watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11904 Lượt

khi Kim kịp bù lu bù loa lên – “Bây giờ ra lấy xe anh đèo em về, để Linh cho Khánh đèo về trước đi!”

“Nhưng mà_”

“Nhanh lên nào!”

Anh Việt vừa nói vừa lôi tuột Kim đi, thỉnh thoảng lại phải đỡ lấy Kim, bởi cô nàng đi được vài bước lại khuỵu lại. Tuy bị đau là thế, nhưng miệng Kim vẫn “hoạt động” hết công suất để “tra tấn” anh Việt. Đúng là phục cô nàng thật! Nhìn hai người đó đi một đoạn khá xa rồi, tôi mới nhớ ra sự xuất hiện của anh Khánh.

“Hì hì.”

“Em cười gì thế?” – Anh Khánh nhìn tôi, thoáng nhăn mặt tò mò.

“Anh Khánh! Anh nói thật cho em đi, có phải anh Việt thích Kim không?”

Anh Khánh nhìn tôi chằm chằm, nét mặt bắt đầu chuyển qua vẻ thách thức, như kiểu muốn nói: “Theo em thì có đúng không?”, nhưng mà tôi đâu phải trẻ lên ba cơ chứ, nhìn bộ dạng lo lắng của anh Việt khi nhìn thấy Kim như thế, là tôi biết ngay mà. He he, vui quá! Sau Tuấn và Uyên, sắp có một cặp đôi mới để tôi và Trâm chọc phá rồi!

“Nào! Về thôi!”

“Nhưng mà… Nhưng mà… Anh Khánh ơi! Em vừa gọi điện nói hôm nay về muộn rồi. Anh có qua phòng tập không, cho em bám đuôi được không?”

Tôi nói với anh Khánh bằng giọng năn nỉ và hơi nhõng nhẽo, một cách “làm trò” rất hay mà Kim thường sử dụng, và dường như là luôn có tác dụng, cho dù mục tiêu của cô nàng có là ai đi chăng nữa. Nhưng thật sự là lúc này tôi không muốn về nhà, để bố mẹ nhìn thấy mình trong bộ dạng như thế này, làm sao tôi có thể? Tôi chỉ biết lượn lờ, lang thang ở đâu đó cho tới khi bố mẹ ngủ rồi mới mò về nhà thôi.

“Ừm! Anh hiểu rồi.” – Anh Khánh vừa nói vừa cởi áo khoác ra, ném cho tôi – “Muốn đi đâu thì mặc vào đã! Sao có thể mặc như thế mà đi chơi được?”

Tôi vô cùng cảm động bởi sự hiểu chuyện của anh Khánh. Tôi không hề nói lí do tôi không muốn về nhà, vậy mà anh vẫn đoán ra được. Quả đúng là “leader” của S.I.U mà. Tôi nhanh chóng khoác áo vào, đội mũ bảo hiểm, rồi leo tót lên xe anh Khánh. Đúng là số trời mà, dạo này ông Trời đâu chịu để cho tôi ở nhà học hành đâu!

Anh Khánh dẫn tôi lên hồ Gươm chơi. Cái này, đúng là lạ thật! Hồ Gươm cũng là một biểu tượng của Hà Nội đó thôi, ngày nào tôi cũng đi qua nơi này nữa, nhưng mà việc đi bộ quanh hồ Gươm thì trừ những đợt bắn pháo hoa, tôi mới đi có một lần. Mà lần đó cũng lâu rồi, từ hồi cấp một, đúng là xa lắc xa lơ. Hôm nay vào một ngày đẹp trời thế này, được đi bộ quanh hồ Gươm, đúng là tuyệt vời!

Tôi cầm que kem trên tay, hít hà mùi gió. Tôi không biết có ai có suy nghĩ giống mình không, nhưng với tôi, Hà Nội có một mùi hương gì đó thật đặc biệt. Đó là một mùi hương rất nhẹ, rất trong, không thơm nức như mùi hoa sữa lúc thu, nhưng cũng đủ làm khoảng không gian xung quanh trở nên dễ chịu. Tôi nhớ mỗi lần về quê hay đi đâu xa mà ngồi trên xe ô tô, mỗi khi xe tiến vào Hà Nội, là tôi có thể dễ dàng nhận ra, mà không phải mở mắt ra nhìn, có lẽ, đó cũng là bởi mùi hương.

“Vui quá!”

“Chậc! Nhìn em… đúng là như gái quê mới lên.”

“Sao ạ?”

Tôi ngạc nhiên khi nghe anh Khánh nói thế, bắt đầu ngơ ngác nhìn xuống người mình. Hic, ngoại trừ việc bên trong là áo trắng đồng phục, bên ngoài là áo khoác bóng chày màu đen của anh Khánh, thì tôi có gì giống…gái quê đâu nhỉ? Cơ mà nhìn kĩ, trông cũng phong cách gớm đấy chứ!

“Ngồi đây đi! Em đi từ nãy không mỏi hả?”

“Hì. Ok anh.”

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đá ngay gần chỗ tôi và anh Khánh đang đi lại. Chiều hồ Gươm là như thế này sao? Sau một ngày dài mệt nhoài, lăn lộn với những công việc bộn bề của cuộc sống, để rồi cuối ngày được ra đây ngồi, được nhìn ông mặt trời tròn xoe và đỏ ửng như quả táo, in bóng xuống mặt hồ, thật là thích biết bao. Tôi thích hoàng hôn nhất trong ngày, đơn giản vì cảm thấy dễ chịu khi cả sắc trời được nhuộm vàng.

“Em nộp hồ sơ thi đại học rồi chứ?” – Anh Khánh mắt vẫn dán chặt vào cái cầu Thê Húc cong cong, khẽ lên tiếng hỏi tôi.

“Vâng.”

“Đại học…?”

“Không anh, em nộp Cao đẳng Du lịch.” – Tôi vừa nói dứt lời thì anh Khánh bèn quay sang nhìn tôi với gương mặt ngạc nhiên không che giấu. Tôi gượng cười, tránh cái nhìn của anh – “Bố mẹ em không biết.”

“Vậy sau này?”

“Lúc đó tính sau anh ạ.”

“Em cứng đầu thật!”

“Vâng. Cũng có thể!” – Tôi gật gù – “Em không phải là một đứa con ngoan, nhưng em đã luôn cố gắng để bố mẹ hài lòng. Bố mẹ muốn em tin vào bản thân mình, nhưng họ chưa bao giờ để em làm điều đấy. Em đứt tay, bố mẹ em xót. Em ốm, bố mẹ em đau. Em ngã xe, bố mẹ em khóc. Có những khi em không hề cảm thấy đau, cũng tưởng rằng mình đau nhiều lắm, dưới sự che chở của họ. Em muốn thử một lần muốn chứng minh mình lớn, mà sao không ai tin em?”

Anh Khánh im lặng. Bản thân tôi vốn dĩ cũng không đinh tâm sự với anh Khánh những điều này. Chỉ là cảnh sắc hoàng hôn khiến lòng người chùng lại, cũng như gương mặt anh Khánh rất chân thành, khiến cho tôi vô tư tin tưởng anh.

“Nếu anh gặp em sớm hơn, có lẽ anh đã theo Cao đẳng Nghệ thuật.”

“Đâu cần thiết hả anh? Anh vẫn đang làm điều mình thích mà.”

“Ừ! Nhưng mà nhiều lúc anh cũng suy nghĩ, tại sao mình lại thích nhảy K-pop, trong khi còn nhiều thế loại dễ chấp nhận hơn.”

“Dễ chấp nhận?”

“Em không thấy sao? Nếu em up lên video cover một ca khúc nào đó, mà trên tiêu đề có chữ Vietnam, thì hẳn sẽ thu hút nhiều lắm. Anh không nói những người bình luận về độ hay dở của video, nhưng phần còn lại, và cũng khá đông, chẳng phải luôn gay gắt lên án những nhân vật trong video “phản nước” đó sao? Người ta nói bằng những lời lẽ chẳng ra sao, dùng những từ ngữ kinh khủng nhất để nói những người nhảy và hát theo giai điệu của nước ngoài. Chỉ vì trên mạng xuất hiện vài fans cuồng, quốc khánh treo cờ Hàn, mở miệng ra là oppa với unni, quay ra chê bai nhạc Việt,… mà chúng ta bị đánh đồng với họ sao?”

Giọng anh Khánh hơi xa xăm, nhưng đó cũng không phải những điều mà tôi chưa từng nghe tới. Những video, clip đó tôi đã xem rồi, cũng đã đọc những bài bình luận **** rủa như lời anh Khánh nói. Đó đều là những lời bình luận rất phản cảm, khiến cho một đứa không đến mức thích mê K-pop như tôi cũng cảm thấy rất khó chịu. Sống đúng với đam mê của mình chẳng lẽ lại sai?

“Không có đam mê nào là bằng phẳng, anh nhỉ?”

“Ừ. Anh cũng đã nghĩ rồi, đã bước lên sân khấu thì sẽ chấp nhận để người ta bình luận. Miễn là anh được nhảy thôi!”

“Hình như em đã nghe điều đó, anh định nói anh vẫn sẽ nhảy, cho dù chỉ còn một người xem hả?”

“Ai bảo em là chỉ còn một người xem? Có muốn cá không?”

“Là sao? Em không hiểu ý anh lắm. Nhưng anh muốn cá gì nào?”

Tôi hơi nghi ngờ trước lời đề nghị của anh Khánh, nhưng khi nhìn vào gương mặt đầy niềm say mê, và cả câu chuyện rất chân thật khi nãy của anh, tôi lại mềm lòng.

“Anh chưa nghĩ ra! Nhưng nếu anh thắng, em phải làm cho anh một việc, và ngược lại!”

“Ok ok! Miễn là không phải việc hoang đường. Nhưng anh định làm gì?”

Tôi vừa nói dứt câu, thì anh Khánh đã cầm tay tôi đi xềnh xệch. Nhiều lúc tôi phải chạy mới có thể theo kịp anh. Tôi vẫn chưa hiểu anh muốn làm gì cả, chỉ biết đi theo như một con ngốc. Và cuối cùng, anh cũng dừng lại khi đã đến vườn hoa Lý Thái Tổ. Anh hỏi tôi có mang loa đi không, tôi, tất nhiên trả lời không, làm gì có ai đi học mà mang loa đi cơ chứ, chỉ trừ hội “thích thư giãn” ở trường, nhưng như vậy tôi cũng lờ mờ đoán ra anh định làm gì rồi. Không có loa, cuối cùng anh đành phải quay sang mượn đám con trai đang nhảy hiphop ở đấy. Không hiểu họ nói nói, cười cười gì, mà anh Khánh đã mượn được khá dễ dàng. Tôi nheo mắt nhìn anh, bắt đầu…hiểu sơ sơ mọi chuyện.

Anh Khánh không nói gì, cũng chẳng buồn nhìn tôi, vì hiện tại anh đang loay hoay cắm loa vào điện thoại với sự giúp đỡ của mấy người nhảy hiphop kia. Ngay sau đó, tiếng nhạc của “Sorry Sorry” như xuyên thủng màng nhĩ của tôi, kéo theo sự tò mò của những người đi đường. Tôi thấy tiếng reo lên khe khẽ của vài bạn nữ, chắc hẳn là E.L.Fs 0 rồi. “Chào hàng” bằng bài hát của Super Junior, quá ư là thông minh, ai chẳng biết fans của Suju đông như thế nào.

0 E.L.Fs: Fans của Super Junior

Tôi đứng yên theo dõi, thấy anh Khánh bắt đầu nhảy – nhảy một mình, trong khi vô vàn con mắt đang hướng về phía anh. Vì chưa tập bao giờ, nên tôi không biết được vũ đạo “Sorry Sorry” có khó hay không, nhưng trong mắt tôi, nó khá là…buồn cười, nhất là khi tôi nhìn thấy mặt lão Kim Hee Chul hiện lên màn hình, ha ha. Nhưng sao lần này, nhìn cách anh Khánh nhảy, tôi thật sự bị thu hút. Tới đoạn điệp khúc đầu tiên, mấy người nhảy hiphop kia đã nhanh chóng vào nhảy cùng anh Khánh trong tiếng hò reo của mọi người. Còn tôi thì vẫn đang há hốc mồm ra kinh ngạc! Bọn họ là dân nhảy hiphop mà, sao lại có thể nhảy K-pop chuẩn đến thế cơ chứ? Hai thứ này rõ ràng là chẳng liên quan gì đến nhau cả. Điều này chứng tỏ gì đây, sức ảnh hưởng của K-pop quá lớn?

Những giai điệu của “Sorry Sorry” vẫn cứ vang lên, và càng lúc càng thu hút được rất nhiều người vào nhảy cùng, cả nam lẫn nữ. Tất cả đều là những người không quen biết đó thôi, sao chỉ sau vài động tác nhảy, mọi người đều có thể nhìn nhau cười như thể đã là bạn thân từ lâu? Đúng là âm nhạc gắn kết mọi người

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT