|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nói."
"Chị đang nấu cơm?" Ngửi được hương vị, cậu hướng phòng bếp tò mò nhìn thoáng qua .
"Không định nấu cơm, nấu một chút cháo trắng mà thôi." Tân Ý Điền dựa theo nguyên tắc lịch sự cơ bản, theo thường lệ hỏi một câu: "Cậu ăn chưa?"
Tạ Đắc nhìn cô không nói lời nào.
Cô bỗng chốc cảm thấy đau đầu, đành phải hỏi lại: "Có muốn cùng ăn không? Nhưng mà không có rau, chỉ có củ cải mặn, cháo chỉ là cháo trắng, cái gì cũng không có. . ."
Cậu nhanh chóng đáp lại: "Tôi không kén ăn."
Tân Ý Điền vốn dự định một mình ngồi ăn ở bàn học, thế này đành phải lấy bàn cơm gấp phía sau cửa trải trên đất, lấy cái ghế mình ngồi đưa cho cậu, lại lấy cái ghế nhựa ở góc nhà mang đến, bộ dạng mất tự nhiên mà nói: "Chỗ ở nhỏ quá. Cậu ngồi trước đi, tôi đi múc cháo."
Cô đến phòng bếp lục lọi, thật là ngoại trừ một túi nhỏ đựng của cải mặn, không còn thứ gì khác. Thế này sao đủ để hai người ăn? Thiệt tình, mới sáng sớm chạy tới, trước đó cũng không dặn một tiếng.
Nhìn trên bàn trơ trọi có một đĩa củ cải mặn, thật sự là mất mặt quá đi! Cô cảm thấy bất an sâu sắc, "Không biết cậu muốn đến, cho nên, không có chuẩn bị gì hết…" Với thân phận của cậu, có lẽ chưa từng có ai đối đãi qua loa thế này chăng?
Trái lại cậu không nói gì hết, cầm lấy đôi đũa ăn cháo. Cô chưa từ bỏ ý định, lại tới chỗ hộp giấy đựng mấy thứ linh tinh của Hà Chân lục lọi tìm kiếm, bên trong có một túi trứng gà, còn có trứng vịt muối được bọc trong hộp bọc thực phẩm, nhưng chỉ còn lại quả cuối cùng. Cô cầm lấy trứng vịt muối, như lấy được của quý, chạy phòng bếp xắt làm đôi, đem một nửa đưa cho cậu, cười nói: "Này, mỗi người phân nửa."
Tạ Đắc đột nhiên nhớ tới khi còn nhỏ, cũng là như thế này cùng anh trai chia đôi một quả trứng vịt muối. Cậu lúc nào cũng so đo xem nửa nào nhiều lòng đỏ hơn, còn có, mỗi lần đem lòng trắng vứt đi.
"Hôm qua tôi có xem buổi tiệc, rất đặc sắc. Sao cậu không lên sân khấu biểu diễn?" Tân Ý Điền muốn bầu không khí trên bàn cơm thoải mái một chút, chọn đề tài này. Vẻ mặt của cậu quá mức nghiêm túc, khiến cô thấy áp lực bội phần.
Cậu nghĩ nghĩ rồi nói: "Ảnh hưởng không tốt."
"Không nên như vậy mà, thỉnh thoảng cũng phải thả lỏng. Văn võ chi đạo, nhất trương nhất trì."[10">
[10"> trích trong "Lễ ký tạp ký hạ", nguyên văn là "Trương nhi bất trì, văn võ phất năng dã; trì nhi bất trương, văn võ phất vi dã. Nhất trương nhất trì, văn võ chi đạo dã", nói về đạo trị nước của Văn Vương và Võ Vương nhà Chu. Trong thời đại ngày nay, câu này ngoại trừ dùng để ví von sự căng chùng của cuộc sống và lao động nghỉ ngơi cần phải sắp xếp hợp lý còn ngầm chỉ ra cách làm người đối nhân xử thế thông minh sáng suốt.
Cậu ngẩng đầu nhìn cô, chăm chú hỏi: "Vậy phải thả lỏng ra sao?"
"Ừm …thích cái gì thì làm cái đó đi!"
Cậu xùy cười nói: "Nếu như người người đều có thể làm theo ý muốn, vậy nhất định đây không phải thế giới mà tôi tồn tại."
