watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11903 Lượt

Không phải mình!”

Ly nhìn trân trân vào chiếc Iphone trên bàn, cái giọng miền Nam thường ngày của cô bạn với chúng tôi đã không dễ nghe rồi, nay lại lạc hẳn đi vì run sợ. Một cô nàng trong nhóm G7 hét lên, khiến Ly giật bắn mình:

“Không phải mày thì ai?! Cái điện thoại tự bay vào ngăn bàn mày à?”

“Nhưng mình thật sự không lấy điện thoại bạn!”

“Im mồm!”

Một đứa con gái khác quát lớn, toan giơ tay tát Ly, nhưng vừa lúc ấy, Kim đã kịp xuất hiện, khéo léo đẩy đứa con gái kia sang một bên, đồng thời khiến cho Ly tránh khỏi cái tát.

“Này này! Có chuyện gì thế?” – Kim bắt đầu bắt chuyện, giọng cô nàng cố tỏ ra vẻ hóng hớt, khiến mọi người trong lớp dù đang dỏng tai lên nghe chuyện cũng phải phì cười.

“Con Loan để điện thoại trong cặp lúc xuống sân học thể dục, lên lớp thì mất rồi. Tao gọi vào số nó thì phát hiện ra điện thoại ở trong ngăn bàn con Ly. Chứng tỏ nó lấy điện thoại!”

“Ly ấy hả?” – Kim lại giả vở ngạc nhiên, rồi quay qua nhìn Ly, khẽ cười tươi, như thể trấn an cô bạn – “Thế giờ thể dục, Ly có rời khỏi lớp không?”

“Có!” – Loan cắt ngang – “Nó đi đến tận mười lăm phút liền ấy chứ!”

“Mình chỉ lên phòng y tế thôi mà! Mình không có vào lớp!”

“Mày còn chối hả? Tao phải dạy cho mày một trận!”

Đám người của G7 hét lớn, bắt đầu **** thề rồi lao vào Ly. Khi đó, Kim phải rất vất vả mới có thể ngăn được đám G7, bản thân Kim cũng bị đánh nhầm vài cái, nhưng cô bạn vẫn quyết định bảo vệ Ly. Nhìn thấy Kim bị đánh vì giúp mình, Ly vừa thét vừa khóc:

“Tui đã nói tui không lấy! Sao không ai tin tui?”

“Ai làm chứng cho mày?”

Loan cầm đôi cao gót mười lăm phân trên tay, dùng nó chỉ thẳng vào mặt Ly. Đôi mắt của cô ta long lên, nhìn rất sợ. Tôi thấy Ly lại khóc vì bất lực, còn Kim khẽ thở dài, phần vì đau, phần vì không biết phải nói sao để có thể bênh vực cho Ly.

“Tao làm chứng, Ly không lấy điện thoại của Loan!”

Tôi trả điện thoại mà Kim vừa chơi cho đứa ngồi sau mình, rồi mới lên tiếng. Xin lỗi Kim, xin lỗi Ly, vì tôi nhát quá, vì tôi sợ bị ăn đòn, nên đến bây giờ, khi nhìn những vết xước trên mặt Kim, tôi mới quyết định lên tiếng. Đám G7 quay ngoắt sang nhìn tôi, mặt đứa nào đứa nấy hệt như muốn ăn tươi nuốt sống.

Kim nhìn tôi, thoáng ngạc nhiên:

“Mày làm chứng cho Ly hả?”

“Ừ!” – Tôi nuốt nước bọt, vẫn cảm thấy sợ hãi với G7 – “Tao thề là Ly không lấy điện thoại!”

“Sao mày biết?” – Kim hỏi tiếp.

“Thứ nhất: khi nãy tao cùng xuống phòng y tế, tao gặp Ly ở đấy!”

“Ơ, mà Linh à,… như thế chưa đủ đâu!”

“Thứ hai,…” – Tôi nhìn Kim chằm chằm, tôi cố dùng ánh mắt để nói với Kim mọi thứ tôi đang nghĩ trong đầu. Tôi muốn Kim hiểu tôi đang định nói gì, mà không phải trực tiếp nói ra. Nhưng vô ích! Kim vẫn nhìn tôi trân trân, nó chờ đợi tôi nói tiếp – “…lúc xuống sân, đi qua lớp mình, tao thấy Loan … làm gì đó ở bàn Ly!”

Tôi bỏ lửng ở giữa câu, cố dùng từ “làm gì đó” để thay cho những từ tôi định nói. Nhưng nhìn gương mặt shock tột độ của mọi người trong lớp, cùng với vẻ mặt xanh lét của G7, tôi hiểu rằng dù không nói ra, nhưng chắc hẳn mọi người đều đã hiểu “làm gì đó” có nghĩa là gì. Nói đúng ra là, tôi nhìn thấy Loan bỏ điện thoại vào ngăn bàn Ly. Nhưng thật sự lúc đó tôi cũng không để ý lắm, tại mới hôm qua thôi tôi còn thấy G7 đi chung với Ly cơ mà. Chuyện đổ oan này, quá khó để tôi hình dung ra trong giây phút đó.

“Mày nói như thế là có ý gì?”

Giọng Loan mới khi nãy còn đành hanh, bây giờ bỗng trở nên run rẩy hơn. Nó bắt đầu chĩa gót giầy về phía tôi.

“Còn bảo không hiểu?” – Kim cười khẩy, nét mặt giả ngây thơ của nó ban nãy đã hoàn toàn biến mất – “Rõ ràng là mày đổ oan cho người ta!”

“Tại sao tao phải làm thế?”

“Sao tao biết được?” – Kim nhún vai – “Mà giờ tao mới để ý. Ít ai ăn cắp mà còn bật máy cho bọn mày gọi vào được lắm? Mà đừng nói là điện thoại mày để chuông nữa nha! Trùng hợp ghê ha!”

“Bọn mày im mồm hết đi!” – Loan quát Kim, rồi quay sang G7 – “Về!”

“Khoan! Bọn mày phải xin lỗi Ly và Kim!”

Tôi buột miệng nói, lời nói vuột ra còn nhanh hơn cả suy nghĩ của tôi. Tôi thấy không chỉ G7, mà cả Kim đang trợn tròn mắt nhìn mình. Tôi đã nói rồi mà, bình thường tôi khá nhát, nhưng khi nhìn thấy Kim bị đánh như vậy, tôi không cam tâm. Và cả bộ dáng hống hách của G7 khiến cho tôi cảm thấy bực mình.

“Mày vừa nói gì?” – Một thành viên trong G7 nhìn tôi, khóe miệng nó khẽ nhếch lên.

“Xin lỗi Ly và Kim!”

“Mày không biết mày đang nói gì đâu!”

“Ăn cắp, dù là đồ của mày đi chăng nữa, thì cũng là ăn cắp!”

“Mày_”

Tôi thấy G7 tiến lại gần tôi, và “giác quan thứ sáu” mách bảo tôi rằng, tôi … sắp bị ăn đòn. Tôi nhận thấy Kim ngay lập tức đứng ra phía trước chắn cho tôi, Kim luôn luôn làm như thế với các bạn của mình. Tôi vô thức bám lấy tay Kim, không thể phủ nhận rằng tôi đang rất sợ. Nhưng mà chẳng lẽ, tôi phải để Kim che chở cho tôi cả đời sao? Kim đâu để theo tôi mãi được!

Tôi gạt tay Kim ra, cố nói lớn để át đi sự sợ hãi trong mình:

“Không phải việc của mày mà Kim!”

Ngay khi tôi vừa dứt lời thì Loan đã “tặng” cho tôi một cái tát như trời giáng, khiến cho tôi vẫn còn ngỡ ngàng, còn Kim thì không đủ nhanh để che cho tôi. Nó định đẩy tôi sang một bên, nhưng G7 đã nhanh chân, nhanh tay nhảy vào giật tóc và đánh tôi. Tôi nghe thấy Ly hét lên một tiếng, rồi sau đó là một loạt âm thanh hỗn loạn. Đến giờ, điều duy nhất tôi cảm thấy là khắp người tôi đang đau ê ẩm bởi những chiếc giày cao gót kia nện liên tục vào người. Tôi cũng cảm thấy Kim đang nhảy vảo che cho tôi, và dường như là một số người khác cũng nhảy vào can ngăn nữa.

Tôi thấy Kim ngã xuống bên cạnh tôi, có lẽ là do mất đà. Nhìn Kim như thế, tôi còn đau hơn khi bị những đôi giày kia nện vào người. Tôi cố vòng tay ra ôm lấy Kim, thật chặt, để rồi sau đó mọi thứ, mọi thứ xung quanh tôi cứ nhòe dần, nhòe dần, đến khi tôi không còn biết gì nữa.

“Linh! Linh ơi!”

Tôi nghe loáng thoáng thấy tiếng Kim vang lên bên tai mình, mặc dù xung quanh, mọi thứ vẫn tối om. Tuy vậy, tôi vẫn cảm thấy rất rõ là Kim đang nắm tay tôi thật chặt. Từng tiếng gọi của Kim khiến cho tôi sớm trở lại với thực tại hơn, và mọi thứ trước mặt tôi bắt đầu rõ nét hơn. Tôi thấy Kim trước tiên. Trước mặt tôi là Kim với gương mặt dán chi chít eurgo, điều đó làm nó trông yếu đuổi khác thường.

“Ơ Kim…”

Tôi lồm cồm bò dậy, bắt đầu nhìn xung quanh. Tôi đang ở phòng y tế của trường sao? Chắc chẳn là như vậy rồi, xung quanh là tủ thuốc và bảng đo chiều cao đang dán ở sát tường. Tôi nhìn vào khoảng không trước mặt hồi lâu, bắt đầu nhớ lại chuyện gì đã xảy ra với mình…

Ôi không, sao “chiến tích” của tôi hôm nay anh dũng thế này?

“He he! Tao không ngờ hôm nay mày lại dũng cảm thế!”

“Ừ. Bạn mày mà!” – Tôi gượng cười nhìn Kim, cố để cô bạn không nhận ra mình đang…ngượng.

“Được rồi! Về thôi! Tao đói lắm rồi!”

“Hả? Hết giờ rồi à?”

“Chứ mày tưởng sao? Xuống nhanh đi! Chắc anh Khánh đang

đang đợi đấy.”

“Anh Khánh?”

Tôi tròn mắt nhìn Kim. Sao lại có anh Khánh ở đây? Đừng nói là Kim đã kịp rêu rao việc tôi bị ăn đòn cho cả nhóm biết rồi đấy nhé? Trời ạ! Biết chui vào đâu đây hả trời?

“Ừ! Tao gọi cho anh Dương, nhưng hình như “ông ấy” đang học, không có nghe máy, nên phải gọi cho anh Khánh. Mày chịu khó qua anh Khánh đèo về nhé, tay lái tao không được vững cho lắm đâu!”

“Nếu thế thì mày qua anh Khánh đèo đi, để tao đi xe mày cho.”

“Không được! Mày đang ốm, lại còn thế này nữa. Mày có làm sao thì bố ****** giết tao mất!”

“Nhưng_”’

“Tao không sao đâu.”

“Kim! Tao xin lỗi!”

Kim không nói gì, chỉ cười sau câu nói của tôi. Tôi cầm cặp cho Kim, đành dìu cô bạn xuống cầu thang. Những lúc như thế này mới biết được ai là bạn tốt của mình. Suốt mười hai năm đi học, tôi cũng có kha khá bạn, nhưng tất cả đều thuộc vào loại “xã giao” mà thôi. Đối với tôi, những người bạn như vậy, có cũng được, mà không có cũng chả sao. Ban đầu khi chơi với Kim, tôi cũng chưa bao giờ nghĩ rằng nó sẽ trở thành bạn thân của mình. Nhưng mà như thế này, thật tốt!

“Anh Khánh!” – Kim dù mình mình đang đau nhức, nhưng khi nhìn thấy cái dáng cao cao quen thuộc của anh Khánh, nó vẫn hớn hở vẫy tay chào anh. Nhưng ngay sau đó, gương mặt nó chuyển sang sự ngạc nhiên – “Ơ! Anh Việt!”

“Trời ơi! Nhìn hai đứa kìa!”

Anh Việt, cái người “nhăn nhở” bậc nhất nhóm tôi, xếp ngang hàng với Hoàng, ngay lập tức la oai oái khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm chưa từng thấy của cả Kim lẫn tôi. Sự thật là tôi cũng biết mình bây giờ như thế nào, khi vừa nãy đã kịp soi vào cái gương ở ngoài cầu thang. Khắp người tôi là những vết thâm tím, những vết xước chi chit trên mặt, thêm vào đó là chiếc áo trắng đồng phục đã bị bẩn do những chiếc giày cao gót kia dẫm vào. Kim thì, chậc, y như tôi thôi!

“Sao anh lại ở đây?” – Kim nói với anh Việt, rồi ngay lập tức quay qua anh Khánh, giở giọng trách móc – “Đại ca quá đáng nhé! Em đã bảo phải giữ bí mật rồi cơ mà!”

“Rồi rồi! Anh sẽ không nói cho ai hết.” – Anh Việt phải vội vàng đính chính, trước

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT