watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12039 Lượt

hoài nghi cuộc sống của bản thân có quá đơn điệu nhàm chán hay không? Cô từ nhỏ đến lớn, trước đến giờ đều là theo khuôn phép cũ, chưa từng vượt rào qua một bước.

Nhưng mà còn hơn cuộc sống của một số người phập phồng lên xuống, cô muốn bình thường giống như hiện tại, bình lặng, sinh hoạt có quy luật. Người bình thường làm việc bình thường

Từ đó về sau, hai người qua lại với nhau nhiều hơn. Vương Nghi Thất đối với cô rất nhiệt tình, Tân Ý Điền cũng không lạnh nhạt lắm, cuối tuần ba người thường ra ngoài ăn chung với nhau.

Mùa xuân trôi qua rất nhanh, hoa hải đường dưới lầu lấp lánh như ráng chiều, trong chớp mắt kết đầy quả tươi xanh. Thời tiết nóng lên, trên đường đầy những chiếc áo may ô, váy ngắn. Mọi người đều đang bận rộn giảm béo, làm trắng, nói chuyện yêu đương. Vào một ngày tháng Sáu, Tân Ý Điền nhận được điện thoại của Hà Chân, nói cô ấy đã mang thai.

"Wow! Hai người hoạt động cấp tốc quá đi!" Tân Ý Điền cảm thán, đến khi nhận ra được thái độ của Hà Chân bất thường, vội hỏi: "Sao thế? Cậu không thích trẻ con ư?"

"Không phải vấn đề có thích hay không, mà là vấn đề có muốn hay không."

"Đừng suy nghĩ nặng nề như thế chứ. Nghèo thì nuôi theo kiểu nghèo, giàu thì nuôi theo kiểu giàu, con cái đều giống nhau khỏe mạnh lớn lên thôi, hai mươi năm sau sẽ là nhân tài rường cột mà." Tân Ý Điền dỗ dành cô.

"Nuôi thế nào đây? Tiền lương một tháng của tớ mới có ba ngàn đồng, mỗi tháng còn phải gửi về quê tám trăm. Việc làm của anh ấy còn chưa biết ở đâu, bảo tớ đem đứa bé mới sinh ra ăn không khí sao?"

"Đừng như vậy. Nghe mẹ tớ nói, lúc tớ sinh ra, trong nhà nghèo rớt mồng tơi, đến cả sữa bột cũng mua không nổi, tớ cũng lớn lên như thường đấy thôi, cũng đâu thu kém người khác đâu."

"Lúc tớ nhỏ đừng nói sữa bột, có bát cháo ăn là tốt rồi. Nhưng mà trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ. Trước đây tất cả mọi người không có tiền, nhiều lắm là khác biệt giữa húp cháo và ăn cơm; thế nhưng hiện nay, chỉ có con cậu là con nhà nghèo, chênh lệch là ở chỗ đó –, cái loại cảm giác này tớ chịu đủ rồi!" Tâm trạng Hà Chân rất kích động, chứng quá khích phát tiết xong hết, bật khóc nức nở trong điện thoại.

Tân Ý Điền không còn gì để nói."Vậy cậu muốn như thế nào, bỏ đứa bé sao?"

"Tớ cũng không biết." Cô khóc nói.

"Nếu không, cuối tuần này tớ đi thăm cậu, mọi người cùng nghĩ cách giải quyết."

Quyết định bất ngờ, không có đặt trước vé máy bay, cô đành phải ngồi xe lửa một đêm quay về Thượng Lâm. Hà Chân đến ga xe lửa đón cô, làm cô sợ mà nhìn chằm chằm vào bụng Hà Chân: "Không gì chứ? Ở đây nhiều người như vậy, ngộ nhỡ xảy ra va chạm thì làm sao."

"Làm ơn đi, chỉ mới một tháng mà thôi, tớ còn chưa nuông chiều như thế."

Tân Ý Điền biết được cô chen chúc trong xe buýt đến, trong lòng cảm thấy có lỗi. "Bây giờ không phải có mình cậu, mọi việc vẫn cần chú ý hơn một chút." Cô cầm túi đưa cho Hà Chân, "Đây là một ít thuốc bổ, tốt cho phụ nữ có thai, cậu nhớ phải uống đó."

"Mẹ ảnh biết tớ có thai rồi, chưa từng đem đồ đưa cho tớ."

"Đừng lo, Lục Thiếu Phong tìm được việc làm, hai người sẽ không vất vả như vậy nữa đâu."

Ký túc xá nơi Hà Chân ở tình trạng rất đơn sơ, một cái bàn, vừa làm bàn học vừa làm bàn ăn. Sách cũng không có chỗ để, đành phải chất đống trên mặt đất. Phòng vệ sinh nhỏ đến nỗi không xoay người được, chỗ được duy nhất chính là phòng bếp nhỏ. Cô rất ít khi ra ngoài ăn, thường làm một bát mì qua loa cho xong chuyện.

"Một mình thì không cảm thấy gì hết, có thêm đứa con thì sẽ cảm thấy vô cùng thê thảm."Cô nhìn cái căn nhà vỏ ốc này, thở dài nói.

"Còn Lục Thiếu Phong?"

"Đi tìm việc làm rồi."

Chắc hẳn cậu ta cũng chịu áp lực rất lớn, Tân Ý Điền nghĩ thầm. Một đêm trên xe lửa không ngủ được, nằm trên giường Hà Chân thiếp đi rất nhanh. Lúc tỉnh lại thì đã nhá nhem tối. Cơm nước xong hai người tản bộ trong Thượng Đại. Nhìn nắng chiều đỏ rực phía tây, xa xa rừng cây rậm rạp cùng với hoa sen đầy ắp trong hồ, Tân Ý Điền không khỏi cảm khái: "Thượng Đại vẫn xinh đẹp như thế." Năm qua năm lại hoa vẫn thế, năm đến năm đi người đổi thay. [8">

[8"> trích Vịnh ông đầu bạc – Lưu Hy Di.

Cô chú ý tới mấy mấy cái đầu chen chúc phía ngoài hội trường, hỏi có hoạt động gì thế.

"Buổi tiệc tốt nghiệp sinh viên đấy. Đi, chúng ta cũng đi vô giúp vui."

Hà Chân dựa vào thân phận giảng viên của mình, dắt theo cô một mạch thông suốt đến hậu trường. Ở đây, cô trông thấy Tạ Đắc. Hai người lại một lần nữa không hẹn mà gặp.

Cậu cùng với một cô gái dáng vẻ vui tươi đang nói chuyện, một tay chống trên bàn, tay kia tùy ý đút trong túi quần. Cô rất ít khi nhìn cậu trong dáng vẻ lơi lỏng thế này.

Thì ra là do mình suy nghĩ nhiều quá! Cô thầm mắng chính mình hồ đồ. Lẽ ra cô vẫn chưa biết đối mặt với cậu như thế nào, hiện tại chỉ cần giống như trước đây thì được rồi.

Tạ Đắc phát hiện ra cô.

Cô nhoẻn miệng cười với cậu, vẫy tay chào hỏi.

Cậu dẫn cô gái kia đi tới, giới thiệu nóicô tên Đường Dịch. Tân Ý Điền đùa gọi cô "Học muội", cười nói: "Wow, tên của em giống tên của chị, trong tên đều có chữ "Ý" nha."[9"> Cô gái kia dường như rất kinh ngạc, quay đầu nhìn Tạ Đắc, ánh mắt có chút thâm ý, chế giễu cậu nói: "Đây có lẽ là nguyên nhân vì sao mà học trưởng ưu ái tôi, đúng chứ?"

[9"> từ "Dịch" và từ "Ý" trong tiếng Trung phát âm giống nhau.

Hiếm thấy được Tạ Đắc quay đầu đi, làm bộ không nghe thấy.

Tân Ý Điền rất có hứng thú nhìn họ, nhịn không được cảm thán: "Tuổi trẻ thật tốt!" Tinh thần phấn chấn mạnh mẽ của người trẻ chính là thúc giục người khác mau già nhất.

Tạ Đắc nhìn cô nhíu nhíu mày, cũng không có giải thích.

Hà Chân vẫy tay ra hiệu cô qua đây, nói mình giữ được hai chỗ ngồi tốt.

Cuộc gặp gỡ lần này của hai người vội vã kết thúc.

Ngày hôm sau Hà Chân muốn đi bệnh viện khám thai, dậy thật sớm, bởi vì có Lục Thiếu Phong cùng đi, Tân Ý Điền không đi theo. Chuyện đứa bé, nên để tự mình họ quyết định. Cô rất ít khi dậy sớm như vậy, nấu một nồi cháo trắng, định ăn xong sẽ đi Thẩm gia thăm mẹ một chuyến.

Nghe tiếng gõ cửa, cô đang bận bịu ở phòng bếp lên tiếng không ngừng: "Tới liền, tới liền." Cầm thìa khuấy cháo chạy đến, vừa mở cửa vừa nói: "Sao hai người về nhanh thế. . ." Ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện đúng là Tạ Đắc. Đối với việc đến thăm bất ngờ của cậu, cô rất kinh ngạc.

"Tôi không biết hôm nay chị khi nào thì đi, cho nên, vừa sáng thì đến đây." Cậu thấy cô quần áo chỉnh tề, chần chờ mà nói: "Hy vọng không quấy rầy mọi người."

"À, không có. Cậu có việc sao?" Tân Ý Điền cũng không có ý định để cậu vào, nhưng khi nghe cậu trả lời như đinh đóng cột "Có", cô đành phải nép người, "Ờ, vậy vào trong rồi

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT