|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Việt nhảy tưng tưng như một đứa trẻ con, anh Khánh và Tuấn chỉ biết nhìn nhau lắc đầu, rồi bắt đầu rút tiền ra đưa cho anh Việt. Còn ngay bên cạnh tôi, anh Dương đang ôm đầu đau khổ và bất lực. Tôi nhìn anh rút tờ năm chục quẳng cho anh Việt, rồi mới lên tiếng hỏi:
“Anh thua mấy ván rồi thế?”
“Ít lắm em ơi, cỡ vài chục thôi mà!” – Anh Việt lại xen vào, không để cho anh Dương kịp trả lời tôi. Mà có vẻ như anh Dương lúc này cũng chẳng có tâm trạng mà trả lời tôi nữa.
“Như thế này là phạm pháp nha!”
“Thôi đi! Thằng Dương thua em mới kêu phạm pháp, như thế là không công bằng!”
“Anh_”
Tôi cứng họng trước lí lẽ của anh Việt, con người này đúng là gian xảo quá mà! Người đâu mà…nói trúng tâm lí của tôi đến thế cơ chứ T.T Nếu thật sự tôi coi cờ bạc là phạm pháp thật, thì có lẽ từ khi biết nói tôi đã phải tới đồn công an mà tố giác…mẹ mình rồi. Tiền ăn chơi, “bay nhảy” của tôi cho đến bây giờ, cũng phần nhiều là từ đó mà ra cả thôi.
“Linh! Nghe nói em vừa gặp thằng Quân của DMC hả?”
Tôi trừng mắt nhìn sang anh Việt, khi mà tôi vẫn chưa hết ấm ức anh, thì anh lại buông câu khác khiến tôi…oán giận anh hơn. Tôi đã tự nhủ sẽ gạch cái tên Quân ra khỏi đầu rồi cơ mà, sao anh cứ cố mà khơi ra cơ chứ! Vậy là ngay khi anh Việt vừa dứt lời, mấy chục còn mắt trong phòng này đã ngay lập tức đổ dồn về phía tôi, như thể tôi là sinh vật lạ vậy.
“Sao…sao anh biết?”
“Lúc nãy Dương nói với Khánh, anh vô tình nghe thôi.”
Lúc này tôi mới nhìn sang anh Dương, trong khi anh vẫn không rời mắt khỏi quân bài. Tôi không muốn nhắc tới Quân, đặc biệt là trước mặt anh Dương. Cứ nghĩ tới việc anh Dương bắt gặp khi Quân đang cõng tôi, là tôi lại…nổi cả da gà. Nhất là khi anh gọi cả họ lẫn tên tôi ra nữa. Đối với tôi, điều đó đáng sợ cực kì! Tuy rằng tôi không nói ra, không dám hỏi anh, nhưng tôi cá chắc, khi nhìn thấy Quân cõng tôi như vậy, anh Dương đã ghen. Chỉ có như thế mới khiến anh giận tôi đến mức lôi tôi xềnh xệch lúc tôi vô tình bám vào người Quân mà thôi.
Anh Việt thật đáng ghét!
“Lâu rồi không gặp thằng đó, không biết nó còn khốn nạn như trước không nhỉ?” – Bỏ mặc gương mặt đang dần tối sầm lại của tôi, anh Việt vẫn thản nhiên nói tiếp.
“Khốn nạn…?” – My lên tiếng hỏi. Thật may là con bé cũng chung bộ dạng ngơ ngác không hiểu chuyện gì giống tôi. Thật ra thì tôi cũng tò mò bởi câu nói của anh Việt lắm, nhưng tôi…đâu dám lên tiếng hỏi cơ chứ!
“À! Hai đứa không biết nhỉ? Thế có ai xem chung kết cái giải quái gì của hiphop hai năm trước không?”
Tôi chỉ biết lắc đầu chịu chết. Trời ạ! Hiphop là con số không với tôi mà! Trong khi đó, My lại nhẹ nhàng gật đầu, nét mặt con bé đột nhiên phảng phất một chút gì đó khá khó hiểu, nhất là sau khi My kín đáo đưa mắt nhìn về phía anh Khánh.
“Em không xem hả Linh?”
Anh Khánh lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn tôi. Thật kì lạ là trong đôi mắt anh lúc này có một cái gì đó thật sửng sốt. Tôi không biết tại sao trong chốc lát anh lại trở nên như thế, nhưng đúng là tôi không xem thật, nên cũng chỉ biết lắc đầu.
“…Thật sự là em không đến xem?”
“…Vâng. Sao thế ạ?”
Tôi vẫn lắc đầu, tuyệt nhiên không hiểu nổi anh Khánh đang suy nghĩ gì nữa. Tôi đâu có thích Hiphop, không đi xem cũng đâu có gì là lạ, sao anh lại phản ứng như vậy chứ?
“Thôi để em kể cho mà nghe này!” – Hoàng ngay lập tức xen vào, có vẻ như không chịu nổi vẻ mặt ngơ ngác của tôi – “Đó là năm duy nhất DMC không giành giải nhất trong cuộc thi giành cho dân chuyên. Đơn giản vì nó cho người giở trò để phá anh Khánh.”
“Phá anh Khánh?”
“Ừ, lúc đó anh Khánh cũng là trưởng nhóm mà.” – Trâm nói tiếp lời Hoàng – “Mọi người trong nhóm đó cũng đều nghe lời anh Khánh. Anh Khánh thì là người nguyên tắc thấy sợ, hai người cũng thấy rồi đấy, còn thằng Quân thì vô kỉ luật, nó nhảy giỏi nên luôn cho rằng mình là số một, thành ra ức chế nhiều chuyện với anh Khánh. Lúc đó K-pop lại mới nổi ở Việt Nam nữa, anh Khánh quen bọn chị, thường xuyên hướng dẫn bọn chị học nhảy. Thằng Quân viện vào lí do đó nói anh Khánh không chuyên tâm vào cuộc thi…”
“Vậy nên nó đòi cá cược với anh Khánh, nếu DMC không giành được ngôi vô địch thì anh Khánh sẽ phải rời khỏi nhóm.” – Hoàng lại nói tiếp – “Vòng chung kết đó rõ ràng DMC không thể thua vì các nhóm khác yếu hơn nhiều, hồi đấy em còn…mang cả xe đạp đi cầm đồ để theo DMC nữa cơ mà. Vậy mà cuối cùng DMC lại mất điểm vì một lỗi vớ vẩn nhất vì một mình thằng điên đó khi không lại bắt chước vũ đạo “Sorry sorry” trong khi nó chẳng liên quan gì đến bài nhảy.”
“Thì đã bảo nó muốn phá anh Khánh mà.”
“Ừ. Anh Khánh đi một cái, nó thay hơn nửa đội hình. Cái bọn đó giờ đi chụp ảnh quảng cáo với ăn chơi là chính, chứ nhảy nhót gì nữa đâu.”
“Bọn nó để mất anh Khánh, là sai lầm ngu xuẩn nhất trên đời!”
Tôi im lặng khi nghe những gì mọi người kể, khi mà những điều đó hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Dù mới gặp Quân lần đầu, và khi tiếp xúc thì cậu ta cũng mang cho tôi một chút cảm giác khó chịu vì sự tự kiêu hơi đáng ghét của bản thân, nhưng tôi cũng chẳng bao giờ có thể ngờ được Quân là cái nhân vật chính trong câu chuyện với chủ đề khốn nạn mà mọi người vừa mới kể kia. Hai năm trước? Vậy là khi đó cậu ta mới học lớp mười thôi, mà đã đáng sợ đến như vậy sao? Sao lòng dạ con người lại khó đoán đến nhường ấy?
“Nghe bảo nó sắp sang Nhật rồi.” – Anh Dương lúc này mới lên tiếng, sau khi…dò dẫm mở bài.
“Du học?”
“Ừ.”
“Thôi kệ! Chẳng phải việc của mình.” – Anh Việt nhún vai thờ ơ, rồi lại thở dài chán chường khi…không thể “ăn” quân bài anh Dương vừa đánh – “Mà nó làm gì em không Linh?”
“Làm…làm gì ạ? Anh hỏi kiểu gì thế?”
“Thằng đấy “sát gái” lắm đấy! Trước kia nó còn “cua”…Quỳnh Chi cơ, Dương nhỉ?”
“_”
“Hồi đấy tao học cùng trường thằng Quân này, thấy mọi người bàn là nó đang cua em Hotgirl nào có người yêu rồi, không ngờ lại là người yêu mày. Nhưng hình như nó cũng là nguyên nhân bọn mày chia tay phải không?”
Tôi á khẩu trước câu nói của anh Việt? Cái gì thế? Cái người tên Quân đó thật sự đáng ghét và mưu mô đến thế sao? Tìm cách phá đám anh Khánh, lại định “giật” người yêu của anh Dương nữa sao, đó là chưa kể Quỳnh Chi còn hơn cậu ta những một tuổi cơ nhé. Mà thôi, giờ thì mấy cái chuyện tình cảm đâu quan trọng tuổi tác nữa. Tuy là như thế, nhưng cậu ta đúng là vô cùng xấu xa mà!
Tôi lén nhìn anh Dương, đến bây giờ thì tôi đã hiểu hoàn toàn nguyên nhân vì sao khi nãy anh lại như vậy rồi. Không phải tôi đang hoang tưởng, nhưng một khi anh Dương đã từng bị Quân lăm le cướp người yêu, thì khi nãy nhìn thấy tôi đi với Quân, anh đâu có thể xem như không có chuyện gì xảy ra được cơ chứ!
“Thôi đi! Anh đừng nói linh tinh!”
“Anh chỉ khuyên em thôi mà. Không cẩn thận có ngày hai nhóm lại “căng thẳng” vì thêm chuyện khác.”
“Thôi đi mày!”
Anh Dương nhíu mày, điệu bộ có vẻ hơi gắt gỏng. Tôi nhìn anh, không biết nên nói gì lúc này, khi rõ ràng chỉ vì mình, mà mọi chuyện đang loạn xì ngậu đi theo…biến tấu của anh Việt. Anh Dương lại bực mình nữa rồi! Tại sao anh lại luôn bực mình vì những chuyện…liên quan đến tôi thế nhỉ?
Anh Việt chỉ cười như thể làm hòa, sau khi nhận ra từ nãy tới giờ mình có vẻ hơi…nhiều lời. Anh Dương không nói gì nữa, lại quay xuống nhìn vào bài của mình. Rồi đột nhiên…
“Ù!”
“Hả?”
Anh Việt mặt mũi méo xệch, nhìn anh Dương, cái kẻ vừa hét lên đầy vẻ phấn khích và sung sướng cực độ, mà như thế không tin vào những gì đang diễn ra. Để kiếm chứng lại, anh Việt còn săm soi ngược xuôi bài anh Dương, xem có gì mờ ám ở đây không. Kết quả, vẫn không thay đổi! Anh Việt xị mặt ra, thở dài chán nản:
“Hoang đường! Thằng Dương vốn đen trong mấy trò này mà! Trước giờ có bao giờ nó thắng đâu!”
“Á à! Thế nên anh mới rủ anh Dương chơi chứ gì? Mà anh Dương “ù” thì Tuấn chết tiền chứ anh có mất gì nhiều đâu.”
“Em còn hỏi à? Linh, tại em đó!”
“Gì chứ? Sao tại em?”
Trong khi tôi đang ngẩn người ra trước lời trách cứ vô cùng hoang đường của anh Việt, thì anh Dương đột nhiên ôm chầm lấy tôi, giọng điệu hồ hởi như một đứa trẻ con:
“Nhóc! Em đúng là thiên thần thật mà!”
Chương 19
Ads Sau hơn hai tiếng ngồi…ê mông trong phòng để đánh bài, cuối cùng thì S.I.U cũng chịu đứng dậy để đi ra biển. Kể cũng lạ, anh Dương rõ ràng đang thua thê thảm, vậy mà từ khi tôi vào thì lại đổi thành thắng liên tục. Với lí do đấy, anh Việt cùng Tuấn bỗng coi tôi là khắc tinh, tìm mọi cách để…hất tôi ra khỏi anh Dương. Trong khi đó, anh Dương lại cứ “nhai” đi “nhai” lại cái từ “thiên thần” mà Quân dùng để mỉa mai tôi khi này, đúng là lộn ruột vô cùng.
Nhưng cuối cùng thì cái trò đỏ đen này cũng chấm dứt, sau khi anh Khánh – người đã thua gần hết tiền quyết định đứng dậy và “lùa” mọi người ra biển. Lúc đầu thì một số người không đồng ý, nhất là những kẻ đang thua đau đớn như anh Việt và Tuấn, nhưng sau khi nghe anh Khánh quảng cáo là bãi biển này rất đặc biệt, tất cả mọi người cũng đành xiêu lòng mà đi theo. Đúng là đặc biệt thật, khi bờ biển này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




