watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11875 Lượt

đây là lần thứ bao nhiêu ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía tôi, khi tôi đi cùng anh. Mọi lần còn đỡ hơn một chút, khi mà chúng tôi thường đi chung với S.I.U, mặc cho các thành viên khác thường vô tình tụt lại phía sau, để cho mỗi tôi và anh đi ngang hàng. Nhưng ít ra khi đó vẫn là đi theo nhóm. Bây giờ thì nhìn ngược nhìn xuôi cũng chỉ có mỗi tôi và anh đi chung một con đường. Đã vậy, Vincom luôn là một trong những nơi thu hút giới trẻ nhất nhì Hà Nội. Thế mà bây giờ tôi đang đi cạnh một Hotboy. Người ta ăn mặc sành điệu bao nhiêu thì trông tôi lúc này ngớ ngẩn bấy nhiêu, khi mà tôi đang đi chơi và khoác bộ đồng phục còn nguyên phù hiệu trên người.

“Nhóc! Sao thế?”

Anh Dương quay lại hỏi tôi, khi thấy tôi cứ chốc chốc lại thở dài sườn sượt. Nhìn mặt anh, tôi tin rằng anh thật sự không hiểu tôi đang cảm thấy thế nào, chứ không phải là cố tình trêu chọc tôi hoặc là hỏi cho có. Vậy nên tôi cũng đành miễn cưỡng lắc đầu, tỏ ý không có chuyện gì xảy ra hết.

Vừa lúc đó, anh Dương kéo tôi vào một hàng kem, gọi hai cốc kem to tướng. Trong lúc tôi ngồi chờ thì anh đi lấy thêm mấy thứ linh tinh rắc lên trên cốc kem, với sự “trợ giúp” vô cùng đắc lực và nhiệt tình từ mấy chị bán kem. Hừ, thấy người ta đẹp trai là nhiệt tình dã man, đã thế lại còn nhìn anh không chớp mắt nữa chứ. Thôi bỏ đi, nếu là tôi thì cũng như thế thôi mà!

“Của em này!”

Anh Dương đặt cốc kem xuống trước mặt tôi, khiến tôi cũng phải phì cười vì cốc kem mà anh lấy. Vì là khách hàng tự do chọn kem, nên anh đã gom cả ba loại kem: socola, dâu, trả xanh chất ú ụ trong cốc kem. Đã vậy lại còn lấy đủ thứ linh tinh rắc lên trên nữa. Tôi có cảm giác ở quầy hàng có những cái gì, thì anh nhét hết vào đây vậy!

“Anh Dương này, cái cốc kem này, bao nhiêu gram vậy?”

“Anh cũng không để ý nữa em ơi! Sao, sao?”

“Anh cứ làm như em đang chết đói í!”

“Không ăn hết thì thôi, ai ép cô đâu chứ!”

Anh Dương cười, giọng điệu thì trách cứ mà mặt mũi thì cứ hớn hở lạ thường. Tôi thấy anh đang loay hoay chuẩn bị xúc một thìa kem to, nên cũng thôi không hạnh họe anh thêm nữa. Trong đầu tôi đột nhiên nảy ra một ý tưởng, tôi muốn chụp ảnh anh để up lên Facebook “dìm hàng”. Nghĩ là làm, tôi nhanh tay rút điện thoại ra khỏi túi.

“Nhóc! Thôi đi!”

Anh Dương nhoài người ra giật lấy chiếc điện thoại từ tay tôi. Tôi thoáng ngạc nhiên khi mà anh phát hiện ra “âm mưu” của tôi sớm đến vậy? Tôi mới vào mục chụp ảnh thôi, còn chưa kịp “căn” mục tiêu cơ mà?! Tôi quay lại với cốc kem của mình, mặc kệ việc chiếc điện thoại của mình vẫn nằm trong tay anh.

“Anh thích chụp ảnh lắm cơ mà?” – Phải rồi, những người đẹp trai hay xinh gái gì đó thường rất thích chụp ảnh up lên Facebook, để được mọi người vào khen đây mà. Đối với tôi, anh cũng thuộc vào nhóm đó mà thôi.

“Chụp thì cũng phải đàng hoàng chứ!”

Anh vừa nói vừa kéo ghế xích ra chỗ tôi ngồi, trong khi tay vẫn cầm chiếc điện thoại của tôi, và nó vẫn đang ở trong chế độ chụp ảnh. Tôi nhìn anh, thoáng cảm thấy nghi ngờ trước hành động của anh hiện tại.

“Em không thích chụp anh đâu nha!”

“Không được! Chính em khơi ra mà!”

“Không, không đồng ý mà lại!”

Vậy là tôi và anh Dương cứ đôi co, ngồi giành giật với nhau cái điện thoại, khiến cho mọi người trong quán vốn đã để ý ngay từ đầu rồi, giờ lại chẳng thể rời mắt ra khỏi nữa. Để rồi tranh giành thế nào, cái hành động nhằm tránh ống kính máy ảnh của tôi lại khiến bức ảnh trở nên khá hay ho. Trong bức ảnh, trông anh Dương như thể đang cố hôn tôi, còn tôi thì vì xấu hổ nên dùng hai tay che mặt vậy. Thế quái nào mà nó lại thành ra như thế được nhỉ?

“Thôi được rồi! Ăn nhanh rồi còn vào xem phim nào!”

Anh Dương cười cầu hòa, khiến tôi cũng chẳng còn muốn hạnh họe anh thêm nữa, bèn chấp nhận ngồi ăn kem, mặc dù thú thật là tôi đang có chút bực mình. Cũng may là cốc kem này đủ mát để đẩy lùi cơn giận dỗi vớ vẩn vừa hiện lên trong tôi.

Ăn xong kem, tôi với anh Dương vào xem phim. Thật may là phim hài, chứ không phải phim kinh dị, hoạt hình, hay tình cảm sướt mướt gì cả. Tôi gần như cười từ đầu tới cuối trong cả buổi xem phim, anh Dương ngồi bên cạnh cũng như vậy. Cho dù lúc đầu anh còn hoành tráng tuyên bố sau này khi trở thành diễn viên, anh chắc chắn còn nổi tiếng hơn mấy người này, vậy mà lúc xem thì anh lại luôn cười sằng sặc, xuýt xoa ngồi khen người ta giỏi ghê gớm?!

Xem xong phim lúc 2h35’, nhận thấy còn sớm chán, chúng tôi lại la cà vào khu vực game. Tôi thì chỉ muốn chơi ô tô đụng, vậy mà anh Dương “kiên trì” dã man, cứ quanh quẩn ở khu gắp gấu bông, tự thề với lòng là nhất định phải gắp được một con cho tôi. Vậy mà mất gần một tiếng, anh mới có thể gắp được con voi màu vàng, thành quả thu được nói thật chẳng đáng là bao so với thời gian, công sức và đặc biệt là số tiền anh bỏ ra để mua xèng. Tôi nhận con voi bông của anh, nhìn bộ mặt hớn hở cực kì của anh khi gắp được nó, tôi thấy vừa buồn cười vừa thương. Sao phải tự “hành hạ” bản thân đến thế hả trời?

Chúng tôi rời khỏi Vincom, đi ăn, rồi bắt đầu đi linh tinh khắp phố phường Hà Nội. Có lúc chẳng biết đi đâu, anh lại lòng vòng xe chạy quanh hồ Gươm, đến khi hết xăng lại vào đổ rồi đi tiếp “_______” Cứ lòng vòng như vậy, chúng tôi đi hết hiệu sách, tô tượng, rồi lại đi mua quần áo cùng anh Dương cho hết ngày. Đa số toàn đi linh tinh và không có đích đến như vậy, nhưng quả thật hôm nay là một ngày vui của tôi. Được đi với anh Dương, tôi có cảm giác dễ chịu nhiều lắm. Nhất là khi anh đối xử với tôi rất tốt, khiến tôi không khỏi mong muốn sau này mình sẽ có được người yêu giống anh, chỉ một chút thôi cũng được.

“Vui quá!”

Tôi tung tẩy con voi bông trên tay, trong khi đợi anh Dương lấy xe. Tôi thấy anh nhìn mình, khẽ cười, rồi quay ra đưa vé cho bác bảo vệ. Hic, cười cái gì không biết? Tôi đã bảo mỗi khi anh cười là mỗi khi tôi cảm thấy nguy hiểm rồi mà cứ cười cơ.

Anh Dương vừa dắt xe ra chỗ tôi, vừa lên tiếng:

“Ừ! Lâu rồi anh cũng chưa đi chơi vui thế! Đợi off xong anh sẽ dẫn em đi tiếp!”

Anh Dương vừa dứt lời thì điện thoại của anh bắt đầu đổ chuông. Anh nhanh chóng rút điện thoại ra khỏi túi quần. Song, hàng lông mày đậm nét của anh lại thoáng nhăn lại. Anh đưa mắt nhìn tôi, không hiểu vì nguyên do gì, rồi mắt bắt máy.

“A lô!”

“_”

“Ừ! Tao đang đi với Linh!”

Xong! Tôi biết ai gọi rồi! Giác quan thứ sáu của tôi đang mách bảo là chuẩn bị có “giông bão” kéo tới. Tự nhiên lúc này nghĩ tới gương mặt lạnh tanh của anh Khánh mà tôi không khỏi rùng mình sợ hãi. Tại sao đến bây giờ tôi mới chịu để ý rằng nhóm đang ở trong giai đoạn tập luyện khá gắt gao nhỉ? Tôi đã không chịu ngồi yên ở nhà theo lời anh Khánh. Ngược lại, tôi lại còn “dụ dỗ” anh Dương trốn tập. Trời ơi, tội lỗi to lớn quá đi! Liệu anh Khánh có sa thải tôi không đây?

Nhưng rồi, dòng suy nghĩ của tôi nhanh chóng bị bắt ngang bởi tiếng gắt của anh Dương:

“Đi đâu là việc của tao! Tao không cần thiết phải báo cho mày!”

“_”

“Muộn rồi, tao không qua đâu!”

Anh Dương tiếp tục gắt gỏng, kế tiếp là dập máy một cách thô lỗ. Tôi nhanh chóng hiểu được nội dung của cuộc hội thoại, và dù không muốn công nhận, thì sự thật vẫn là anh Khánh và anh Dương vừa cãi nhau, xung quanh vấn đề tôi cùng anh Dương trốn đi chơi ngày hôm nay.

Tôi khẽ lên tiếng hỏi anh Dương, một câu hỏi mà tôi đã biết chắc đáp án.

“Anh Khánh gọi ạ?”

“Ừ!”

“Mình quay lại phòng tập đi anh!”

“Lên xe đi! Anh đèo em về!”

Anh Dương cố tỏ ra không nghe thấy tôi vừa nói gì. Bực mình thật đấy! Tôi thì đang lo sẽ bị anh Khánh mắng đây, còn anh thì cứ bình chân như vại là sao cơ chứ? Nhìn gương mặt cáu kỉnh của anh, tôi lặp lại câu nói, tuy nhiên giọng điệu có phần dè dặt hơn.

“Quay lại phòng tập đi anh! Anh Khánh sẽ đuổi việc em mất!”

“Em đi cùng anh, nó không dám làm gì đâu!”

Tôi ngẩn người ra trong chốc lát. Đến bây giờ thì có lẽ tôi đã phát hiện ra một nhược điểm của anh Dương, đó là anh quá tự tin vào bản thân mình và luôn cho rằng mình là duy nhất. Tôi nhớ những lần ở phòng tập, cho dù mọi người đều rất kính trọng và nghe theo lời anh Khánh, nhưng mỗi khi anh Dương muốn “nổi loạn”, thì mọi người lại hùa hết theo anh, dường như chẳng còn quan tâm đến anh Khánh đang nói cái gì. Tôi biết là là một trong những người nổi tiếng nhất nhóm, nhưng dù sao anh Khánh cũng là nhóm trưởng mà. Anh Dương dù có tiếng nói thế nào đi chăng nữa, cũng không nên khiến anh Khánh mất uy tín đến như vậy.

“Anh cứ về trước đi! Em qua đây một chút!”

Tôi đổi cả sắc mặt lẫn giọng nói khi trả lời anh Dương. Lúc này đây, tôi cảm thấy khá thất vọng vì hụt hẫng, chẳng phải vì anh Dương không được hoàn hảo như mình nghĩ, chỉ là tôi thấy anh Khánh không đáng bị đối xử như vậy.

“Này con nhóc kia! Em làm như thế nghĩa là sao hả?”

Anh Dương lớn tiếng gọi tôi, ngay khi tôi vừa quay lưng định bỏ đi trước. Tôi có thể dễ dàng nhận ra sự bực bội trong giọng nói của anh. Tôi quay lại nhìn anh, cố nói bằng một giọng bình thản nhất có thể:

“Tại em mà hôm nay anh nghỉ tập! Em phải qua xin lỗi anh Khánh!”

“Là anh rủ em đi! Có gì anh sẽ chịu!”

“Không cần đâu anh! Em muốn tự xin lỗi

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT