watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11963 Lượt

ai ngờ anh nhẫn tâm “dìm” anh Khánh thật.

“Phải up chứ!” – Tuấn vội xen vào – “Hai người đó tiến triển chậm quá, My thì nhát, mà anh Khánh thì chả có động tĩnh gì.”

Anh Dương liếc mắt về chỗ tôi ngay sau khi Tuấn nói vậy. Mọi người trong nhóm đều biết chuyện My thích anh Khánh và bọn họ còn tin tưởng rằng anh Khánh cũng thích My nữa. Chỉ có anh Dương và tôi là người biết mọi chuyện không phải như thế. Và đến chuyện anh Khánh nhầm lẫn tình cảm, thì lại chỉ có tôi biết mà thôi. Xem ra, chuyện này thật sự rất rắc rối.

“Nhỡ up lên đại ca giận bọn mình thì sao?” – Uyên trầm ngâm, con bé luôn là đứa rất trung thành với anh Khánh. Bởi lẽ anh luôn luôn bênh nó bất kể đúng hay sai mà.

“Kệ anh ấy!”

“Nhưng em sợ anh ấy giận lắm.”

“Này! Em lo lắng cho đại ca từ khi nào thế?”

“Ơ hay nhỉ? Anh đang ghen với đại ca đấy à?”

“…Ai nói?”

Chúng tôi đều phì cười trước màn đấu khẩu vô cùng trẻ con của Tuấn và Uyên. Thằng bé ghen với anh Khánh cũng chả trách được, bởi sự thật là anh rất được đám con gái trong nhóm yêu quý. Không chỉ riêng anh Dương, anh Khánh cũng có nhiều fangirls vô cùng. Nhiều lần tôi thấy anh Dương đi chụp ảnh cho báo về khoe rằng có rất nhiều người xin số điện thoại của anh Khánh, khiến cho hội con gái trong nhóm loạn hết cả lên, cảnh cáo anh không được đưa. Tám đứa con gái trong nhóm, ai anh cũng đều đối xử rất dịu dàng, rất quan tâm. Vậy nên chúng tôi thật sự rất muốn…độc chiếm anh Khánh cho riêng nhóm và “bảo vệ” anh trước những “cơn bão” ganh tỵ của hội con trai trong S.I.U.

“Này, bên đấy cãi nhau gì đấy?”

Từ phía ca nô đi ngay sát, chị Trang nói vọng sang gọi chúng tôi, có lẽ là sau khi nghe thấy Tuấn và Uyên…lục đục. Hoàng như bắt được vàng, ngay lập tức nhào ra ngoài nói:

“Các anh chị…đánh nhau không?”

“Ơ thằng này chán sống rồi à? Ok, giỏi qua đây!”

Chị Mai vừa dứt lời đã bị Tuấn nhoài người ra tóm lấy tay rồi đẩy xuống biển. Thằng bé đó nhanh như cắt, dù chị Trang đã kịp nhìn thấy nó, nhưng vẫn không kịp xoay sở để giữ lấy chị Mai. Dù sao thì hành động của Tuấn, cũng được xem như “hiệu lệnh” bắt đầu cuộc chiến.

Kim mấy giây trước còn lờ đờ vì say sóng, vậy mà giờ đã đứng bật dậy, hất hàm về phía nhóm chị Trang thách thức. Bốn người còn lại bên ca nô chúng tôi cũng đã…sẵn sàng tư thế chiến đấu, chỉ còn mỗi tôi cảm thấy không hứng thú với trò này. Mấy người này lớn rồi mà cứ như trẻ con ấy, cứ thấy vui một chút là tớn lên ngay. Chơi cùng mọi người cũng được thôi, nhưng mà tôi thật sự…không biết bơi. Đây lại là giữa biển nữa chứ, sao lại nghĩ ra cái trò quái đản thế này?

Tôi thấy nhóm chị Trang nhìn nhau cười thầm, xong lại khẽ liếc qua chỗ tôi. Thôi chết rồi, tôi bị nhắm rồi! Mấy người này nham hiểm quá, cười thế kia là biết không tử tế gì đâu. Hoàng đáng ghét, sao lại nghĩ ra cái trò này cơ chứ?

“Oái!”

Tôi còn chưa kịp phản ứng gì trước những ánh mắt đầy nham hiểm đấy, thì Uyên đã bị chị Mai từ dưới nước tóm lấy chân lôi xuống. Tuấn trong lúc đang lơ ngơ định giữ Uyên lại mà mất cảnh giác thì mấy anh bên đội chị Trang đã nhanh tay đẩy nốt thằng bé xuống biển. Chỉ trong chốc lát mà đội chúng tôi bây giờ chỉ còn có năm người, trong khi đội chị Trang còn những bảy người.

“Các anh chị bắt nạt trẻ con nhé!”

Hai tay chống hông, tôi lớn tiếng hạnh họe các anh chị bên đấy. Ừ thì tôi không biết nên làm gì để giúp đỡ mọi người chiến thắng trong trò chơi này, cho nên đành miễn cưỡng…dùng võ mồm mà thôi. Chẳng bị ảnh hưởng bởi lời trách cứ của tôi, chị Trang vẫn cười ha hả:

“Chưa đến lượt em đâu, cô gái_”

Chị Trang chưa nói dứt lời thì đã bị anh Việt nhanh tay lôi sang ca nô bên phía chúng tôi. Lẽ ra anh có thể dễ dàng hất veo chị ấy xuống biển rồi, nếu không phải lúc này chị đang bám riết lấy anh không buông. Vậy nên anh Việt càng ra sức đẩy, thì chị Trang lại càng quàng hai tay ôm lấy cổ anh chặt hơn nữa. Bị chị Trang ôm chặt cứng, anh Việt la lên oai oái:

“Em… bỏ tay ra khỏi người anh! Cho anh…thở chút!”

“Không! Bỏ anh ra để em chết à?”

“Tin anh ném em xuống biển không hả?”

“Anh dám?”

“A!!!!!!!!”

Chị Trang nói dứt lời, thản nhiên cúi xuống…cắn vào vai anh Việt. Tôi cùng với mọi người dù đang trong tình trạng đề phòng “đối thủ”, nhưng cũng phải vội vã quay qua nhìn trước tiếng thét chói tai của anh. Lúc này anh Việt đang nhảy tưng tưng trên ca nô, trong khi chị Trang thì dính chặt lấy anh như sam. Trời ạ, đáng yêu chết mất!

Cuối cùng thì chị Trang cũng rơi tõm xuống biển, chẳng phải do anh Việt đẩy, mà là chị…mỏi tay quá nên tự động buông tay ra khỏi người anh. Dù sao thì chị cũng hoàn thành “nhiệm vụ” của mình là…cắn anh rồi cơ mà. Kim là người đầu tiên chạy lại chỗ anh Việt, khi nó thấy anh cứ ngồi xuýt xoa chỗ vừa bị chị Trang cắn.

“Chị Trang!!!!!!!!!!! Chị cắn anh ấy chảy máu rồi này!”

Ngay sau đó là tiếng thét chói tai của con nhỏ Kim. Hiểu được Kim đang nói gì, mọi người bên chúng tôi đều nhất loạt chạy lại xem anh có làm sao hay không. Chị Trang đúng là…ác thật! Tôi tưởng chị chỉ cắn đùa thôi chứ, cớ sao lại làm anh Việt chảy máu thế này. Không lẽ chị mang trong mình dòng máu…vampire sao?

“Hầy! Chị cắn mạnh vậy sao?”

Vậy mà “hung thủ” vẫn tỉnh bơ, hai tay bám vào thành ca nô, trong khi chân thì đạp nước.

“Chị còn hỏi nữa! Chị đúng là…đồ độc ác!”

Chị Trang cũng như mọi người đều hơi nhướn mày, cố tỏ vẻ ngạc nhiên trước câu nói đầy bất bình của Kim. Có phải tôi nhạy cảm quá không nhỉ, sao tôi lại có cảm giác rằng lúc này Kim đang…xót anh Việt cơ chứ. Nói thế cũng không phải vô lí, khi từ nãy tới giờ Kim luôn miệng hỏi xem anh Việt có bị làm sao không, lại còn lớn tiếng gào thét nữa chứ.

“Ồ! Em gái tôi hôm nay không bênh tôi mà bênh người ngoài.” – Chị Trang giả bộ tổn thương trước những lời nói của Kim.

“Người ngoài gì đâu cơ chứ…” – Kim tiếp tục lảm nhảm, có lẽ nó không biết rằng chị Trang đang cố tình nói đểu mình.

“Không phải người ngoài thì là gì cơ?”

“Rõ ràng là…”

Kim đang lớn giọng bỗng nhiên im bặt. Nó bặm môi, liếc mắc về phía chị Trang đầy vẻ cảnh cáo. Nhận thấy thái độ đó của Kim, mọi người quyết định thôi không trêu chọc nó nữa, nhưng vẫn lén trao cho nhau những nụ cười đầy ẩn ý.

“Sao tôi lại đáng thương đến nhường này?”

Hoàng ngồi trên thành ca nô thở dài, nó hoàn toàn chẳng buồn để ý đến trò chơi mà chính mình vừa bày ra nữa. Thấy mọi người nhìn về phía mình đầy vẻ thắc mắc, Hoàng lại thở dài sườn sượt, đoạn thằng bé nói bằng giọng điệu buồn man mác.

“Thế giới có bảy tỉ người. Vậy mà trong khi các anh, chị, em tôi đều có người để yêu, thì tôi đang cô đơn trên chiếc ca nô này đây!”

Mọi người đều cười phá lên trước giọng điệu buồn bã của Hoàng, chẳng ai buồn tỏ thái độ cảm thông trước những lời bộc bạch của thằng bé cả. Có chút tự ái trước bộ dạng cười cợt của mọi người, Hoàng nhíu mày, rồi chạy lại…ôm chầm lấy tôi như thể tôi là con gấu bông của nó vậy.

“Linh! Chị yêu em chút đi!”

“Thằng này!”

Khi mà tôi còn chưa kịp phản ứng gì trước thái độ “hỗn láo” của Hoàng, thì anh Dương đã một tay…hất veo nó xuống biển. Tôi hơi ngạc nhiên trước hành động của anh. Ừ thì cứ cho là anh đang…bảo vệ tôi đi, nhưng có cần thiết phải đẩy “đồng đội” của mình xuống biển như thế hay không cơ chứ? Nhìn lại xem, bây giờ bên chúng tôi chỉ còn có bốn người, chưa kể đến kẻ…thương tật như là anh Việt.

“Xuống rồi thì xuống hết đi!”

Anh Việt ngay lập tức đứng bật dậy, bắt đầu ra hiệu cho mọi người tiếp tục trò chơi. Cho dù Kim đang đứng gần anh nhất, song anh vẫn nhất quyết không đẩy nó, mà lại vòng qua đẩy anh Dương ngã ùm xuống biển. Kim dù đã thoát khỏi việc bị anh Việt đẩy, nhưng những anh bên đội chị Trang đâu có dễ dàng để yên cho nó. “Vật lộn” một hồi, trên ca nô chỉ còn có tôi và mấy anh bên đội chị Trang, sau khi anh Việt vì muốn cứu Kim mà cũng đã bị “xử lí”.

Bước lùi lại phía sau một chút, tôi nhíu mày, cảm thấy nên nói một điều gì đấy với hy vọng các anh sẽ…tha cho mình.

“Ầy, tự dưng em đau bụng quá cơ!”

“Em lừa ai thế hả?”

“Thật mà! Đau bụng lắm lắm luôn ấy!”

“Không có ngoại lệ đâu tình yêu nhé!”

Các anh ấy nói dứt lời, đã nhanh chóng lao vào nhấc bổng tôi lên rồi…ném mạnh xuống biển. Lúc này tôi không còn cảm giác gì nữa, chỉ nghe thấy “ùm” một cái bên tai, rồi nước đua nhau sộc vào mắt, mũi, tai,… không có cách nào ngăn nổi. Tôi không biết bơi mà, vậy nên giờ có lẽ tôi đang dần chìm xuống dưới. Tôi không thể làm thế nào để chân chạm đất hết, nước ở đây sâu quá. Hai tay tôi quờ quạng lung tung, trong khi vị mặn của biển mặn chát nơi đầu lưỡi. Chết mất, tôi không thở được nữa rồi!

“Nhóc, sao không?”

Một cánh tay bỗng kéo lấy tôi, trong lúc tôi đang dần dần chìm hẳn xuống biển. Chẳng rõ người tốt bụng đó là ai, nhưng tôi vẫn bám chặt lấy, cảm thấy vô cùng biết ơn khi người ta đã cứu lấy mình. Tôi bắt đầu ho sặc sụa vì bị nước biển vào mũi. Những tiếng xôn xao xung quanh bắt đầu rộ lên rõ ràng hơn, nhưng tôi vẫn không thể nào mở mắt ra nhìn nổi. Vừa

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48,49 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT