|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
cuộc em là gì với anh thế?”
“Sao em lại hỏi như vậy?”
“Em đã nói nếu anh có chuyện gì buồn thì hãy nói với em, nhưng anh không bao giờ làm vậy. Anh không bao giờ nói cho em biết anh cảm thấy thế nào!”
Tôi bỗng dưng lớn tiếng trách mắng anh mà không thể kiểm soát nổi hành động của mình. Tôi đang làm sao thế này? Rõ ràng là anh đang hỏi thăm tôi, vậy mà tôi lại lôi chuyện từ đời nào ra để trách cứ anh. Khi nổi điên thì tôi đúng là một kẻ mất hết lí trí, đến chết cũng không chừa được cái tật này là sao? Lẽ ra tôi phải nói chuyện nhẹ nhàng với anh thì mới hy vọng anh chia sẻ cùng mình cơ chứ.
“Em vẫn còn giận anh chuyện hôm trước anh về muộn hả?”
“_”
Tôi im lặng không đáp, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi vẫn không thể bắt mình rởi mắt khỏi đôi môi kia.
“Anh hứa là nếu nhớ bố mẹ hay chị Nguyệt thì sẽ nói với em…”
“_”
“…nhưng nếu là nhớ em, thì sao anh có thể nói được?”
Đến lúc này tôi mới có thể ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh, có chút kinh ngạc trước những gì mình vừa nghe được. Anh nhớ tôi thật sao? Khoan đã nào, sao lại như thế? Phải chăng vì trong những ngày thi tôi bận học nên không thể gặp anh thường xuyên, cũng không thể nghe điện thoại của anh được? Kể ra thì cũng đúng, đến những tin nhắn nhắc đi ngủ sớm của anh tôi cũng đã lơ đãng quên trả lời. Đó vốn dĩ là những tin nhắn duy nhất của anh trong ngày, bởi bản thân anh đã tự nhủ rằng sẽ không làm phiền và để yên cho tôi ôn thi tốt nghiệp, vậy mà tôi cũng… Tôi tệ quá, vậy mà cứ nói rằng mình sẽ luôn luôn ở bên anh.
Vậy là tôi lại sai!
Tôi cứ ngỡ rằng mình thật sự biết cách quan tâm đến những người xung quanh mình, thật sự lo lắng cho họ,… nhưng hóa ra đâu có phải. Tôi làm cho anh buồn, vậy mà khi nãy còn to tiếng mắng anh nữa cơ chứ. Tôi thật sự rất đáng ghét!
“Em…”
“Em hâm thật! Anh có phải trẻ con đâu mà nhớ bố mẹ.” – Anh vừa cười vừa xoa nhẹ đầu tôi – “Dù không ở bên anh thường xuyên được, nhưng mọi người vẫn luôn gọi điện và nhớ tới anh mà. Em không cần phải quá lo lắng như thế!”
“Nhưng…”
“Nhưng sao?”
“Em…”
Tôi bất giác đưa hai tay lên ôm mặt khi mà lưỡi bỗng dưng díu hết cả lại. Chưa bao giờ câu xin lỗi lại khó nói ra đến như vậy. Tôi không biết tôi và anh đã cãi nhau bao nhiêu lần và tôi đã nói xin lỗi anh bao nhiêu nữa, vậy mà sao hôm nay lại khó nói ra đến như vậy.
“Không có gì đâu, anh xuống nhà đi!”
“Không muốn anh ở đây hả?”
“Không phải! Nhưng mà…”
Tôi càng nhìn anh càng thấy khó xử. Chẳng hiểu sao đến giờ phút này rồi, mắt tôi vẫn không thể rời khỏi đôi môi đáng ghét kia. Càng nhìn, càng nghĩ, tôi lại càng nhớ tới chuyện với Quân khi nãy. Biết rằng coi đó là một nụ hôn thì có phần phi lý, nhưng tôi vẫn không thể không thấy rùng mình. Anh Dương đã từng yêu Quỳnh Chi, anh cũng đã thừa nhận rằng nụ hôn đầu tiên của anh là với chị ấy. Nghĩ đến chuyện đó thì tôi cũng có đôi chút ghen tuông, nhưng dù sao thì anh cũng có được nụ hôn đầu tiên đúng nghĩa với người mà mình thích. Còn tôi, tôi chẳng làm gì sai trái hết, vậy mà lại phải chạm môi với cái tên đáng nguyền rủa kia. Càng nghĩ tôi càng thấy hận, hận không để đâu cho hết!
