watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11979 Lượt

bạn thân và đứa em gái mình cãi nhau như vậy, ngoài việc can ngăn ra, anh cũng không biết phải xử xự ra sao.

“Anh Dương, Tuấn! Xin lỗi đã làm mọi người lo lắng!”

Kim đột nhiên bước về phía chúng tôi, khẽ nở một nụ cười làm hòa. Liệu nó có nhận ra không, khi mà trong mắt tôi hiện tại, nụ cười của nó chẳng khác gì đang khóc? Anh Dương và Tuấn đều ngớ ra trước hành động vừa rồi của Kim. Tôi biết, vì hai người đó lo lắng cho tôi và Uyên, nên mới kiếm chuyện cãi nhau, chứ chẳng một ai muốn trách cứ gì Kim cả. Vậy mà chỉ vì câu nói của anh Việt, đã ngay lập tức đẩy mọi người vào một tình huống khó xử khác.

“Này! Em đi đâu đấy?”

Anh Việt vội chạy theo tóm tay Kim lại, khi mà nó vừa cúi đầu xin lỗi anh Dương và Tuấn xong, ngay lập tức đã tập tễnh định bỏ về phòng. Kim gạt tay anh Việt ra, nó tự động lùi ra xa khỏi anh.

“Anh đi theo em làm gì?”

“Em ở đây để bôi thuốc đã chứ! Chân như thế này lại định đi đâu?”

“Kệ em! Anh quan tâm đến em làm gì? Chân em có làm sao thì liên quan gì đến anh cơ chứ?”

“Em… Bao giờ em mới hết cố chấp được nhỉ?”

“Anh thôi cái kiểu lên lớp em đi! Em không quan tâm và em cũng không muốn quan tâm. Anh đừng cho rằng anh hay ho lắm, ai cũng muốn được làm quen hay chụp ảnh với anh. Em không cần!”

“Em hâm hả? Sao lại lôi chuyện đấy ra đây?”

“Em đâu có được bình thường như người khác, dễ thương và xinh đẹp giống như ai đấy, nhưng cũng đâu cần anh phải nói ra như thế chứ! Vì em đanh đá, khó chịu, ích kỷ,… em cũng biết điều đó rồi, ai mượn anh phải nói lên đâu. Tránh xa em ra, đừng bao giờ nói chuyện với em nữa hết!”

Kim hét lớn rồi bỏ chạy về phòng, mặc cho cái chân đau của nó chưa được bôi thuốc, thậm chí còn chưa được rửa sạch. Tôi cũng như mọi người hoàn toàn bất ngờ trước những gì vừa xảy ra. Sao lại… Anh Việt đứng thần người ra giữa phòng, rồi lại ngồi bệt xuống sàn nhà, ôm đầu đầy vẻ bất lực. Tôi với Uyên nhìn nhau, rồi hai đứa chạy vội theo Kim, bỏ mặc tiếng gọi í ới của anh Dương và Tuấn, khi chúng tôi cũng như Kim, còn chưa bôi xong thuốc.
Chương 22

Ads Tiếp sau anh Khánh, Kim bỗng dưng lăn đùng ra sốt. Sau khi cãi nhau với anh Việt, nó đùng đùng bỏ về phòng rồi trùm chăn kín đầu, tôi với Uyên có gọi kiểu gì cũng không thèm ngó mặt ra, cũng nhất quyết không chịu cho chúng tôi bôi thuốc. Đến cả My dù muốn tránh mặt mọi người cũng phải bỏ công mang thuốc lên cho Kim, vậy mà nó vẫn cứng đầu từ chối tất cả.

Một người mạnh mẽ như Kim đến khi vướng vào chuyện tình cảm lại chọn cách tự hành hạ bản thân mình như vậy?

Uyên đã vài lần rỉ tai tôi, con bé tự hỏi liệu chúng tôi có thể nói cho Kim biết tình cảm của anh Việt hay không, nhưng khổ nỗi tôi đã hứa với anh ấy là chuyện anh thích Kim, tôi có thể nói cho cả thế giới này biết, ngoại trừ nó. Dù oán trách sự “lằng nhằng” của hai người này, nhưng tôi vẫn phải tôn trọng quyết định của anh Việt, vốn dĩ đây là chuyện riêng của anh mà.

“A, anh Khánh!”

Uyên reo lên khi thấy anh Khánh đang đứng ở ngoài cửa sau, con bé ngay lập tức chạy ra để mở cửa cho anh. Mấy người này kể cũng lạ, cửa chính thì chẳng ai đi, toàn chui hết ra cửa sau là sao?

“Anh đỡ chưa thế?”

Tôi lên tiếng hỏi ngay khi anh bước vào trong phòng. Cho dù hôm nay anh đã khiến tôi khó xử vô cùng, song tôi cũng không thể trách anh được. Chắc chắc đến giờ phút này anh vẫn không biết ngày hôm nay đã xảy ra những chuyện gì đâu mà.

“Anh không sao! Kim thế nào rồi?”

“Kia kìa, kia kìa!”

Uyên thì thầm, rồi nó chỉ tay vào góc phòng, nơi Kim đang nằm cuộn tròn trong chăn, dáng vẻ đáng thương nhiều hơn đáng giận. Phì cười trước dáng vẻ hiện tại của Kim, anh Khánh chậm rãi bước lại gần nó.

“Kim, ngồi dậy anh bảo!”

“Không, mệt lắm!”

Kim nhõng nhẽo, rồi nó giữ chặt lấy chiếc chăn trên đầu mình, như thể không muốn để cho anh Khánh tóm nó ra khỏi “nơi an toàn”. Dẫu vậy anh Khánh vẫn nhất quyết giật lấy chiếc chăn của nó, thậm chí còn không thể ngừng cười.

“Ngồi dậy nói anh nghe, ai làm em gái anh ra nông nỗi này?”

“Đại ca kệ em đi! Anh mà cứ hỏi là em giận lây cả anh đấy.”

“Em dám giận cả anh cơ à? Nào, ngồi dậy!” – Anh Khánh dựng Kim dậy, rồi lắc đầu trước dáng vẻ mệt mỏi của nó – “Nhìn em kìa!”

“Tại anh lây sốt cho em đấy.”

“Thôi nào, uống thuốc đi!”

“Em không uống đâu!”

“Em lúc nào cũng cứng đầu. Anh ốm như vậy còn qua thăm em, thế mà không nghe lời anh hả?”

“Kệ em đi mà!”

“Em không ăn cơm, cũng không uống thuốc, chân đau thế này cũng không chịu để bôi thuốc,… Em muốn chết hả?”

“Em không chết được đâu!”

Anh Khánh thở dài, cảm thấy đôi chút bất lực trước sự ương ngạnh của Kim. Nó lúc nào cũng là như vậy, thấy mọi người có chuyện thì sốt sắng quan tâm, thậm chí còn đe dọa đủ kiểu để mọi người cảm thấy khá hơn; vậy mà mỗi khi có chuyện thì chẳng ai có thể dễ dàng khuyên ngăn nó. Anh Khánh cốc nhẹ đầu Kim, cảm giác như anh đang rất lo lắng trước tình trạng của nó.

“Nghe anh hỏi này, em như thế là vì thằng Việt phải không?”

“_”

“Nếu thích nó em có thể nói với nó mà, sao lại làm khổ bản thân mình đến như thế?”

“Đại ca thôi đi! Nếu đại ca thích Linh thì sao không nói hẳn ra mà cứ làm khổ My như thế?”

Chúng tôi hoàn toàn á khẩu trước câu nói của Kim. Cái con nhỏ này đúng là giận quá mất khôn rồi, nó không những lớn tiếng quát anh Khánh mà lại còn lôi cả tôi và My vào chuyện này nữa. Đây đâu phải chuyện có thể tùy tiện nói ra được cơ chứ? Anh Khánh vẫn ngồi bất động trên giường, nhìn Kim không chớp mắt, thậm chí trên gương mặt lạnh lùng thường ngày nay cũng không thể giấu nổi sự ngạc nhiên.

“My?”

Giọng nói rụt rè của Uyên nhanh chóng thu hút sự chú ý của tất cả chúng tôi. Vì mải để ý Kim mà không ai hay My đã vào phòng từ lúc nào rồi, chắc hẳn con bé đã vô tình phải nghe thấy những lời Kim vừa nói. My đưa mắt nhìn chúng tôi, giọng nó run run như thể sắp vỡ vụn ra đến nơi:

“Em…không biết anh Khánh ở đây.’

“My!”

Anh Khánh vội đứng dậy đuổi theo My, ngay sau khi con bé quay lưng chạy khỏi phòng. Tôi và Uyên đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy khó xử vô cùng trước tình cảnh hiện tại. Đối diện với chúng tôi, Kim khẽ lắc đầu, nó lại trùm chiếc chăn lên đầu, không nén nổi tiếng thở dài.

“Tao làm My buồn rồi.”

“Mày lại ngủ à? Uống thuốc hoặc ăn chút gì đi đã.”

“Thôi, tao mệt lắm.”

“Kim này, anh Khánh nói đúng đấy.”

“Về…”

“Anh Khánh đã từng nói thích tao, cho nên mày_”

“Và mày nói mày thích anh Dương?”

Nó nói rồi lục đục quay lưng lại với chúng tôi, dáng vẻ hệt như một con sâu vậy. Hít một hơi thật sâu, tôi với Uyên đồng thời cùng ngả người xuống dưới ghế. Chúng tôi thì đang lo cho Kim nhiều lắm, vậy mà nó cứ dửng dưng như không, chẳng buồn để tâm gì đến thế giới xung quanh nữa cả. Liệu nó định thế này đến bao giờ đây?

“Nhóc, ra biển không?”

Khi mà tôi vừa khẽ chợp mắt lại do quá mệt mỏi, thì chợt nghe tiếng anh Dương vang lên bên tai. Mở mắt ra nhìn, tôi bất chợt thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn khi nhìn thấy cái dáng quen thuộc của anh đang đứng ngoài ban công. Liệu anh đã đứng đó từ bao lâu rồi và cuộc nói chuyện của chúng tôi anh có nghe thấy hay không?

Tôi bước ra ngoài cùng anh, sau khi nhận được cái nháy mắt đồng tình, cũng có thể hiểu như lời động viên rằng mọi chuyện đều sẽ ổn của Uyên. Mọi chuyện rắc rối thật, tôi nên để đầu óc thanh thản một chút, không nên bị cuốn theo các mối quan hệ phức tạp của mọi người.

Tôi và anh Dương đi dọc bờ biển. Trước đây tôi đã từng nghĩ, nếu được đi bộ ven biển thế này với người yêu ắt hẳn sẽ lãng mạn lắm, vậy mà giờ đây đầu óc tôi nặng chịch, chẳng còn chút hứng thú gì để tận hưởng cái ước muốn đã thành hiện thực này nữa cả. Nhiều lúc mải chú ý đến những con sóng xô vào chân mình, tôi còn quên khuấy đi người đang đi bên cạnh mình là ai nữa.

“Mai phải về Hà Nội rồi.”

“Cũng tốt, ở đây nhiều việc căng thẳng quá!”

Tôi vô thức trả lời, xong mới chợt hối hận khi thấy anh quay sang nhìn. Tôi đang làm sao thế nhỉ? Sao cứ phải để tâm vào biết bao nhiêu chuyện, trong khi đâu phải chuyện gì tôi cũng có thể giải quyết được, cũng như nhiều việc đâu cần tới sự quan tâm của tôi. Dù vậy, chuyện anh Khánh và My, chuyện anh Việt và Kim, cứ mỗi lần nghĩ đến là tôi cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung.

“Tất cả rồi sẽ ổn thôi mà!”

Tôi hơi giật mình khi mà anh đột nhiên dùng tay di thái dương cho mình. Trông tôi mệt mỏi lắm hay sao mà anh phải làm như vậy? Tôi cứ đứng lặng người đi nhìn anh. Đến giờ phút này tôi vẫn không thể tin được rằng người con trai này lại chọn mình trong tất cả những cô gái ở bên anh. Tôi đã từng tự nhủ anh là giấc mơ, bắt đầu vốn chỉ là một con người xa lạ tôi nhìn thấy trên màn hình máy tính, vậy mà bây giờ tôi có thể thản nhiên nắm lấy tay anh, có thể tự tin nghĩ rằng anh là của mình.

“Sao lại nhìn anh như thế?”

“Anh…đẹp trai thật!” – Tôi buột miệng nói khi nhìn thẳng vào đôi mắt đen lay láy như thể biết cười của anh.

“Ha ha, điều đấy có gì phải bàn?”

“Vậy sao một người đẹp trai như anh…”

Câu nói của tôi bỗng dưng bị ngắt quãng mà

Trang: [<] 1, 53, 54, [55] ,56,57 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT