|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
leo lên phóng một mạch, một ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu nó. Ý nghĩ này liên quan đến một nơi trong quá khứ. 15’ đạp xe, nó dừng lại trước cổng tu viện Mến Thánh Giá, nơi mà 19 năm trước người ta tìm thấy nó. Vẫn cái cổng sắt ngày ấy, vẫn cái sân nó từng chạy nhảy chơi đùa, vẫn bức tượng Chúa đứng giang tay mà mỗi đêm nó vẫn đứng dưới chân đọc kinh. Mọi thứ chưa thay đổi, thân thương quá, nó lặng nhìn mọi thứ, một thời tuổi thơ êm đềm trở về.
Lát sau nó đi qua quán tạp hóa bên kia đường, nó mua một cái phong bì, nhờ bà chủ quán viết vài câu gì đó rồi trở ra. Nó móc bóp bỏ 3 tờ polime 500 vào, dán lại, nhè nhẹ leo qua cổng đút vào khe cửa.
Đột nhiên một sơ đi ngang qua trông thấy nó, nó vụt nhảy qua cổng dắt xe chạy một mạch. Bà sơ đi lại phía nó vừa đứng, thấy dưới khe cửa lòi ra một góc phong bì, bà cúi xuống nhặt lên rồi đem vào nộp sơ trưởng.
Tại căn phòng chính thư viện, các sơ đứng xung quanh, bà Trùm đứng giữa bóc phong bì ra, bên trong là 1triệu rưỡi cùng mảnh giấy nhỏ ‘’đứa kon thừa của đời’’. Bàng hoàng, các sơ nhớ đến đứa bé đi tìm cha mẹ ngày nào, nó đã trở về rồi, có lẽ giờ đây nó đã trưởng thành. Bà Trùm rưng rưng nước mắt, một vài sơ bật khóc nức nở.
Nó quay lại quán trong một niềm vui là lạ, cảm giác bình yên nơi mái nhà tuổi thơ vẫn đang phảng phất trong nó. Nó bít chai rưỡi của nó chẳng là gì cả, nhưng chừng đó là tất cả số tiền nó có, nó mún làm một cái gì đó tốt cho đời.
_ Đồ ăn tao đâu mày – Nguyên lên tiếng khi thấy nó dắt xe vào
Nó đang vui
_ Để mai đi.
_ Mai mày dẫn tao đi ăn hả
_ Hem, mai tao đi mua …vé số coi trúng hem đã – nó cười hìhì
_ Zậy thôi cám ơn lun, chờ mày trúng chắc tao ‘’theo chân Bác’’ lâu rồi.
Phong hất hàm với thằng Nguyên
_ Thôi, thằng Nguyên zô tính tiền càfê đi rồi còn về
_ Mắc gì mày.
_ Mày đánh cờ thua còn tính xù hả, 12 – 1 rồi còn đòi gì.
_ Nhưng mà…
_ Nhưng nhị gì, trả tiền đi, nhây nhưa tao nói em Trúc lấy gấp đôi giờ.
Nguyên tính tiền mà mặt mày rầu rầu. Ba đứa thu gom đồ đạc về nhà. Nó thấy vui vui trong người, chu mỏ huýt gió một bài, Phong hứng chí lên hát nhịp theo, còn thằng nguyên thì bày đặt tài lanh.
_ Để tao hiphop cho, tao thấy trên tivi người ta nhảy đẹp lắm.
Nói rồi nó nhảy nhót như thằng… khùng
_ Thôi đi, mày nhảy như….. ngựa ah’, cái này mà hiphop gì – nó phì cười
_ ah, bày đặt chê hả, nhìn tuyệt chiêu nè.
Nói rồi Nguyên nhún chân lộn ngược một phát ra sau. Tưởng gì chứ, té ra tuyệt chiêu của thằng Nguyên là búng người ngược ra sau rồi mất thăng bằng…. tông cái rầm zô cây cột điện gần đó. Cái đầu nó sưng 1 cục to như trái ổi Sài Gòn.
_ Hahaha… – Phong và nó cười chảy nước mắt
Nguyên mếu máo
_ Hok thấy thương sao còn chọc quê nữa hả.
_ Cho chừa cái tội lanh chanh, đáng kiếp – Phong cười.
Trên kon đường về xóm, có ba thằng nhok đang bước đi. Một đứa vui vẻ huýt sáo, một đứa hát hò nhịp theo, còn một đứa mặt mày… bùn thiu.
Hôm sau, Nguyên thức dậy đầu tiên, đi đánh răng xúc miệng rồi chạy thể dục. Đến lúc Phong và nó tỉnh giấc thì Nguyên lò dò về, tay xách mấy cây mía to đùng.
_ Đâu ra ah mày – Phong ngáp ngủ
_ Mua chứ đâu.
_ Xạo mày, sáng sớm ai bán cho mà mua – Phong
_ Mày hok tin thì thôi – Nguyên giận giận
Còn nó thì cứ im im dòm Nguyên. Nghi lắm, thằng này đâu mà tốt dữ vậy. Mà sao cái ống quần nó mất một miếng zậy nè…. Thôi rồi, đảm bảo sáng nay nó chạy thể dục rồi leo rào zô nhà ông Năm râu bẻ trộm đây. Cả khu này chỉ có nhà ổng là có bụi mía thôi, chắc đang lui cui vặt mía thì bị kon chó nhà ổng chạy ra ‘’xin’’ miếng quần. Thằng này cũng chịu ‘’hy sinh’’ ghê.
_ Làm gì nhìn tao kĩ vậy mày, có ăn hok – Nguyên quay qua nó
Nó nhìn cái quần Nguyên mà cố nhịn cười.
_ Ah`… ăn, mày đã có lòng thì tao…. có bụng thôi.
Tụi nó ngồi gặm hết mấy cây mía rồi kéo nhau ra chợ. Đến 1 cửa hàng vật liệu xây dựng, ba thằng đi vào. Lát sau tụi nó khệ nệ khiêng ra một đống tôn to đùng, phải chật vật lắm mới bỏ đượclên chiếc xe đạp mượn của bà chủ nhà. Ba thằng bắt đầu hì hục đẩy về.
Nguyên rên rỉ.
_ Nặng quá quá tụi bây ơi, đẩy đống này tới nhà chắc cụp xương sống quá.
_ Ai bỉu mày tham còn nói, tao đã kêu chở 2 chuyến cho nhẹ rồi còn cãi chi – nó toát mồ hôi, càm ràm
_ Thôi ráng lên tụi bây, sắp tới nhà rồi – Phong động viên
Ì ạch mãi tụi nó mới đẩy được cái xe về tới nhà Nguyên. Dựng xe lên gỡ đống tôn xuống, ba thằng bắt tay vào việc. Tụi nó leo lên mái nhà gỡ hết những tấm tôn nát mục xuống rồi lôi mấy tấm tôn mới lên đóng vào, hăng hái cả buổi sáng mà đến trưa mới xong có một nửa.
Mệt quá cả bọn quăng búa ngồi nghỉ, nó với Nguyên nằm dài cả ra, Phong thì móc bóp lui cui ngồi đếm tiền.
_ Làm gì mà tự nhiên kiểm tra tài khoản zậy, tính phát lương cho tao với thằng Nguyên hả – nó hỏi
_ Mốc xì, mắc gì tao phải phát, tao đang chuẩn bị tiền chiều đi mua xe đạp chứ bộ. Trúng bữa nay sinh nhật em Trúc nữa mới hay chứ.
_ Thiệt hem – Nguyên và nó bật dậy
_ Sao hok mày, tao sẽ tặng em chiếc xe đạp đẹp nhất cái Đà Lạt này – Phong mơ màng – lúc đó em sẽ mừng rơn, ôm cổ tao hun chùn chụt
Nó trề môi.
_ Xì… ảo tưởng quá mày, cái xe đạp mà mày làm như kon atila zậy.
_ Uh, chắc thằng này nhiễm phim Hàn Quốc nhìu quá – Nguyên cười cười
Thằng Phong không thèm để ý mấy thằng bạn, nó đang tưởng tượng tới nét mặt của Trúc lúc nhận quà. Chắc là vui mừng lắm. Nghĩ vậy, Phong đột nhiên mỉm cười.
Nguyên và nó nhìn Phong mà khó hiểu.
_ Thằng này bị sao sao ah’ mày – Nguyên khều nó
_ Uh, kì kì ghê, chắc nó…. đói bụng.
Phong nghe hết, nhưng hok nói gì, chỉ im im leo xuống đất, nó và Nguyên cũng xuống theo. Ba thằng vào nhà nấu cơm ăn rồi ngủ trưa một chút. Tới chiều, tụi nó tip tục công việc, may sao trời lúc này tự nhiên dịu nắng, tụi nó sung sức làm vèo vèo. 4h là hoàn tất mọi thứ.
_ Xong rồi, phẻ quá – nó thở phào
_ Dẫn anh em đi bồi dưỡng đi mày – Phong dụ Nguyên
_ Uh, đi thì đi, ra ăn bún riêu cua đầu đường đi.
Tụi nó thu dọn mọi thứ rồi lên đường… ‘’chiến đấu’’.
Buổi tối, Phong kéo hai thằng bạn ra khu Phan Bội Châu lựa xe. Thằng này khó tính quá, đi 3 – 4 quầy rồi mà nó vẫn chưa chấm được chiếc nào cả. Đang tính qua một quầy khác nữa thì…
_ Ah…. mấy anh đi đâu đây.
Tụi nó giật mình quay qua, một con pé bán vé số cười cười với tụi nó. Kon pé này là Hoàng Ngọc Dung, 18 tuổi, chị hai của băng Bạch Kim. Băng này chỉ toàn nữ nhi thôi, mấy đứa kon gái bán vé số, bán hàng rong ở khu chợ này tập trung lại với nhau để hok bị bắt nạt. Dung là chị hai trong băng ,cả khu này người ta kính nể Dung lắm, vì nó rất bit cách sống, lại bit võ nghệ nữa, nó có thể một lúc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