“Xuống dưới nhà đi! Bà thằng Khánh đang…kể chuyện ma đấy.”
“Anh cứ kệ em đi mà!” – Tôi lắc đầu nguầy nguậy, cố làm mọi cách để mình có thể thoát ra khỏi đống suy nghĩ lùng bùng trong đầu.
“Em định ngồi một mình tự kỷ à?”
“Kệ em đi!”
“_”
“_”
“Nhóc!”
Anh Dương bỗng dưng lấy tay xoay người tôi lại. Trong giây phút ngắn ngủi, tôi đã vô tình chạm vào ánh mắt của anh để rồi sau đó lại cuống quýt nhìn đi chỗ khác, kết quả là
là tôi lại rơi vào cái bẫy khi này, đó là dừng lại ở…đôi môi. Chợt nhận ra sự ngớ ngẩn khó hiểu của mình, tôi cố tìm mọi cách thoát ra khỏi anh, nhưng điều đó dường như là vô ích, khi anh đang siết chặt lấy tôi hơn. Và việc lẩn tránh ánh mắt của anh cũng không còn tác dụng khi mà gương mặt anh lúc này bỗng dưng gần tôi đến kì lạ, khoảng cách giữa hai chúng tôi bây giờ chỉ còn vài centimet mà thôi. Trong lúc tôi còn chưa kịp định thần lại tất cả, thì đột nhiên tôi cảm thấy một cái gì đó thật mềm, thật ấm áp vừa khẽ chạm vào môi mình.
Anh Dương đang hôn tôi!
Người tôi bỗng dưng cứng đờ ra trong giây phút ấy, còn trong đầu chỉ nghe độc những tiếng “bíp” đang kéo dài một cách vô cùng khó hiểu. Tiếng mưa rơi, tiếng gió đập cửa cũng không còn bên tai tôi nữa. Đầu óc rối bời, chân tay tê cứng,… hóa ra cái thứ mọi người gọi là “giết người không dao” nó có thật hay sao? Ôi, chuyện này thật sự…đột ngột quá, tôi chưa bao giờ nghĩ đến.
“Như thế này mới được tính là hôn.”
Tôi đứng thần người ra, không hề để ý xem anh đã rời khỏi mình từ lúc nào. Tôi tròn xoe mắt nhìn anh, lí trí không còn đủ vững vàng để tập trung phân tích câu nói của anh nữa. Sao chỉ trong giây lát mà cả người tôi đã nóng phừng lên thế này?
“Mặt em đỏ quá!”
Anh Dương cười lớn, rồi đưa hai tay lên áp vào má tôi. Tôi vẫn đứng nhìn anh như một con ngốc. Sao lại… Có phải tất cả chuyện này chỉ là một giấc mơ thôi phải không? Nhưng tại sao ở môi vẫn còn cảm giác?
“Không nghĩ nữa, xuống nhà nhé!”
Anh nói rồi nắm tay lôi tuột tôi đi, bất chấp việc tôi vẫn đang ngơ ngẩn không hiểu chuyện gì. Anh hôn tôi, tất cả đều là thật. Mọi lời nói, mọi cảm giác, đều khiến tim tôi đập trễ một nhịp.
Cảm giác hạnh phúc, muốn ở bên người con trai đấy để chia sẻ, lo lắng, quan tâm,… hay chỉ đơn giản một cái níu tay thật chặt, liệu có thể gọi tên cho tôi cái cảm giác đó là gì hay không?
Chương 21
Ads Sáng ngày hôm nay tôi và Kim dậy muộn hơn tất cả. Nguyên nhân cũng chỉ vì những câu chuyện ma rợn tóc gáy mà bà nội anh Khánh đêm hôm qua lôi ra kể cho cả lũ nghe. Nghe lời anh Dương xuống dưới nhà đúng là sai lầm mà. Tôi vốn đã là một đứa nhát gan, nghe xong những câu chuyện đó lại càng bồn chồn không yên. Những câu chuyện của bà anh Khánh vốn đã kinh khủng lắm rồi, vậy mà còn được sự “trợ giúp” rất đắc lực của con bé Uyên, khi cứ đến đoạn cao trào là nó lại hét ầm lên, khiến cho tôi nhiều lúc giật mình mà cấu vào tay anh Dương, còn My thì…bật khóc ngon lành, làm cho anh Khánh phải trên ba lần lườm Uyên đầy cảnh cáo.
Mà có phải như thế đã xong đâu. Ngay trong lúc còn đang…hoảng loạn trước mấy câu chuyện ma kinh khủng ấy, thì anh Dương bỗng nhiên dúi vào tay tôi cái điện thoại của anh. Lơ đãng nhìn vào màn hình điện thoại, xong tôi bỗng dưng giật nảy mình, khi bắt gặp dòng tin nhắn của anh Việt: “Ta đã biết bí mật của các ngươi, mau vào phòng vệ sinh gặp ta ngay!”. Tôi cảm thấy rùng mình, người bỗng run lên cầm cập, chẳng phải do anh Việt dọa nạt gì tôi, mà khi nghe chuyện ma xong, tôi bỗng lo sợ anh…bị ma nhập, gọi chúng tôi ra phòng vệ sinh để…giết.
Khi mà câu chuyện đang lên tới cao trào, tôi cùng anh Dương đứng dậy bước ra phòng vệ sinh cũng anh Việt, trước những con mắt đầy nham hiểm của mọi người trong nhóm. Chuyện gì vậy nhỉ? Sao tôi linh cảm có gì đó không ổn? Biết vậy nhưng tôi chẳng còn cách nào khác là đi theo hai người này. Để rồi đến khi nghe lời anh Việt nói, thì tôi lại há hốc mồm đầy kinh ngạc, lần thứ n trong ngày.
.
.
.
“Cái đám người kia chẳng thèm đợi chị em ta gì hết.”
Kim lại cằn nhằn, không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu từ lúc tỉnh dậy nó cảm thấy khó chịu khi bị mọi người bỏ rơi. Nghe Kim nói nhưng tôi cũng không dám hùa theo hay phản bác lại, bởi lẽ bản thân tôi cũng là một đứa hay bỏ mọi người lại để đi một mình mà.
“Đội mũ vào cho khỏi nắng này.”
Kim tháo mũ trên đầu nó ra rồi đội lên cho tôi, khi thấy tôi đang nheo mắt lại vì nắng. Thởi tiết ở đây lạ thật, mới đêm qua còn mưa bão ầm ầm, vậy mà bây giờ đã nắng chói chang đến vậy.
“Tao không thích đội mũ, mày đội đi!”
“Con hâm, vừa gội đầu xong thì đội vào không cảm.”
Giọng nói cằn nhằn của Kim khiến tôi vô thức nhoẻn miệng cười. Nó giống như chị gái của tôi vậy, luôn quan tâm và lo lắng cho tôi, dù chỉ là những việc rất nhỏ.
Hôm nay đã là ngày cuối cùng rồi. Vui chơi nốt hôm nay, chúng tôi sẽ phải trở lại với cuộc sống thường ngày của mình. Nhất là tôi, Kim và Trâm, ba đứa sau khi từ biển về Hà Nội sẽ lại cắm đầu cắm cổ vào ôn thi đại học. Thôi nào, tôi đã tự nhủ sẽ không nghĩ gì đến chuyện đó mà, cứ vui chơi nốt hôm nay đi. Và trong chính hôm nay, tôi phải hoàn thành nhiệm vụ đã được mọi người giao phó. Cố lên nào!
“Kim này!”
“Ơi!”
“Trước giờ tao không thấy mày thích ai cả.”
“…Ừ.”
“Sao không ai có diễm phúc để mày thích thế?”
“Giời, diễm phúc gì?” – Kim nhíu mày, có lẽ nó cho rằng tôi đang trêu mình – “Tưng tửng như tao thì…”
“Mày thì làm sao cơ? Mày xinh này, học giỏi này, cá tính này, lại còn…sexy nữa chứ! Mày không nhớ hồi mới vào trường mấy anh lớp trên suốt ngày xuống hỏi mày sao? Tao mà là con trai nhất định ta sẽ thích mày.”
“Hầy, đấy là mấy ông ấy chưa biết rõ tao thôi!” – Kim nhíu mày – “Mày nhìn hội con trai thân với mình nhất trong mình xem: ông Dương thích mày, ông Khánh thích My, Tuấn thích Uyên, Hoàng thì trẻ con không chấp. Haizz!”
“…Còn anh Việt mà.”
Tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




