watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7509 Lượt

của nó. Nó vẽ một bầu trời đêm, trên trời đầy sao sáng, bên dưới là đồi cỏ xanh rì có một cô bé đang ngồi bó gối đếm sao. Cô bé đó giống nhỏ y chang, tóc cột cao sang một bên, hai mắt đen tròn đầy vẻ tinh nghịch, môi hơi nở một nụ cười mím chi nhìn thật hiền. Nó vẽ đẹp ghê. Nhỏ quay qua nhìn nó, nó mỉm cười nhìn lại, tự nhiên nhỏ thấy mình đỏ mặt, vội quay đi.
_ Thằng này cũng lãng mạng quá ta – Phong dòm nó.
_ Uh, nó vẽ ‘’điệu’’ tè ah’ – Nguyên cười cười
Hơi quê quê, nó đánh trống lủng.
_ Thôi về tụi mày, xong hết rồi, với lại sắp tối tới nơi.
_ Uh, về đi, tao đói rồi – Nguyên tán thành
Tụi nó chào nhỏ
_ Anh về nha pé.
Ba đứa đi ra, sực nhớ điều gì, nó quay lại, thấy nhỏ vẫn đang đứng ngắm bức tranh của nó rồi cười một mình.
_ Ưhm ….uhm.
_ Ah’…ah, ah anh, anh quên gì hả – nhỏ giật mình
_ Oh`…. oh, tui quên một thứ quan trọng lắm – nó cười cười – tui quên hỏi nhỏ tên gì.
_ Zạ, em tên Nguyễn Thị Trà Huế.
Lần đầu tiên nhỏ xưng em với nó, nó thấy là lạ nhưng cũng vui vui. Cũng lần đầu tiên nó nhận ra nhỏ cũng kon gái ghê, hiền hiền, đáng iu dễ sợ.
_ Oh, tên gì vui vậy
_ Em cũng hem bit nữa, ba má em đặt tên vậy. Chứ anh tên gì.
_ Ah`…..oh`, tui tên…..
Cũng lần đầu tiên nó nhận ra nó hok có tên. Ngày trước, khi sống với mấy sơ nó nhớ nó có một cái tên, nhưng đã từ lâu lắm rồi từ ngày nó leo cổng bỏ đi không còn ai gọi tên cái tên đó nữa. Người ta chỉ kêu nó bằng thằng này thằng nọ, nhok này nhok kia. Khi vào trại mồ côi thì mọi người gọi tên nó theo số bảng tên nó đeo ‘’thằng 1429’’. Đến khi ‘’vượt ngục’’ ra đường, tham gia vào băng của Đại ca, mọi người gọi nó là thằng vô danh. Bây giờ Phong và Nguyên chỉ gọi nó bằng mày tao, tụi đàn em thì kêu nó là đại ca…. Giờ nhỏ hỏi như vậy, nó bit làm sao. Cố gắng lục lại ký ức, nó nhớ hình như… hồi đó các sơ gọi nó là …Nguyên Đức, nghĩa là làm gì cũng luôn để việc đạo đức lên đầu tiên. Còn họ ah`, bà trùm (sơ trưởng) là họ Huỳnh, còn sơ phó thì hình như họ Trần. Vậy tên nó là…
_ Tui tên… Huỳnh Trần Nguyên Đức.
_ Woa,…tên anh hay quá hen.
_ Uh….uhm, thôi tui về nghen.
Nó nói rồi chạy một mạch, có gì đó rất hụt hẫng trong nó, bùn quá.

Xuống tới phòng khách, nó thấy ông chủ đang Trả tiền cho Nguyên và Phong, cả hai thằng có vẻ thích thú lắm, chắc tụi nó mới ‘’chém đẹp’’ ổng, cái phong bì ổng đưa nhìn oách ghê.

Trước cổng căn biệt thự khổng lồ trên đường Hoàng Văn Thụ, ba thằng nhok đang hăm hở cười đùa, trong đó một thằng đội nón nghiêng nghiêng, một thằng có vẻ điềm đạm, còn một thằng đi… chân không. Thằng nhok đội nón lên tiếng trước.
_ Khui phong bì ra coi mày, nhiu trong đó zậy.
_ Hok bit nữa, thấy ổng giàu quá tao đòi 2 triệu – Phong vừa hí hửng vừa xé ‘’bao’’
Thằng này tham quá, công 3 người 1 ngày mà dữ zậy, nó nghĩ thầm.
_ Trời đất quỷ thần ơi, 5… 5 chai.
_ Đâu… đâu, đưa coi coi.. – nó và Nguyên lật đật quay sang
Mẹ ơi,… đúng 5 chai không thiếu, 10 tờ polime 500 còn gì. Cha đại gia này sộp quá, tính ra thằng cũng hơn chai rưỡi chứ đâu ít. Chèng ơi, mới có 1 ngày mà kiếm được chừng này, làm 1 tháng chắc tụi nó đủ tiền… mua nhà quá.
_ Tao thấy ‘’mết’’ cha nội này quá, ước gì ngày nào ổng cũng thuê mình ha – Nguyên mơ tưởng.
Nó nhăn mặt.
_ Xa vời quá mày, mà giờ ‘’nhà giàu’’ rồi tụi mày tính làm gì đây.
_ Tao cũng hok bit nữa – Phong – Chắc tao mua cho Trúc cái xe đạp để đi học, xe em ‘’cà tàng’’ quá rồi.
Uh, cũng đúng, nhưng mà nhờ cái xe cà tàng đó Phong mới quen Trúc chứ bộ. Nhà Trúc nghèo lắm, ba Trúc chết trong một ngày mưa gió thật to…. Hôm đó, sau khi lượm đầy một bao ni lon và giấy vụn, ông đi về nhà. Ngang qua hồ Xuân Hương, thấy dưới đập dập dềnh một kon búp bê còn mới nguyên, chắc ai mới rớt mà không dám lượm. Nhớ tới đứa kon gái đáng thương ở nhà, 7 tuổi rồi mà chưa một lần bit tới cái gọi là đồ chơi, ông leo xuống lượm một cành thông cố khều kon búp bê vào bờ. Nhưng dòng nước xoáy quá, người ta đang xả đập. Dòng chảy cứ liên tục đẩy kon búp bê sát vào bờ rồi lại cuốn ra xa, cố nhoài người ra chút nữa, bỗng ông hụt chân trượt xuống. Vậy là dòng nước mang ông ra đi, ngày hôm sau người ta vớt được xác ông mang về, ông nằm đó mà không bao giờ đứng dậy nữa, để lại mẹ con Trúc bám víu nhau sống trong cái xóm ‘’cầu đá’’ này.
Cùng năm đó Trúc được nhận vào trường Tình Thương. Học giỏi, ngoan ngoãn, tới năm cấp 3 Trúc được nhận học bỗng trong trường Phù Đổng. Vậy là ngày ngày Trúc đạp xe đi học, chiếc xe của mẹ để lại đã cũ quá rồi, hư hoài, mà chính cái hư hoài đó đưa đẩy Trúc gặp Phong, thằng nhok sửa xe đầu xóm, mất mẹ có cha mà cũng như không. Sáng Trúc đi học, tối thay mẹ bán càfê ở đầu đường. Những đêm ngồi quán nhìn qua thấy Phong vắng khách, Trúc im im… tháo dây sên xe rồi dắt qua nhờ Phong sửa dùm. Tiền công là ly… đen đá có khi mấy điếu thuốc. Hai đứa quen nhau từ đó.
Nó bùi ngùi hem muốn nhắc lại nỗi bất hạnh của cả hai.
_ Uhm, zậy cũng hay.
_ Còn mày sao – Phong hỏi Nguyên.
_ Tao hả, chắc mua dàn tôn mới về nhà thay, mái nhà tao mục hết rồi, mỗi lần mưa thì nằm giường …che dù mà ngủ.
_ Mai nghỉ mày đi mua lun đi rồi tụi tao phụ thay cho – nó
_ Vậy mày thì tính lấy tiền làm gì – Nguyên
_ Cũng… chưa bit nữa
Về nhà nấu cơm ăn uống xong ba đứa vác vai nhau ra ngã ba sửa xe. Trong khi chờ khách tụi nó zô quán Trúc ngồi, Phong và Nguyên lôi bộ cờ tướng ra đánh. Cái đầu thằng Phong chiến lắm nó đánh hay cứ như mấy ông già ngoài chợ vậy, vì thế nó chấp Nguyên hẳn một Pháo một Mã. Còn nguyên cũng đâu hiền gì, nó cũng chấp lại thằng Phong kon…. Trúc chứ bộ. Ba đứa vừa chơi vừa cãi lộn chí chóe, thằng Nguyên đánh ăn gian quá trời, nó cứ rình rình thằng Phong hok để ý là lén lén bốc kon cờ của thằng Phong bỏ ra ngoài làm như nó mới ăn được vậy, may mà Trúc phát hiện mấy lần. Đã vậy nó còn ‘’chày cối’’ ghê lun, lúc thằng Phong đẩy hết quân sang sông chuẩn bị hạ màn thì Phong tá hỏa, chèng ơi cái thằng khỉ Nguyên này nó… giấu mất tiêu kon Tướng rồi, bit chiếu cái gì đây trời. Zậy là hai thằng bắt đầu ỏm tỏi cả lên.
Nóthì từ đầu tới giờ vẫn chỉ ngồi phiêu lãng bên ly càfê, cầm điếu jet rít một hơi dài phun ra làn khói dày đặc. Hình như nó đang suy tư cái gì đó, hai thằng bạn nó ít ra đều có chổ dùng tiền có ích, còn nó. Lần đầu tiên có số tiền dư, nó chẳng bit làm gì cả, không có ai để nó chăm lo, ăn chơi thì phung phí quá… bùn ghê. Đột nhiên nó đứng bật dậy.
_ Anh mượn xe 1 lát nha Trúc.
_ Anh lấy đi, mà anh đi đâu vậy.
Nguyên nhăn răng cười, chen vô
_ Nó đi mua đồ ăn cho anh đó.
_ Ăn cái này nè.
Nó chìa cùi chỏ rồi dắt chiếc xe đạp cũ kỹ ra đường

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,43 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT