watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7123 Lượt

xen vào.

Bảo Yến bước từ cửa vào,với chiếc váy xanh nhạt ôm sát làm tôn lên dáng người hoàn mĩ. Mái tóc ngắn uốn xoăn nhẹ, thấp thoáng ẩn hiện đôi khuyên tai nhỏ lấp lánh hình ngôi sao…

Cảm giác bầu không khí xung quanh trong nháy mắt như ngưng đọng lại. Thật rực rỡ. Đây mới đúng là mẫu bạn gái đáng mơ ước phải không? Đến tôi cũng thấy bị lôi cuốn nữa là…Không hiểu sao trong lòng tôi lại có chút gì đó như ê ẩm. Bất giác tôi quay sang Nhật Minh, trông anh vẫn thản nhiên, thậm chí còn mang theo vài phần lãnh đạm. Ắc! Không phải đâu!? Người đẹp ngay trước mặt, chẳng lẽ anh lại không có cảm giác gì? Tôi chợt rùng mình. Liệu…anh không có vấn đề gì chứ!?

_Sao tự dưng em nhìn anh kiểu đó? – Tiếng nói ngay sát bên làm tôi giật mình, theo phản xạ lùi lại đằng sau hai bước.

_À không…ha ha…không có gì…- Không thể nào! Tôi lại suy nghĩ lung tung rồi >
_Trời! Tôi không nhìn lầm đấy chứ? Miss party?

_Đã bao lâu rồi nhỉ? Bốn năm à? Càng ngày em càng đẹp ra đấy!

_Còn miệng lưỡi anh cũng lợi hại hơn rồi đấy.

_Ầy ầy,hát đi! Đã lâu không nghe cậu hát rồi! Hay là hát đôi đi, Nhật Minh! Minh đâu rồi?

Tôi nghi hoặc nhìn anh.

_Anh cũng hát được sao?

_Em muốn nghe không?

Tôi hào hứng gật đầu. Vẽ tranh, chơi bóng rổ, đánh đàn, hát, sử dụng thành thạo máy vi tính…Còn gì mà anh không biết không? Vì sao…thật giống như…người nào đó…

_A A A…Mọi người chú ý! Cặp song ca nổi tiếng Yến – Minh sau đây sẽ lên trình diễn một bài tình ca bất hủ : Lời của gió! Vỗ tay!!!

Mọi người bắt đầu hưng phấn vỗ tay, huýt sáo. Còn tôi thì lặng im nhìn họ đứng cạnh nhau. Tôi có thể cảm thấy những lời bàn tán xung quanh, thỉnh thoảng lại có những ánh mắt liếc về phía tôi. Thật ra không cần nghe tôi cũng có thể đoán được họ đang nói gì. Nhật Minh – Bảo Yến…Rất xứng đôi đúng không? Nếu không có tôi, có lẽ thực sự họ đã trở thành một đôi…

“Em có nghe thấy anh nói gì không?

Em có nghe thấy gió nói gì không?

Anh đã thương nhớ gửi vào trong gió…”

Ơ…Có gì đó không đúng lắm…

“Cơn gió nào bay ngang cuộc đời

Nói với em rằng tôi lẻ loi

Cơn gió nào bên tai thì thầm…”

Tôi thấy trán mình đổ mồ hôi lạnh. Sao tôi lại có dự cảm không tốt nhỉ?

“Dù gió có ngang qua vườn chiều…”

“Dù gió có mang bao điều…”

Không ai bảo ai, tất cả đều bắt đầu tập trung về phía tôi. Còn tôi thì biết vấn đề ở đâu rồi. T.T

Hai người hát song ca, vậy mà anh lại hát luôn cả lời của Bảo Yến. Hơn nữa…anh đang nhìn tôi!? Ánh mắt chất chứa tình cảm chân thành, cùng giọng hát truyền cảm sâu lắng…

“Gió hãy nói rằng tôi mong có em

Gió hãy nói rằng tôi luôn nhớ em

Gió hãy nói rằng tôi yêu em…”

Bỗng nhiên…mắt tôi dường như ươn ướt…Tôi lướt qua Bảo Yến, dù cô ấy cố tỏ ra bình thường nhưng cũng không thể che giấu đáy mắt đau thương.

Trái tim như bị siết chặt. Tôi vụt đứng dậy, chạy vội ra ngoài…

TÌNH YÊU TỘI LỖI

Phần 25 : Phẫn nộ.

_Thu, em làm sao vậy?

_Không, không có gì.

_Sao em lại khóc? Cho anh biết rốt cuộc có chuyện gì? – Anh đưa tay lên định lau nước mắt cho tôi nhưng tôi né tránh.

_Em hơi mệt…

_Vậy anh đưa em về.

_Không cần đâu, em có thể tự bắt xe được.

_Tối rồi, em về một mình không an toàn.

_Nhưng còn bạn anh…

_Em đứng đây đợi, anh ra lấy xe.

Tại sao? Tôi đã làm được gì cho anh? Tại sao lại đối xử tốt với tôi? Anh thật lòng đến thế, còn tôi!? Vì muốn quên Thế Anh mà lôi anh vào chuyện này…Không, quá bất công với anh. Trước khi mọi chuyện lại lún sâu thêm, có lẽ tôi nên kết thúc…

Trên cả quãng đường, anh vẫn trầm mặc không nói. Anh vẫn như thế, nếu tôi không muốn nói, anh cũng sẽ không hỏi…

*****

Xe đang đi đến khi vào một ngõ nhỏ thì đột nhiên dừng lại.

_Tại sao…

_Như vậy dễ nói chuyện hơn.

_…

_Sao vậy? Không phải em có chuyện muốn nói với anh?

Tôi hơi run một chút, nhưng rồi lại cố lấy lại bình tĩnh. Vì sớm hay muộn thì cũng đến lúc…

_Anh thấy chị Bảo Yến như thế nào?

_Vậy em thấy cô ấy thế nào? – Anh không đáp mà hỏi ngược lại.

_Chị ấy rất đẹp, điều kiện rất tốt, hơn nữa cũng rất hiểu anh…

_Thì sao? – Giọng nói lãnh đạm, nghe không ra một tia cảm xúc.

_Chị ấy thích anh.

_Cho nên? – Sắc mặt anh càng thêm âm trầm.

_Nên…- Tôi nuốt nuốt nước bọt – Thật ra em nghĩ…có lẽ chị ấy…thích hợp với anh hơn.

_Em nói thế là có ý gì?

_Em…

_Em muốn nói, vì Bảo Yến thích anh nên anh phải quen với cô ấy? Cũng giống như vì anh thích em nên em mới phải quen với anh?

_Không…em không…ý em không phải thế…

_Vậy ý em là gì? Ra đó là lí do em cố tránh mặt anh? Em muốn anh đến với người khác? Thì ra em coi thường tình cảm của anh đến thế?

_Không…em…

_Em đang thương hại anh phải không? Vì thương hại anh nên lúc trước em mới đồng ý quen với anh phải không? – Anh nói gần như hét lên, trong đêm khuya yên tĩnh càng trở nên vang vọng đáng sợ…Tôi dường như không nhận ra anh nữa. Là Nhật Minh đây sao? Là người luôn mỉm cười dịu dàng với tôi đây sao? Cả người anh giờ đây bao phủ bởi sự phẫn nộ, ánh mắt tối tăm lạnh lẽo dần áp sát làm cho tôi thấy khó thở…Bất giác tôi lùi dần về phía chân tường.

_Em nói đi, sao lại không nói nữa?

_Em…A!!!

Rầm! Rầm! Rầm!

Tay anh đánh mạnh vào tường, mu bàn tay đỏ dần…

_Anh làm gì vậy? Đừng đánh nữa, Nhật Minh! – Tôi hoảng hốt cố nắm lấy tay anh.

Rầm! Rầm!

Trên tường bắt đầu xuất hiện những vệt màu đỏ, nước mắt tôi chợt trào ra.

_Em xin lỗi, em sai rồi, anh dừng lại đi!

Bỗng dưng tiếng động ngừng lại. Một cảm giác ấm áp lướt

qua mặt tôi.

_Đừng khóc…

Tôi không nhịn được càng khóc to hơn. Vì sao? Cứ luôn làm tôi cảm thấy có lỗi đến thế?

Chợt anh khẽ thở dài, tựa đầu vào vai tôi.

_Anh nên làm gì bây giờ? Có phải anh khiến em cảm thấy rất mệt mỏi?

Tôi lắc đầu, vùi mặt vào vai anh.

_Anh biết, em không thích anh, nhưng đừng đẩy anh cho người khác, được không?

_Xin lỗi…Nhật Minh…Xin lỗi…- Chỉ muốn mọi việc tốt hơn, nhưng lại làm cho anh tổn thương nhiều hơn…

_A, tay anh!?

_Không đau. Chỉ cần em ở bên anh, sẽ không đau.

TÌNH YÊU TỘI LỖI

Phần 26 : Nghỉ mát.

Trời xanh, biển xanh, cát trắng, nắng vàng…

Gió từ biển thổi vào mát rượi tạo cảm giác thư thái. Tôi đang đi dọc bãi biển để thu thập vỏ sò, bàn chân vùi trên cát, cảm nhận dòng thủy triều nhịp nhàng lên xuống…Không khí trong lành buổi sáng cũng làm tâm hồn trở nên thanh thản.

_Chị ngố !

Dĩ nhiên là với điều kiện không có thằng nhóc hay phá quấy này =.=

_Em bảo ai ngố hả?

_Ha. Không ngố thì là gì? Chị nhìn cả bãi biển xem có ai đi tắm biển mà mặc đồ như chị không?

_Như thế nào? – Tôi nhìn mình từ trên xuống dưới, áo cộc quần cộc. Rất thoải mái, có gì không ổn?

_Mà cũng phải thôi, que củi như chị thì sao dám mặc đồ tắm?

Cốp!

_Oái ! Sao chị bạo lực thế? Thật đáng thương cho anh nào thích chị, haizz…Chả bù cho bạn gái Thế Anh, người ta vừa xinh vừa hiền…

Tim chợt đau nhói. Chẳng phải “mắt không thấy, tâm không phiền” sao? Vì sao cứ hết lần này đến lần khác buộc tôi phải trông thấy?

Tuần trước, cơ quan bố mẹ tôi định tổ chức cho nhân viên đi nghỉ mát, nhưng vì bố tôi bị cảm không đi được nên họ đăng kí cho tôi với Kì Phong. Rồi bởi lo lắng cho chúng tôi nên họ lại nhờ Thế Anh đi cùng để “trông nom” giùm. Tôi còn chưa kịp tiêu hóa tin sét đánh đó thì Nhật Minh với Phượng Ngân sau khi biết cũng muốn đi…Mệt mỏi. Kể cả khi tôi đã dặn chính mình đừng bận tâm nhưng vẫn chẳng thể bình ổn khi thấy họ bên nhau.

Phượng Ngân, dẫu xuất hiện ở đâu vẫn luôn là tâm điểm thu hút, còn tôi thì chỉ là một đám mây mờ…

_Cái gì đáng thương?

Nhật Minh!? Phải rồi, ít ra đám mây mờ vẫn may mắn được ánh nắng ấm áp quan tâm đến.

_A! Không có gì! Em đi bơi đây, anh chị cứ tự nhiên.

Một bàn tay xoa đầu tôi, kèm theo cảm giác ấm áp quen thuộc.

_Phao của em này.

_Cám ơn…

_Đừng nghĩ nhiều. Cho dù em thế nào, anh vẫn thích em.


_Nhật Minh!

_Ừ?
_Có thể đừng nói những câu sến như thế được không?

_Ha ha…Biết làm sao bây giờ? Từ khi quen em…

_Ngừng ngừng ngừng! Không được nói! – Hic, tha tôi đi, nổi hết cả gai ốc rồi.

_Tại sao…

_A a a!!!

Ào! =.=

_Em dám té nước anh hả? Đợi đó!

Hậu quả, không tránh được, dĩ nhiên là ướt sũng rồi. =.=

Nhưng sao tôi luôn có cảm giác như có ai đó đang nhìn…

***

Chơi nửa buổi, mặt trời đã lên cao. Nắng nóng đối lập với mặt biển mát mẻ. Tôi nửa ngồi thư giãn trên phao, nhìn trời, nhìn mây, nhìn biển, nhìn sóng…Miễn là không nhìn thấy những cảnh thân mật của “ai đó”. Có vẻ như là cậu ấy đang dạy cô ta tập bơi, nhưng sao cứ lượn lờ trước mặt tôi thế?

_Anh đi mua nước, em có muốn uống gì không?

_Hả? À có, gì cũng được. – Tôi cũng thấy hơi khát. Anh để ý sao?

Nói

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT