watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11881 Lượt

đi! Sao tới lúc ngủ mà trông vẫn đẹp như thế vậy nhỉ? Cũng nhờ bức ảnh mà My send, tôi đã nhận ra một điều cực kì quan trọng, đó là…tôi chưa hề mạo phạm gì tới anh trong lúc ngủ. Mà có mạo phạm thì anh cũng chẳng thể biết được, bởi anh cũng…ngủ ngon như tôi.

Thấy tôi im lặng, My lại nói tiếp.

Jerry_My: Chị là người yêu anh Dương à?

LinhLinh: Không! Em hỏi gì lạ thế?

Jerry_My: À! Thực ra ấy, em nhìn thấy chị từ lúc S.I.U mới tới cơ. Em định chạy ra gọi chị mà lúc ấy lại có việc, lúc sau quay ra thì thấy chị ngủ rồi. Trông n

ngặt nghẽo thấy thương. Em thấy anh Dương chạy ra cho chị dựa đấy!

Tôi căng mắt nhìn chằm chằm vào màn hình. Con bé đang luyên thuyên cái gì thế nhỉ? Là anh Dương tự để cho tôi dựa vào? Không phải là do tôi ngủ quá say mà nhỡ dựa vào anh sao? Tôi bỗng dưng thấy má mình nóng phừng phừng. Gần năm phút sau, tôi mới chậm chạp gõ trả lời My.

LinhLinh: My! Em lừa chị!

Jerry_My: Em thề! Lúc ấy anh Dương nhảy xong rồi, mấy chị trong ban tổ chức còn rủ anh ấy ra…chụp ảnh. Anh ấy từ chối bảo có việc rồi, hóa ra là ra chỗ chị!

LinhLinh: Mà em biết anh Dương à?

Jerry_My: Anh Dương thì ai chẳng biết. Bọn bạn em thích anh Dương lắm đấy, chị cẩn thận! Mà em để ý chị Quỳnh Chi bên S-Girls cũng thích anh ấy. Chị biết Quỳnh Chi không?

LinhLinh: Có.

Jerry_My: Em không thích chị ấy cho lắm, nhưng cũng chỉ biết nói với chị thế thôi. À mà, sao chị lại ở S.I.U, em tưởng chị không ham cái vụ nhảy nhót này chứ?

LinhLinh: À! Chị làm chân sai vặt.

Jerry_My: Chị Linh này, chị có thân với mọi người trong nhóm không?

LinhLinh: Cũng bình thường thôi. Nhưng sao thế?

Jerry_My: Em thích anh Khánh.

Tôi bị choáng bởi sự thành thật của My, nó thật sự vượt ngoài sự sức tưởng tượng của tôi. Hai năm quen My, bốn lần đi chơi cùng, tôi nhanh chóng nhận ra My là một cô bé sống nội tâm, đặc biệt, My rụt rè và nhút nhát hơn tôi rất nhiều. Tôi còn nhớ trong lần đầu đi chơi, con bé bị người bên cạnh làm đổ cốc nước vào áo, nhưng vẫn im lặng, không dám nói lấy một câu. Kết quả là tôi từ “con nhà lành”, bỗng dưng trở thành “đầu đường xó chợ” khi đứng lên **** gã thanh niên đã làm đổ nước vào My.

Nói chung là tôi chưa bao giờ nghĩ My thẳng thắn tới mức ấy.

Tôi chần chừ, vừa suy nghĩ vừa gõ bàn phím.

LinhLinh: Em quen anh Khánh à?

Jerry_My: Quen thì có quen, nhưng anh ấy chẳng biết em là ai đâu!

LinhLinh: Tại sao?

Jerry_My: Thôi giải thích lằng nhằng lắm. Hôm nào rảnh đi chơi với em rồi nói chuyện sau nhé!

LinhLinh: Ừ cũng được.

Jerry_My: Thế ngày mai chị có tới rạp nữa không?

LinhLinh: Mấy giờ hả em?

Jerry_My: Khoảng một, hai giờ chiều gì đó.

LinhLinh: Vậy chắc không rồi, mai chị học cả ngày.

Jerry_My: Vậy khi nào ra gọi điện cho em nha.

LinhLinh: Ok!

Tôi vừa kịp gõ chữ Ok, thì My đã out nick. Cái con bé này, pm đột ngột mà out cũng đột ngột, tôi còn chưa kịp định thần lại mọi việc thì đã như thế rồi. Tôi bất giác mò lên Facebook, tìm lại những bức ảnh chụp chung với My. Thật lòng mà nói thì My là một con bé có vẻ ngoài bình thường, nó là đứa mà nếu chỉ gặp một lần, bạn rất khó có thể nhớ mặt. Một phần vì ngoại hình, một phần vì tính cách. Tôi đã nỏi rồi mà, My rất rụt rè. Nhưng mà con bé là là một người cực kì tốt. Tôi nhớ cách đây khoảng một năm, tôi chui vào hiệu sách để tránh cái nóng như thiêu như đốt của trưa hè. Nào ngờ lúc chuẩn bị ra về thì trời đổ mưa to. Lúc ấy tôi chỉ biết đứng ở đấy đợi trời hết mưa để về, trong lúc chờ đợi tôi đã up một cái status vu vơ lên Facebook, nói rằng tôi đang ở hiệu sách Nguyễn Thái Học, ai có lòng tốt làm ơn tới đón tôi về. Vậy mà mười phút sau, My đã có mặt ở hiệu sách, ném cho tôi cái áo mưa. Nhưng rồi cả hai đứa chẳng ai dùng, vì quyết định tắm mưa luôn ngày hôm ấy.

“Baby, baby, baby oooooh,

like baby, baby, baby noooooooo,

like baby, baby, baby, ooooh.

Thought you’d always be mine, mine”

Điện thoại của tôi reo. Tôi để ý kĩ lắm rồi, mọi khi ấy, hai đến ba ngày tôi mới có một cuộc điện thoại. Vậy mà từ khi tôi chơi với hội của Kim, ngày nào cũng vài ba cuộc, mà người gọi cho tôi nhiều nhất là… A! Anh Dương gọi thật!

Tôi nhìn chằm chằm vào cái điện thoại trên tay. Tôi không muốn nghe tí nào cả, tôi đang…ghét anh mà. Nhưng mà, ghét vì lí do gì mới được cơ chứ? Ghét anh vì không dành chỗ ngồi cho tôi như mọi khi? Ghét anh vì không thèm đoái hoài gì đến tôi khi gặp mấy chị trong S-Girls? Hay là ghét anh vì để cho Hotgirl Quỳnh Chi hôn đây? Dù là lí do gì trong cả ba lí do trên, thì tôi cũng nhận ra một sự thật là tôi vô lí quá đi mất. Tôi làm gì có quyền gì để ghét anh vì những cái lí do đấy. Biết là vậy đấy, nhưng tôi vẫn không nguôi giận được, tủi thân ghê!

Khi tôi còn đấu tranh tư tưởng, thì màn hình điện thoại đã tắt ngấm. Tôi bỏ lỡ cuộc điện thoại của anh rồi! Đấy, rõ ràng là tôi muốn nghe đấy chứ! Vậy sao lúc nãy không nghe đi, để bây giờ lại xị mặt ra hối hận. Tôi không biết tôi nghĩ gì nữa!

Màn hình điện thoại tôi lại sáng, nhạc chuông điện thoại lại kêu,… vẫn là anh gọi. Nhưng mỗi khi tôi định nghe, thì trong đầu tôi có đứa nào đấy lại xui đừng nghe, đơn giản vì tôi vẫn ghét anh lắm lắm. Để rồi đến lúc đấu tranh tư tưởng xong, định nghe, thì màn hình lại tắt.

Cứ như thế, lặp đi lặp lại tới sáu lần.

Lần thứ bảy, tôi quyết định nghe điện thoại, mặc dù trong người đang nóng phừng phừng, vì rõ ràng ông trời đang trêu tức tôi mà.

“A…”

“Em làm gì mà giờ mới nghe điện thoại hả?” – Giọng nói mà như hét của anh xuyên thẳng vào màng nhĩ tôi.

“_”

“Này!”

“_”

“Này! Con ngốc kia!”

“Em không ngốc!”

“Sao anh gọi không trả lời?”

“Anh muốn nói gì?”

Tôi nghiêm giọng, cố kiếm chế để cho mình không phát hỏa. Trời ạ, tôi đang bực mình vì lí do gì đây?! Sao tôi không xác định được rõ ràng mà vẫn trút giận lên đầu anh được nhỉ?

“…Em không muốn nói chuyện với anh hả?” – Anh Dương chần chừ một lúc, rồi giọng bắt đầu thay đổi.

“Em buồn ngủ lắm! Em đi ngủ đây.”

“Này! Em làm sao thế hả?” – Tôi nhận thấy giọng anh bắt đầu cáu gắt – “Sao tự dưng lại như thế?”

“Em nói rồi, em buồn ngủ!”

“Ý em là anh làm phiền em hả?”

“_”

“Ok! Em ngủ đi!”

Anh Dương cúp máy, tiếng cúp máy vang lên bên tai tôi khô khốc và đáng ghét kinh khủng. Tôi ngồi thần người ra nhìn vào màn hình máy tính, bỗng chợt nghe thấy tiếng nổ máy ngoài đường. Không đâu, chẳng thể nào! Nghĩ và cười mình ngớ ngẩn là thế, nhưng tôi vẫn liều mình đứng dậy, ngó qua cửa sổ để nhìn xuống đường. Tôi không nhìn nhầm, là cái mái tóc nâu vàng nổi bật và chiếc xe Lambretta quen thuộc. Anh Dương vừa ở trước cửa nhà tôi sao? Đừng nói như thế mà! Tại sao tôi lại thành cái đứa con gái ích kỷ đến dường này cơ chứ! Tôi lại làm anh buồn nữa rồi. Rốt cuộc là tôi đang bị cái gì đây?
Chương 5

Ads 8h tối.

Bố mẹ tôi cuối cùng cũng đã về, và họ chỉ mua về cho tôi vài cái bánh mì cay chứ không có cơm, đơn giản chỉ vì lí do: “Bố mẹ ăn ở ngoài rồi, tưởng con lại đi đâu chơi chứ. Thôi ăn tạm cái này đi!”

Sao tôi buồn thế này nhỉ? Bình thường lúc tôi đi chơi thì mẹ tôi bảo là: “Sao mày đi suốt ngày thế? Cơm tao nấu ngon như thế sao mày không chịu ăn?”, để đến bây giờ, tôi ngoan ngoãn “vẫy đuôi” về nhà ăn cơm, thì lại chẳng có một hột cơm nào dành cho tôi cả.

Tôi ôm túi bánh mì cay, toan chạy ù lên phòng, sau khi nhìn thấy mẹ bắt đầu đi xuống bếp, thì bố tôi đã tóm lại.

“Linh!”

“Dạ?” – Tôi ngừng bước ngay khi vừa bước được hai bậc cầu thang.

“Xuống đây bố bảo!”

“Vâng!”

Tôi lủi thủi bước xuống dưới phòng khách, ngồi xuống ghế sofa đối diện với bố mình. Bố tôi nhìn tôi, rồi lại thở dài. Nhìn, rồi lại thở dài. Chậc, nhìn vẻ mặt của bố tôi, là tôi cũng phần nào đoán ra chuyện rồi. Cho dù không biết chính xác là chuyện gì, nhưng nhìn gương mặt của bố tôi, thì ắt hẳn tôi lại sắp nghe “thuyết giáo”.

“Bố! Bố đừng nhìn nữa! Có gì thì nói đi mà!”

“Dạo này con ra ngoài còn nhiều hơn ở nhà! Năm nay là năm cuối cấp rồi, biết không?”

“Ơ… Nhưng con vẫn học mà! Con còn thức khuya học bài nữa đó nha!”

Tôi bắt đầu vỗ ngực khoe khoang. Nhưng ngay sau đó tôi biết mình vừa mắc một sai lầm nghiêm trọng, ngay sau khi nhìn thấy cái nhíu mày của bố tôi.

“Con đi chơi nhiều, rồi phải thức khuya để học bù hả?”

“Nhưng mà_”

“Từ bây giờ hạn chế ra ngoài đi!”

“Nhưng_”

“Con định thi trường gì?”

“Ừm, Cao đẳng Du lịch ạ!”

“Dẹp đi!” – Tôi vừa dứt lời, tiếng mẹ tôi đã từ bếp vọng lên xuyên thẳng màng nhĩ tôi, mẹ nói mà như thể quát – “Chỉ đại học, không cao đẳng gì hết!”

“Mẹ!” – Tôi không nén nổi tiếng thở dài, nhưng cũng không dám cãi lại mẹ. Mẹ tôi vốn chỉ lo việc nội trợ, việc học hành của tôi ngoài điểm số thì cũng chẳng để ý gì, vậy mà không hiểu sao lại rất thích ép uổng tôi trong chuyện vào đại học.

“Không bàn cãi gì hết! Mày muốn thi trường đại học gì thì thi, công lập hay dân lập cũng được, miễn là có cái bằng đại học!” – Mẹ tôi đã rời khỏi bếp, hùng hổ bước tới ngồi cạnh bố tôi trong khi tay vẫn đang cầm cái nồi.

“Nhưng bây giờ dân lập nó cũng có hơn gì cao đẳng

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT