|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
chị lên bờ thế?”
“Là thằng hâm ấy đấy, nó ném chị xuống xong lại nhảy xuống cứu.”
“Quân?”
“Vâng.”
Nghe Uyên nói như vậy, tôi bất giác đưa mắt nhìn về phía Quân vừa đi. Cho dù cậu ta đã đi được một đoạn khá xa rồi, nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy. Quả thật là cả người cậu ta lúc này đang ướt sũng, không có hơn gì tôi cả. Uyên nói đúng, Quân đúng là hâm thật rồi! Tôi còn tưởng cậu ta sẽ bỏ mặc tôi ở đấy cơ. À mà kể ra thì cứu tôi lên cũng đúng, giết người đền mạng chứ có phải đùa đâu!
“Thế có vớt được cái đài không?”
“Còn hơi đâu mà để ý đến cái đấy nữa, với cả vớt bằng niềm tin hả chị?”
“Chị có quá đáng không nhỉ?”
“Sao cơ ạ?”
“Đi vứt đồ của người ta ấy, có phải là không nên không?”
“Anh ta đáng bị như thế mà. Nhưng mà…”
“Sao thế?”
“Cái đài ấy…”
“Em nói hẳn ra đi!”
“Hình như cái đài ấy là trước đây anh Khánh tặng Quân, trong một bài phỏng vấn hồi anh Khánh còn ở nhóm, Quân đã nói như thế… Nhưng chắc không phải đâu, Quân đối xử với anh ấy như thế thì còn giữ lại làm gì nhỉ? Chắc là giống nhau thôi!”
“…Ừ, vậy về thôi!”
“Chờ chút!” – Đến lúc này My mới lên tiếng, song nét mặt cũng như giọng nói của con bé có chút ái ngại, khi nó hết nhìn tôi lại quay sang nhìn Uyên, như thể thăm dò một điều gì đấy – “Chị đã bao giờ…hôn ai chưa?”
Tôi ngẩn người ra trước câu hỏi của My. Con bé này im lặng từ nãy để rồi bây giờ thốt lên một câu hết hồn như vậy đấy, tự dưng lại hỏi cái chuyện không đâu vào đâu hết. Tôi chậm rãi đứng lên, cảm thấy toàn thân mình ê ẩm một cách kì lạ. Cơ thể đau buốt thế này, tôi không thể không nghi ngờ rằng khi nãy cứu mình lên, Quân đã nhẫn tâm…ném huỵch tôi một cái xuống đất.
“Chưa em.”
Tôi dứt lời, My với Uyên lại trao cho nhau ánh mắt đầy nghi ngại, không hiểu sao gương mặt bọn nó cứ dần tái mét lại. Chuyện này shock đến vậy sao? Tôi thấy đâu có gì lạ đâu nhỉ? Anh Dương là người con trai đầu tiên tôi thích, hôn anh tôi còn chưa bao giờ, thì làm gì có chuyện trước đây hôn ai. À, chuyện này không phải ai cũng biết.
Uyên nhìn My rồi lắc đầu nguầy nguậy, khiến cho My dù có vẻ không muốn, nhưng rồi cũng phải rụt rè lên tiếng:
“Chị ơi! Em không biết chị có tính hô hấp nhân tạo giống một kiểu hôn không, nhưng mà…”
“…Chẳng lẽ…”
_End flashback_
Tôi rùng mình, khi những dòng kí ức cuối cùng trôi vụt qua khỏi đầu mình. Mỗi lần vô thức tưởng tượng theo lời hai con bé kia, tôi lại cắn môi đầy bất lực.
Sao lại có thể…
Tôi không biết phải nói sao hết, vậy mà những suy nghĩ rối rắm cứ liên tiếp xuất hiện trong đầu tôi không thôi. Càng nghĩ tôi càng thấy tức, sao cậu ta dám…? Lại còn trước mặt bao nhiêu người như thế nữa chứ, lại còn cả My và Uyên nhìn thấy. Tôi thì không trách gì hai đứa như bọn nó nghĩ, chỉ là để bọn nó thấy thật không hay chút nào. Lời My nói cũng đúng, tôi liệu có nên xem đây là một nụ hôn hay không? Nó không giống và thật sự tôi cũng không muốn chấp nhận, nhưng mà…
Tồi tệ quá đi mất! Giá mà trước đây tôi từng hôn ai rồi thì sẽ nhẹ đầu hơn rất, rất nhiều!
Tôi ghét Quân, tôi hận cậu ta vô cùng! Ừ thì cứ quăng tôi xuống biển đi, nhưng tôi cũng đâu cần cậu ta cứu mình cơ chứ. Giữ Uyên không cho con bé nhảy xuống, để rồi lại cứu tôi, sao không buông Uyên ra cho con bé nhảy xuống chứ? Tôi không cần cậu ta, không cần một chút nào cả! Tại sao vận đen cứ quấn lấy tôi mãi thế?
Tôi lẳng lặng ngồi lên thành lan can, nơi mà hôm qua đã ngồi cùng với anh Dương. Tự nhiên lúc này lại chẳng sợ chết tí nào cả. Mọi người có lẽ đã ra biển hết rồi. Kể cũng tốt, lúc này tôi chỉ muốn ở một mình mà thôi.
Đột nhiên nhớ tới anh, tôi không thể không nghĩ đến những lời ban nãy Quân nói. Anh Dương thích tôi vì tôi giống chị Nguyệt? Càng nghĩ tôi càng muốn đấm cho Quân một cái. Cậu ta nghĩ tôi nông cạn đến mức dễ dàng tin vào những lời đó hay sao? Nếu chỉ vì một lời của Quân nói khiến tôi dao động, thì ắt hẳn tôi đã rời xa anh trước những lời bàn tán của mọi người rồi.
Dù đúng dù sai, người duy nhất có quyền phán xét chuyện của chúng tôi, chính là anh.
Tôi thích anh, thích anh rất nhiều và cũng hoàn toàn tin tưởng vào tình cảm anh dành cho mình. Dù bao nhiêu người nói tôi với anh không hợp đi chăng nữa, chỉ cần anh cho phép, tôi vẫn sẽ luôn luôn ở bên cạnh anh. Nhưng những lời của Quân, vẫn thật sự không thể thoát khỏi đầu tôi được.
Điều tôi để ý không phải là chuyện Quân nói tôi giống chị Nguyệt. Tôi biết mình có đôi mắt giống chị, hôm đến đám cưới mẹ anh cũng đã nói như vậy rồi. Nhưng chuyện đó không có chút nghĩa lý gì với tôi cả. Điều khiến tôi tủi thân, chính là cái cách nói chuyện của Quân, cậu ta nói như thể cậu ta rõ về anh lắm vậy. Vì chị Nguyệt đi lấy chồng, mà tôi nhìn lại giống chị ấy, nên anh Dương mới thích tôi? Tôi, người mà anh thích, cũng như người thích anh, mới chỉ biết chuyện gia đình anh có hơn một tuần thôi. Thế mà Quân, kẻ thù của S.I.U lại nắm rõ chuyện của anh từ khi nào thế? Quân nói rằng vì anh không còn ai nữa, hay cách khác chính là vì anh cô đơn, nên anh mới cần tôi. Cậu ta không hiểu cái từ đó khiến tôi đau lòng đến thế nào đâu!
Tôi luôn tự nhủ sẽ ở bên anh, quan tâm đến anh nhiều hơn để anh không còn phải suy nghĩ nhiều, cũng như không còn cảm giác lạc lõng trong ngôi nhà của mình nữa, nhưng rốt cuộc thì tôi chẳng làm được gì cả. Anh vẫn đi chơi đêm đấy thôi. Đến khi tôi hỏi thăm thì anh lại gạt đi không cần.
Tôi tự hỏi rằng do tôi vô dụng hay do anh vốn không cần đến sự quan tâm của tôi?
Đoàng.
Phụt.
Tôi đứng hình, bởi lẽ khi tiếng sấm inh tai nhức óc kia vừa vang lên, thì cũng là lúc đèn điện phụt tắt. Cả một khoảng không gian lung linh, mờ ảo trước mắt tôi nay đã vụt tắt, nhường chỗ cho một bầu trời đen kịt. Hic, sao lại mưa thế này? À, hôm nay anh Khánh cũng như các bác lái ca nô cũng đã cảnh báo rằng tối nay sẽ mưa lớn đó thôi. Nhưng đã mưa to thì chớ, lại còn mất điện nữa, tôi chẳng thể nào không liên tưởng đến những cảnh ghê rợn trong mấy bộ phim kinh dị. Chết thật, điện thoại tôi thì vẫn còn đang…hong khô, hôm nay nó đã bị nhúng nước những hai lần cơ mà.
Tôi nép mình vào bên khung cửa sổ. Biết rằng trời mưa to là thế, nhưng giờ có cho tiền tôi cũng chẳng dám vào trong phòng, nhỡ đâu trong đấy có…ma hoặc kẻ giết người hàng loạt thì sao, hoặc “đỡ” hơn là khi tôi nằm trong phòng và nhìn ra đây, sẽ bắt gặp một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm. Ôi, càng nghĩ càng thấy rùng mình!
Mưa bắt đầu rơi xối xả. Nghe tiếng mưa rơi mà tôi cảm thấy lòng mình nao nao khó hiểu. Tôi ghét mưa, nhất là mưa đêm, dù đang vui đến mấy nó cũng có khả năng khiến cho tâm trạng tôi tuột dốc không phanh. Lòng ngổn ngang là như vậy, nhưng ngoài tiếng lộp độp của mưa cùng tiếng rít cửa ầm ầm của gió, tôi chẳng cảm nhận được chút gì hết. Liệu mưa to thế này mọi người có ướt không đây, khi nãy tất cả kéo nhau ra biển mà. Hy vọng S.I.U đã kịp trú mưa rồi.
“Nhóc!”
Tôi bị giật mình khi có âm thanh vang lên từ phía sau, giờ phút này đây là tôi nhạy cảm cả với những âm thanh nhỏ nhất. Vội quay lại nhìn, tôi cảm thấy bị chói mắt bởi ánh đèn pin rọi thẳng vào mặt. Nhưng một chút sau thì thứ ánh sáng đó cũng dịu bớt đi, khiến tôi cũng có thể mở mắt ra để nhìn mọi thứ quanh mình.
“Anh!”
“Mưa thế này sao không ngồi trong phòng mà đứng ngoài này?”
“Em…sợ ma.”
“Anh cũng đoán thế.”
“…Không phải anh cùng mọi người ra biển hay sao?”
“Em không đi nên bọn anh cũng đâu có đi, cả đám ngồi dưới phòng ăn mà.”
Tôi im lặng không đáp, bắt đầu đưa mắt nhìn ra phía xa. Qua ánh sáng leo lắt của chiếc đèn pin mà anh Dương mang theo, tôi cũng có thể nhìn thấy cảnh vật khi mưa, dù chỉ chút ít. Tất cả chỉ độc một màu xám ngắt. Mưa làm tâm trạng tôi nặng nề quá rồi!
“Em có gì muốn hỏi anh không?”
“Em…”
Tôi bị bất ngờ trước câu hỏi thẳng thắn của anh. Câu hỏi đó khiến cho tôi vốn đã lảng tránh anh, giờ lại càng không thể nhìn vào mắt anh thêm được. Tôi sợ khi nhìn vào đôi mắt đấy sẽ thấy hiện lên hình ảnh một đứa con gái vô dụng, và còn cả cái việc kinh khủng vừa xảy ra với Quân nữa chứ. Vậy nên lúc này tôi tuyệt nhiên không dám nhìn thẳng vào anh, thay vào đó, mắt tôi tự động dừng lại trên…môi anh.
A, sao tự nhiên tôi muốn… Không ổn, biến thái quá đi mất!
“Anh thích em không phải vì em giống chị Nguyệt!” – Trong lúc tôi còn đang đơ ra vì bận…ngắm môi của anh thì anh đã tiếp tục lên tiếng.
“Em biết.”
Tôi bất giác nhoẻn miệng cười, một nụ cười thật sự giả tạo. Không, tôi nên nói là chua xót thì sẽ đúng hơn. Bỗng dưng lại cảm thấy hụt hẫng, bỗng dưng nước mắt lại trào ra. Dù rằng tôi nói chỉ anh có quyền được phán xét chuyện này, nhưng khi nghe chính miệng anh nói tôi lại cảm thấy khó chịu ở trong lòng. Tôi đâu cần anh khẳng định khi tôi đã biết rõ tình cảm của anh rồi. Anh nghĩ rằng tôi sẽ tin những lời Quân nói sao? Tin rằng anh thích tôi không phải vì tôi giống chị Nguyệt? Anh giống Quân, nghĩ rằng tình cảm của tôi nông cạn đến như thế?
“Vậy…vậy sao em khóc?” – Gương mặt anh lộ rõ vẻ bối rối sau những giọt nước mặt của tôi.
“Rốt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




