watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11878 Lượt

Nhưng đã tập xong đâu!” – Tôi quay ngoắt sang nhìn Kim, giọng điệu không giấu nổi sự ngạc nhiên và lo lắng.

“À! Hôm qua tập xong rồi! Chỉ còn mỗi anh Dương…”

Giọng Kim dần dần nhỏ lại mà tôi cũng có thể đoán ra nguyên nhân. Hóa ra là do hôm qua là buổi tập cuối, nên anh Khánh mới bực mình chuyện anh Dương bỏ tập đến vậy. Haizz, tôi biết phải làm thế nào bây giờ? Anh Dương bỏ tập nguyên một ngày chứ có ít ỏi gì đâu? Hôm nay lại đông người nữa chứ, đâu phải chỉ có mình S.I.U mà có thể dừng lại để sửa được. Đã vậy, chương trình này còn là buổi diễn đầu tiên của nhóm nữa chứ. Có vấn đề gì thì đúng là… Tôi phát điên lên mất thôi!

“Đại ca, sao rồi?”

Giọng của Trâm – cô bạn cùng tuổi của tôi vang lên. Không chỉ có Trâm, ai nấy cũng hào hứng chạy lại vây xung quanh anh Khánh, như thể … đám trẻ con đón mẹ đi làm về vậy.

“Ai diễn “Lucifer” thì chuẩn bị đi nhé, tiết mục thứ hai đấy!”

“Thế còn những tiết mục còn lại thì sao ạ?” – Chị Trang hỏi nhanh, khi mà câu trả lời của anh Khánh ban nãy không làm chị vừa ý.

“Khi nào đến lượt thì anh bảo!”

“Ơ hay! Sao anh không nói luôn?”

“Nói ra để mọi người lại chạy nháo nhác lên à, tí biết tìm ở đâu! Nhưng nói chung là chúng ta sẽ có một tiết mục vào lúc kết thúc chương trình nữa cơ!”

“Ối giời ơi!”

“Than thở ít thôi! Nào, mọi người cũng cố gắng nhé!”

“Ok đại ca!”

S.I.U hồ hởi hẳn lên trước câu động viên của anh Khánh, ai nấy cũng cười tít mắt lại. Hình như, chỉ có mỗi mình tôi là lo lắng thôi thì phải? Sao lại như thế nhỉ? Lucifer là tiết mục mở màn của nhóm rồi, anh Dương cũng tham gia nhảy bài này nữa, sao không ai tỏ thái độ lo lắng rằng việc anh Dương bỏ tập ngày hôm qua sẽ làm ảnh hưởng đến bài tập thế?

Tôi đưa mắt xung quanh để tìm anh, khi chợt nhận ra anh không có ở đây từ nãy. Lại chạy đâu rồi đây? Mất tích lần nữa là mệt lắm hiểu không?

“Bri…bri…bri…”

Vừa lúc đó, điện thoại của tôi rung lên. Hôm qua vì về trễ, sợ có điện thoại bất ngờ khiến bố mẹ tỉnh giấc nên tôi đành để chế độ rung, đến bây giờ cũng quên chưa chỉnh lại nữa. Tôi nhìn vào màn hình điện thoại, mắt tròn xoe vì kinh ngạc. Anh Dương gọi.

Nắm chặt cái điện thoại trong tay, tôi đắn đo không biết có nên nghe hay không, thì ngay lập nhìn thấy anh Dương đang đứng gần sân khấu nhìn về phía mình. Hic, vậy là không thể từ chối rồi, trừ khi tôi quá phũ phàng mà thôi!

“A lô!”

“Nhóc! Còn giận anh à?”

Tôi thấy trong mình hiện một cảm xúc khó tả, sau khi nghe thấy câu nói của anh. Giận? Không phải là anh đang giận tôi sao? Tại sao mọi chuyện lại thay đổi hoàn toàn như vậy?

“Dạ không! Em đâu có gì để giận anh!”

Nghĩ lại thì, anh Dương đâu có trêu chọc hay bắt nạt gì tôi, vậy mà tôi lại phũ phàng nới với anh những lời như vậy. Cho dù cái cách anh đối xử với anh Khánh có chút không đúng, có chút dễ gây phật lòng, nhưng tôi cũng không cần thiết phải mắng mỏ anh như thế!

“Vậy không phải em tức anh đến nỗi hôm qua không ngủ được hả?”

“Không có!” – Trời ạ, đúng là “ngây thơ” vô đối mà.

“Ừ! Dù sao thì…”

“Em xin lỗi!”

“_”

“Tại em chỉ biết nói linh tinh thôi, em không suy nghĩ rằng những gì em nói sẽ khiến anh buồn. Em… em…”

Tôi bối rối, lại “tuôn” ra một tràng mà không hề suy nghĩ. Tự nhiên khóe mắt tôi thấy cay cay, nhất là khi tôi nhìn thấy hình ảnh anh Dương đơn độc đứng một mình trên sân khấu. Tôi rất sợ làm tổn thương người khác. Tôi luôn hạn chế điều đấy, vì tôi tin rằng khi mình làm tổn thương ai đó, thì đến một ngày mình cũng sẽ phải chịu như vậy. Vậy mà giờ tôi lại làm tổn thương anh, một người mà tôi rất yêu quý.

“Ngoài chị anh ra, em là người con gái duy nhất mắng vào mặt anh như thế!”

“Em xin lỗi!” – Tôi lặp lại lời xin lỗi trong vô vọng.

“Anh đã thử hỏi chị anh xem anh có thật sự quá đáng đến nỗi em phải mắng anh không. Chị anh chẳng an ủi anh lấy một câu, còn khen em nói đúng!”

“_” – Tôi biết anh Dương đang cố làm cho mình cười, nhưng thật sự là tôi không thể cười nổi trong lúc này.

“Anh đã xin lỗi Khánh rồi!”

“Dạ?”

“Còn nữa, đêm qua không phải chỉ mình em mất ngủ. Anh cũng phải thức cả đêm để tập bù cho ngày hôm qua đó.”

“_”

“Vậy hòa nhé!”

“…Vâng!”

“Được rồi! Anh phải vào chuẩn bị đây! Tí nói chuyện sau nhé!”

“Vâng!”

Tôi cúp máy, nhoẻn miệng cười khi thấy anh Dương vẫy tay tạm biệt mình từ phía xa. Anh Dương dường như vẫn cố tránh nói tới việc ai là người sai, tôi hay anh ấy, mà chỉ nói thẳng vào những việc quan trọng. Nhưng như thế cũng là tốt lăm rồi! Vậy là có thể yên tâm rồi, yên tâm về mọi việc. Anh Dương và anh Khánh đã làm hòa, bài nhảy của nhóm sẽ ổn cả, và đặc biệt là anh Dương không hề giận tôi. Tuyệt thật!
Chương 4

Ads “Em chỉ là một chú hề rơi lệ, không ai nhìn thấy giọt nước mắt trong trái tim em”

*****

“Linh! Dậy đi!”

Tôi nghe loáng thoáng thấy tiếng ai đó gọi mình. Và tới khi giọng nói đó lặp đi lặp lại nhiều lần nữa, tôi mới có thể mở mắt ra xem là ai. À, Kim, và cả mọi người trong S.I.U nữa. Tôi đưa tay dụi mắt, khi thấy mọi người cứ nhìn mình chằm chằm.

“Ơ… Xong rồi à?”

“Ừ, xong cả rồi!” – Kim chép miệng đáp lại tôi.

“Linh à! Chị ngủ ngon gớm nhỉ?”

Tiếp sau Kim, Hoàng lên tiếng nói với một giọng điệu khá đáng ngờ. Tôi nhìn nó hồi lâu bằng con mắt ngái ngủ, nhưng vẫn chẳng phát hiện được ra thằng bé muốn nói là gì. Do vậy, tôi quyết định ngồi thẳng lên, lắc lắc cái đầu cho tỉnh táo và đưa mắt nhìn xung quanh mình. Trời ạ! Không hiểu từ khi nào và tại sao, tôi lại ôm chặt lấy tay anh Dương, đã thế còn dựa vào người anh ấy ngủ nữa. Đến lúc này, tôi cũng chưa chịu buông tay anh ra, còn anh thì vẫn mang nét mặt…cam chịu.

“Ơ! Em xin lỗi!” – Tôi vội vã buông tay mình ra khỏi tay anh, bối rối nói – “Nhưng sao anh lại ngồi đây ạ?”

“Ừ! Anh chỉ diễn “Lucifer” và “Tonight” thôi, thấy em ngồi dưới này nên xuống ngồi cùng.”

“Ha ha! Thế mà em tưởng hai anh chị dỗi nhau?”

Uyên, người yêu của Tuấn lên tiếng, khiến cho mọi người cười ồ lên. Tôi đỏ mặt, không biết nói gì vào lúc này hết. Ôi, thật là xấu hổ quá đi mất!

“Mà chị cũng phục em thật Linh à, sao nhạc to thế mà em có thể ngủ được nhỉ?” – Mai, chị stylist nói.

Tôi im lặng, đúng là không còn lỗ nào để chui mà. Mọi người có nhất thiết phải hùa nhau khiến tôi càng thêm xấu hổ nữa không đây? Mà càng nghĩ càng bực mình, sao tôi có thể “hồn nhiên” tới độ ấy cơ chứ? Tôi chỉ nhớ là sau khi nghe điện thoại của anh Dương xong, tôi bắt đầu lò dò tìm một vị trí để ngồi, và sau đó thì…

“Mọi việc đều tốt chứ ạ?” – Tôi cười mà như khóc, miễn cưỡng hỏi lại mọi người trong khi mặt vẫn đỏ phừng phừng. Thê thảm, thê thảm thật!

“Tất nhiên là tốt rồi!” – Kim vỗ ngực tự hào – “Mà chẳng hiểu sao anh Dương hôm qua bỏ tập, thế mà vẫn khớp thế được!”

Mọi người bắt đầu đưa mắt nhìn Kim, ý là cái gì không cần thiết thì tốt nhất đừng nói. Kim cũng nhận ra mình nói hớ, nó bắt đầu im lặng, và cun cút chạy ra sau lưng Tuấn đứng. Anh Khánh chép miệng rồi nói:

“Được rồi! Mấy người bên nhóm S-Girls có rủ chúng ta đi ăn. Mọi người có đồng ý không?”

“Ai ai?” – Hoàng nhanh nhẩu chen vào – “Mấy người vừa nhảy “The Boys” hả? Cái nhóm mà có Quỳnh Chi hả?”

“Ừ.”

“Đi đi đại ca!” – Vẫn là giọng của Hoàng. Thằng nhóc này đúng là hám gái số một S.I.U luôn.

“Mọi người thấy sao?” – Lờ phắt ý kiến của Hoàng đi, anh Khánh quay qua và tiếp tục hỏi mọi người.

“Tùy mày thôi!”

Anh Dương gãi đầu, rồi buông câu nói bâng quơ. Có phải đây là lần đầu tiên, anh để cho anh Khánh tự quyết mà không tham gia vào không nhỉ? Thấy vậy, anh Khánh bèn quay sang hỏi tôi, có lẽ tại thấy bộ mặt ngơ ngơ vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm từ nãy tới giờ của tôi.

“Linh?”

“Dạ?” – Tôi giật mình trước tiếng gọi của anh Khánh, bèn rời mắt ra khỏi anh Dương để quay qua nhìn mọi người – “À! Em sao cũng được ạ.”

Tôi thở dài, rồi bỏ ra ngoài lấy xe trước, khi mà lúc này tôi chẳng còn mặt mũi nào để nhìn mọi người hết. Đúng là xấu hổ quá mà! Còn cả anh Dương nữa, anh cứ…đẩy tôi ra đi, như thế có phải hơn không, chứ sao lại cam chịu để tôi dựa vào ngủ làm gì? Đằng nào tôi cũng ngủ say, chẳng biết gì cơ mà. Ghét thật ấy!

.

.

.

Gần một tiếng sau, chúng tôi và cả S-Girls đã có mặt ở cửa hàng S-box trên Núi Trúc. Lẽ ra chúng tôi không mất nhiều thời gian đến vậy, khi mà cửa hàng này và rạp Kim Mã gần nhau vô cùng, tất cả chỉ vì trò giận dỗi trẻ con của Tuấn và Uyên mà thôi. Nguyên nhân cũng chỉ vì khi nãy một nàng nào đó trong S-Girls ra xin số điện thoại của Tuấn, còn thằng bé vì muốn giữ hình tượng của mình mà đành cho nhiệt tình và cười cũng nhiệt tình, mới khiến Uyên giận. Đã vậy bây giờ hai nhóm lại còn đi chung với nhau nữa chứ! Tôi và Trâm đã phải năn nỉ gãy lưỡi Uyên mới chịu đi cùng cả nhóm đấy, khi mà con bé cứ hậm hực rằng: “Em không đi đâu, em muốn về nhà, em không muốn nhìn thấy bộ mặt đáng ghét đó!”. Trong lúc đó, mặt Tuấn thì cứ xị hẳn ra, đúng kiểu

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT