watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11984 Lượt

đuổi theo bọn nó thôi.

Nghĩ vậy, tôi bắt đầu gồng mình để đạp theo Kim và Uyên. Trời nóng như đổ lửa, đầu tôi thì choáng váng theo từng vòng quay của bánh xe, dù vậy tôi vẫn phải lấy hết sức mình để đạp theo hai đứa kia. Đây chỉ là một trò chơi để xả tress thôi mà, có cần thiết phải đạp như thể “bán” mạng như vậy hay không? Nhất là Kim nữa, nhìn nó tôi nghĩ rằng nó thật sự chán sống rồi! Nghĩ vậy, tôi lấy hết sức mình để đạp, lúc này tôi đã vượt qua cả Uyên, và chỉ một chút xíu nữa thôi sẽ bắt kịp Kim rồi.

“Kim! Mày đạp chậm thôi!”

Tôi hét lên, khi mà vừa chuẩn bị bắt kịp nó, thì nó lại phóng vọt lên trước. Đây đâu còn là một trò chơi nữa, không một ai trong chúng tôi có tư tưởng đây là trò chơi nữa rồi. Nói Kim không nghe, thì tôi chỉ còn cách đến đích trước nó mà thôi, có lẽ đây là cách duy nhất khiến Kim có thể dừng lại.

“Đợi em với! Hai chị định bỏ em ở lại sao?”

Tôi nghe thấy tiếng Uyên hét lên từ phía sau, giọng nói con bé cũng thật sự rất lo lắng, không còn vẻ đùa nghịch như lúc bắt đầu nữa. Ơ hay, cuộc sống tươi đẹp như thế này sao không ai thích mà lại đua nhau đâm đầu vào chỗ chết thế này?

Rầm.

Trước khi tôi định vòng xe lên chặn đầu Kim, thì không hiểu vì lí do gì, cái xe đạp của Kim bỗng đổ uỳnh xuống đường, kéo theo nó lê một đoạn dài. Tôi hốt hoảng bóp phanh lại, gồng cả người lên giữ xe, cốt không để đâm vào Kim. Thật may tôi tránh được Kim, nhưng lại lao uỳnh vào chiếc xe của nó. Phía sau tôi, Uyên cũng rơi vào tình trạng tương tự.

“Mày có sao không Kim?”

Tôi cắn chặt môi nhịn đau, lồm cồm bò về phía Kim khi thấy nó đang nằm ôm chân, mồ hôi túa ra khắp người. Vừa lúc ấy tôi chợt nhớ tới Uyên, lại vội vã quay sang phía con bé.

“Em có sao không? Chảy hết máu rồi này!”

“Hic, hai chị cũng thế mà!”

Uyên thút thít nói, giọng gần như lạc hẳn đi, chắc là do đau quá. Tôi nhìn Uyên, rồi lại quay sang nhìn Kim, thật sự không biết nên chạy lại đỡ ai trước. Bên cạnh chúng tôi, ba chiếc xe đạp mới thuê gần như biến dạng hẳn, phen này thảm rồi đây!

“Kim à, chị có sao không? Đừng làm bọn em sợ nhé!”

Trong lúc tôi còn chưa biết xử sự sao, thì Uyên đã lồm cồm bò lại gần đỡ Kim dậy, mặc cho mọi cử động đều khiến vết thương chảy máu nhiều hơn. Tôi cũng vội lết ra chỗ Kim, chỉ dám nhìn thẳng vào mắt hai đứa nó mà không dám nhìn xuống vết thương. Máu, tôi sợ máu cực kì! Lúc này cả ba đứa chúng tôi không ai là lành lặn hết, song thái độ của Kim mới là thứ khiến tôi lo hơn tất cả.

“Thảm rồi!” – Kim bỗng cười nhếch mép, nó đưa tay lên lau mấy vết bẩn trên mặt tôi và Uyên – “Ông Dương với thằng Tuấn “cạo đầu” tao mất!”

“Tại sao?”

“Làm người yêu hai người ấy thành ra thế này.”

“Có người “cạo đầu” bọn tao/em thì đúng hơn!”

Tôi với Uyên đồng thanh nói lớn, rồi lại cùng quay sang nhìn nhau đầy vẻ ngạc nhiên. Quen biết nhau đã lôi, hôm nay hai chị em mới có những suy nghĩ giống nhau tới xuất thần như vậy, quả là đáng ngạc nhiên mà. Hơi nhíu mày trước thái độ của chúng tôi, nhưng Kim vẫn tỏ vẻ bất cần khác hẳn thường ngày, nó bắt đầu để ý đến ba chiếc xe đạp biến dạng đang nằm chỏng chơ bên cạnh.

“Trốn đi các chị ạ!” – Uyên rụt rè lên tiếng.

“Thôi đi cô, người ta cầm chứng minh thư mình đấy.”

“Chúng ta về kiểu gì đây?”

“Hay là gọi…”

“Dẹp đi! Chị không muốn bị nghe chửi!”

“Em cũng thế! Trả xe xong chúng ta chạy lên phòng tắm, hình như thuốc anh Dương với anh Việt mua cho hai chị còn nhỉ?”

“Ừ, nhanh lên, nhân lúc giữa trưa mọi người đi ngủ!”

.

.

.

Chúng tôi trở về khách sạn sau khi trả xe đạp. Đúng như dự đoán, ông chủ nhìn chúng tôi như muốn ăn tươi nuốt sống vậy. Nhưng cũng may là với bộ dạng thê thảm tuyệt đối này, bác ấy cũng động lòng mà đồng ý cho chúng tôi viết giấy cam kết, giữ chứng minh thư và địa chỉ khách sạn để mai tới lấy tiền bồi thường.

Làm theo “tính toán” là chúng tôi sẽ lên phòng tắm, sau đó ở nguyên trong phòng cả ngày với lí do…đau bụng tập thể, có gì nhờ My mang cơm lên phòng hộ. Nhưng trời không chiều lòng người, vừa bước chân lên cầu thang, chúng tôi đã đụng ngay anh Dương. Đứng nghe anh mắng mỏ, cằn nhằn gần mười phút, cứ tưởng là xong rồi khi mà anh đồng ý cõng Uyên về phòng hộ chúng tôi, vậy mà anh lại cõng thẳng con bé tới…phòng anh Khánh, nơi mọi người trong nhóm đang tụ tập ở đấy. Vậy là bây giờ chúng tôi phải ngồi nghe mười bốn người còn lại trong nhóm “chửi mắng”.

“Mấy đứa điên hết rồi à?”

Anh Khánh dù đang nằm trên giường, vẫn trừng mắt nhìn chúng tôi ngán ngẩm. Ngay đến người vốn hay bênh vực chúng tôi như anh Khánh, vậy mà cuối cùng cũng thốt ra cái câu gây…đau lòng kia. Không ai hỏi thăm chúng tôi được một câu sao hả?

“Uyên! Anh tưởng mỗi Linh hâm thôi chứ, giờ em cũng hâm theo chị ấy là sao?”

Tuấn vừa bôi thuốc cho Uyên vừa lớn giọng cằn nhằn. Tôi biết thằng bé đang xót Uyên, nhưng sao có thể nói tôi như thế cơ chứ? Tôi bình thường, hoàn toàn bình thường. Vậy mà giọng điệu Tuấn như thể vì tôi mà Uyên bị như vậy ấy.

Có lẽ là nhận ra vẻ mặt oan ức của tôi, Tuấn bèn nói tiếp:

“Em không nói là tại chị nhé, em chỉ nói là chị bị hâm thôi.”

“Anh lắm điều quá!”

Uyên chề môi trách Tuấn, có lẽ là do thằng bé không ngừng thở ngắn than dài từ nãy tới giờ, lại còn dám cả gan gây sự với tôi nữa chứ. Vậy mà trước thái độ chán nản của Uyên, Tuấn bực dọc cốc nhẹ vào đầu con bé:

“Còn nói nữa? Học múa mà không lo giữ chân, sau này có để lại sẹo thì đừng hối hận nhé!”

“Biết rồi biết rồi!”

Uyên lè lưỡi, giả giọng đáng yêu nhõng nhẽo Tuấn, cốt là để thằng nhóc thôi không cằn nhằn nữa, sau đó con bé quay sang nhìn tôi, nét mặt như thể muốn hét lên rằng…Tuấn lắm điều quá. Tôi cũng phì cười trước vẻ mặt đó của Uyên, nhưng rồi nụ cười hiện lên trên mặt không quá hai giây đã nhanh chóng tắt ngấm, khi tôi bắt gặp ánh mắt của anh Dương.

“Còn em nữa!”

“Dạ?”

“Dạ diếc cái gì? Lúc thì ốm, lúc thì tự tử, lúc thì bị ném xuống biển, giờ lại ngã xe,… em không biết coi trọng mạng sống của mình hả? Không ngồi yên một chỗ em không chịu được sao?”

“Sao anh mắng em? Em có muốn như thế đâu?”

“Không lẽ bây giờ anh phải khen em chắc? Trưa nắng thế thì ngồi trong phòng đi, lao ra ngoài đường làm gì?”

“Em…đi có việc.”

“Việc gì giờ này? Em ham chơi thì có! Nhìn xem, mặt mũi thì đỏ phừng phừng, người thì như thế kia, em_”

“Trời ơi thôi đi mà! Em đau đầu quá!” – Uyên thở dài sườn sượt khi nó phải ngồi chứng kiến cuộc cãi nhau vô cùng vớ vẩn giữa tôi và anh Dương.

“Em cứ làm như mình oan lắm ấy!” – Tuấn lập tức cắt lời Uyên – “Mấy người chỉ biết làm người khác lo thôi!”

“Này! Bây giờ anh muốn gây sự với em phải không?”

“THÔI ĐI!”

Kim đập bàn cái rầm, khiến cho chúng tôi giật bắn mình còn anh Khánh suýt làm rơi cốc nước xuống giường. Mọi người trong nh

nhóm mới khi nãy còn thở dài ngao ngán trước màn cãi nhau của bốn chúng tôi, giờ đã tập trung sự chú ý sang phía Kim. Thật lạ là trên gương mặt nhăn nhở thường ngày, nay lại phảng phất một nét gì đó thật mệt mỏi.

“Là em rủ Linh với Uyên đi đấy, có gì mọi người mắng em này.”

“Em…”

Anh Việt nghẹn lời trước câu nói của Uyên. Dù nãy giờ bận cãi nhau với anh Dương, song tôi vẫn để ý tới hành động của anh Việt. Anh dù ngồi trong góc phòng, nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi cái chân đang chảy máu của Kim. Ánh mắt của anh xót xa không kém gì ánh mắt của anh Dương hay Tuấn cả. Nhưng có lẽ tại biết Kim không thích mình, cộng thêm thái độ khác thường của nó mà anh không dám lại gần hỏi thăm như mọi khi.

“Em đúng là ngốc mà!”

Anh Việt lớn tiếng quát Kim, ngay khi tôi định chạy lại dỗ dành nó cho nguôi giận. Tiếng quát của anh có sức công phá khiến cho anh Khánh nãy thì suýt rơi cốc, còn lần này thì sặc nước thật sự. Tôi vô thức núp sau lưng anh Dương, mặc dù vài giây trước còn gây sự với anh. Ai biết anh Việt nổi giận sẽ đáng sợ như thế nào cơ chứ?

“Em làm sao?” – Đáp lại anh Việt, Kim vẫn cố tỏ ra thản nhiên, mặc dù nếu để ý kĩ thì mọi người sẽ thấy rằng nó đang rất khó chịu, khi mà bàn tay cứ nắm chặt lại.

“Anh không hiểu em nghĩ gì mà lại làm như thế? Giữa trưa nắng lại bỏ khách sạn ra ngoài đường đua xe đạp! Em không nghĩ tới mình thì cũng phải nghĩ tới hai đứa kia chứ. Đôi chân đối với Uyên là quan trọng nhất, trong khi Linh thì hay ốm, em thử nhìn bọn nó xem!”

Tôi và Uyên vô thức núp sau lưng anh Dương và Tuấn, sau khi anh Việt chỉ đích danh chúng tôi, còn Kim thì cũng nhìn ra theo hướng chỉ của anh. Chẳng phải chúng tôi sợ có cãi cọ đến nỗi ấy, nhưng nếu Kim nhìn chúng tôi, mà cảm thấy áy náy khi làm chúng tôi bị đau, thì tôi không đành lòng chút nào. Cho dù Kim là người rủ chúng tôi ra ngoài đi chăng nữa, thì chúng tôi vẫn có thể từ chối. Nói tóm lại, ra nông nỗi như bây giờ, không thể nào trách mắng một mình Kim được.

“Thôi được rồi, mọi người đều không sao rồi mà!”

Anh Khánh nằm trên giường không giấu nổi tiếng thở dài. Có vẻ như anh và My là hai người duy nhất không biết chuyện xảy ra giữa Kim và anh Việt ngày hôm nay, nên khi nhìn thấy thằng

Trang: [<] 1, 52, 53, [54] ,55,56 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT