏ nhặt như anh Khánh nhờ nó một tí xíu thôi, nó cũng kể bằng giọng đầy hào hứng, rồi kết thúc câu nói với một tiếng thở dài.
“Linh!”
Anh Khánh và mọi người trong nhóm bước đần gần tôi. Cùng lúc đấy, tôi nhận thấy My thoáng giật mình khi nhận ra sự xuất hiện của anh Khánh. Tôi quay sang nhìn My nháy mắt, cố trấn an cô em gái nhỏ.
“Con hâm này! Sao bảo không đến?” – Kim nhào tới … xoa đầu tôi. Ơ hay, học cái kiểu của anh Dương từ lúc nào rồi không biết – “Úi giời, sao nhìn hôm nay mày nai tơ thế? Ơ mà ai đây?”
“Đây là My, em họ tao!” – Tôi nói rồi nhìn sang anh Khánh. Tất nhiên, đó chỉ là một lời nói dối.
“Em này trông quen quen!” – Anh Khánh nhìn My đầy thắc mắc. Hừ, cố nhớ xem nào! Anh đang làm em tôi nhớ nhung từng ngày đấy!
“Thôi đi đại ca! Bạn này ở trong ban tổ chức mà!” – Uyên xen vào, rồi lại quay qua tôi, vừa nói vừa đung đưa tay Tuấn, như thế … trông chừng thằng bé, không để cho mấy bạn fangirl đòi chụp ảnh cùng. He he, hai nhóc làm lành rồi sao – “Chị đến là tốt rồi! Chúng ta đi ăn mừng thôi!”
Lại ăn mừng! Mấy cái người này, cuộc sống của họ chỉ toàn tiệc tùng thôi thì phải. Tôi thì không đi với mọi người nhiều nên cũng cho qua đi, nhưng hình như ngày nào bọn họ cũng tụ tập thì phải?
Tôi nuốt nước bọt, cắn răng từ chối khéo:
“Không được rồi! Chị đi cùng My, chị phải về cùng nó!”
“Chị đừng lo! Em họ chị cũng không thoát được đâu. Tất cả phải đi mà!” – Tuấn nói tiếp.
Tôi đứng hình, quay sang nhìn My. Rõ ràng là tôi muốn mượn My làm lí do để trốn về, ai ngờ bọn họ lại lôi cả con bé đi theo. Chậc, tội lỗi của tôi to lớn rồi đây! Tôi nhìn My hối lỗi, nhưng ngoài sức tưởng tượng của tôi, con bé đang nhìn tôi bằng con mắt tròn xoe, và đầy ẩn ý. Tôi có thể đọc được điều con bé định nói là: “Chị Linh ơi! Đi đi mà! Em muốn đi cùng anh Khánh!”
Tôi bất lực hoàn toàn với mấy con người này rồi!
.
.
.
Nói là đi “ăn mừng” thôi, chứ thực ra mọi người quyết định ra bãi cỏ ở sông Hồng để chụp ảnh và thư giãn. Tôi không phản đối mà ngược lại, tôi rất thích. Trước giờ tôi chưa được ra đây bao giờ cả, dù có một vài lần đám bạn có rủ đi. Đến đây rồi mới cảm thấy hối hận ghê gớm. Nhưng thôi không sao, dù gì thì bây giờ cũng đặt chân tới rồi.
“Chị Linh!” – My khoác tay tôi, vừa đi vừa nói, giọng điệu giống như một bà cụ non – “Sao chị không đi cùng anh Dương?”
Tôi đưa mắt nhìn anh Dương, ngay sau khi nghe My nhắc đến tên anh ấy. Rõ ràng là khi nãy chúng tôi đã làm hòa rồi mà, đúng không nhỉ? Nhưng mà tôi vẫn không đủ can đảm để tới gần và bắt chuyện với anh. Nhớ lại cái thái độ ngày hôm đó của mình, tôi cũng tự thấy tôi đáng ghét ghê gớm. Chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi không dám nghĩ mình phải làm gì nữa rồi.
“Chị và anh Dương cãi nhau hả?” – My tiếp tục lên tiếng.
“Em đừng có nói vớ vẩn!”
“Thật mà! Mà em để ý mấy hôm chị không tới rạp, anh Dương nhảy như dở hơi ý. Thế mà hôm nay nghe chị hét cái, anh ấy nhảy đẹp ngay!”
“Ăn nói vớ vẩn ít thôi!” – Tôi mở túi ra, lấy cái máy ảnh rồi nhét vào tay My – “Em cầm cái này, ra bảo anh Khánh xem cái nào ưng thì để lại, không thích thì xóa đi!”
“Ơ! Sao lại là em?”
“Chứ em không muốn nói chuyện với anh ấy hả?”
“Em…”
“Thôi đi nhanh nào! Lừng khừng là tí cậu Tuấn cô Uyên kia ra là lại vớ lấy chụp ảnh đấy!”
“Vâng!”
My nhìn tôi cười, gương mặt con bé thoáng đỏ lên, trông rất đáng yêu. Tôi nhìn My chạy tới chỗ anh Khánh, rồi mới bắt đầu quay sang nhìn đồng cỏ lau trước mặt. Thích thật! Giá mà ngày nào cũng được qua đây!
“Tách”
Giữa lúc đang … “hòa mình với thiên nhiên”, tôi nghe tiếng bấm máy khô khốc vang lên bên tai mình. Chậm chạp quay ra nhìn, tôi nhanh chóng phát hiện ra là anh Dương đang chụp trộm tôi. Tôi thoáng nhăn mặt, bối rối nói:
“Sao anh lại chụp ảnh em?”
“Anh thích!”
“Nhưng em không thích! Xóa đi!” – Tôi nhăn nhó, nói như thể ra lệnh.
“Không! Đẹp mà, em có vẻ không tin vào bản thân mình nhỉ?”
“Em không thấy đẹp chút nào cả! Xóa, xóa, xóa!”
“Không! Anh sẽ up lên Facebook!”
“Không được! Em không cho phép! Nếu anh muốn up, anh về mà up ảnh của Quỳnh C_”
Tôi chợt khựng lại, nhưng dường như điều đó cũng chẳng có ích lợi gì nữa. Tôi thấy gương mặt của anh Dương bỗng ngẩn ra, rồi một lát sau, nụ cười nhếch mép thoáng hiện lên trên gương mặt anh. Tôi đi chết đây! Sao tôi lại… Tôi vừa nói cái quái gì ấy nhỉ?
“Tách”
Anh Dương lại bấm máy lần nữa. Lúc này tôi cảm thấy trong người mình nóng phừng phừng, tôi vô cớ hét lên.
“Em đã bảo anh đừng chụp nữa mà!”
“Tách”
“ANH ĐÚNG LÀ ĐỒ ĐÁNG GHÉT!”
Tôi hét ầm lên, sau đó bật khóc ngon lành. Khi đó, anh Dương, và mọi người xung quanh nữa, đều quay sang nhìn tôi chằm chằm. Tôi thấy anh Khánh định chạy ra hỏi thăm mình, nhưng My với anh Việt đã giữ anh lại. Bên cạnh đó, mọi người cứ nhìn tôi, xong lại nhìn anh Dương, cuối cùng là quay sang nhìn nhau cười, rồi nhún vai quay đi như chẳng có chuyện gì?!
Anh Dương đứng thần người ra nhìn tôi khóc một lúc, rồi mới hớt hải chạy lại. Tôi ức, tôi ức lắm ấy! Ức vì mình ngu ngốc một cách khó tả! Ngu ngốc, trẻ con và ích kỷ! Vậy mà lúc này, anh còn cố chọc cho tôi điên lên nữa!
“Này nhóc!”
“Tránh xa em mười mét!”
“Tại sao lúc nào em cũng xua đuổi anh thế nhỉ?”
“Vì anh đáng ghét!” – Tôi trả lời ngay, không mảy may suy nghĩ.
“Trời ơi đừng khóc nữa mà! Mọi người đang nhìn đấy! Bọn họ tưởng anh làm gì em đấy!”
“_”
“Đừng khóc nữa mà! Anh hứa sẽ không chọc em điên lên nữa!”
“Nhưng…nhưng đâu phải tại anh!” – Tôi mếu máo, mặt mũi lấm lem nước mắt, ngước nhìn anh.
“Thế sao em khóc?”
“_”
“Thôi được rồi! Anh sẽ không hỏi nữa!” – Anh Dương vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh tôi – “À mà không được! Anh phải hỏi rõ! Hôm đó có chuyện gì thế?”
“_” – Tôi liếc nhìn anh Dương. Rõ ràng vừa kêu sẽ không hỏi nữa cơ mà. Sao vừa nói xong đã ngay lập tức lật mặt được nhỉ?
“À không! Ý anh hỏi là tối hôm đó, có chuyện gì xảy ra?”
“À! Chỉ là chuyện gia đình thôi ạ!”
“À mà thôi! Em không cần nói đâu! Kim nó kể cho anh hết rồi!” – Tôi bị shock bởi cái con người này. Từ nãy đến giờ, rõ ràng câu trước và câu sau luôn “chọi” nhau côm cốp. Dương à, anh có thấy là anh đáng ghét lắm không?- “Hình như hôm đấy, anh cũng khiến em bực mình thì phải!”
“Hôm đấy là em bực mình lung tung, rồi trút giận lên anh! Em xin lỗi!” – Tôi nhìn anh Dương, bắt đầu khoanh tay trước ngực và cúi đầu xin lỗi anh một cách … thành kính. Mỗi lần nói chuyện với anh, tôi đều cảm thấy mình mới là người có lỗi. À không, chính xác thì tôi đúng là người có lỗi.
“Hôm đấy anh mang bánh qua cho em, mà em lại đuổi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