"Tôi biết rất khó, nhưng chưa hẳn là không thể nha, thành sự bởi nhân mà. Ví dụ lúc còn đi học, đọc tiểu thuyết trong giờ ngoại khóa là không được phép, nhưng tôi cũng đâu có ngừng lại, hơn nữa chưa từng bị giáo viên bắt được, chỉ cần chú ý cách thức và kỹ xảo là có thể thôi." Tân Ý Điền từ tốn nói, nhắc tới độ tuổi trung học, cô không khỏi nở nụ cười, có chút tự đắc.
Bộ dạng Tạ Đắc xem ra có chút sửng sốt.
"Thành sự bởi nhân." Cậu lặp lại, "Thực sự chị nghĩ như thế sao?"
"Đúng vậy, cho nên cậu phải tham gia hoạt động tập thể nhiều hơn, cứ như vậy, cấp dưới trong công ty cậu sẽ càng thích cậu hơn, làm việc cũng sẽ có hiệu suất hơn, ha ha."
Cậu không nói chuyện, rút phong thư từ trong túi áo đưa cho cô, cúi đầu ăn hết cháo trong chén, tự mình đến phòng bếp múc thêm một chén.
Tân Ý Điền mở ra, mới nhìn tưởng rằng thiệp kết hôn, đến khi nhìn rõ chữ trên đó, mới biết được cuối tháng này cậu muốn làm tiệc sinh nhật. "Tổ chức ở Thượng Lâm, không biết tôi có đến kịp không nữa."
Tạ Đắc nhìn cô nói: "Bữa đó là thứ Bảy."
"Thứ Bảy, thứ Bảy có lúc tôi cũng phải tăng ca đó, hơn nữa Bắc Kinh cách Thượng Lâm xa như vậy. . ." Cô nhận thấy rõ ràng là cậu không vui, vội đổi giọng nói: "Nếu có thời gian, tôi nhất định đến."
Cậu rất bất mãn, dùng giọng điệu trách móc mà nói: "Chị không phải cũng đến thăm cô Hà Chân hay sao?"
Cô rất xấu hổ, đoán không được cậu sẽ so đo như thế, gắng gượng nói: "Đượcrồi, tôi sẽ cố." Cô nhìn thiệp mời được thiết kế tinh xảo trong tay, nhẹ giọng hỏi: "Sắp hai mươi hai tuổi rồi sao, là người lớn rồi."
"Nhưng mà chị vẫn luôn xem tôi là một đứa trẻ." Cậu dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn sâu vào trong đôi đồng tử của cô.
Tân Ý Điền ngoảnh mặt không có đáp lại, chỉ là đứng lên dọn dẹp chén đũa.
"Lâu lắm rồi tôi chưa ăn qua bữa sáng tuy đơn giản mà lại ngon như này, khiến người ta tràn ngập hoài niệm." Cậu cảm ơn cô, trước khi rời đi lại nói một câu: "Hy vọng hôm ấy chị có thể đến." Giọng nói chân thành và chờ mong.
Chờ cậu đi rồi, Tân Ý Điền kiệt sức tựa phía sau cửa. Không phải cô hồ đồ, lại càng không phải cô suy nghĩ nhiều — cậu dùng ánh mắt cuồng nhiệt lại bi thương như vậy để nhìn cô, kêu cô đáp lời sao đây? Cậu là mâu thuẫn như vậy, quả quyết mà lại yếu đuối, lạnh lùng rồi lại cố chấp. Cô không thể cho cậu bất kỳ hy vọng nào, bằng không sự việc sẽ không còn cách vãn hồi.
Người cô không mong muốn thương tổn nhất, chính là cậu.
Chương 05: Sự mất mát được giấu kín
Tân Ý Điền làm việc tại một tổ chức tư vấn du học tại Bắc Kinh, chủ yếu phụ trách bộ phận tiếng Pháp. Công việc vặt vãnh phức tạp, không mang tính chất kỹ thuật, lương lậu không thấp, nhưng mà cô không thích lắm. Lúc đầu về nước sở dĩ cô ở lại Bắc Kinh, chỉ là vì Ngụy Tiên. Mặc dù cô không có nhiệt tình với công việc này, nhưng xử lý sự việc rất chuyên nghiệp. Do đó, giám đốc chi nhánh nói công ty muốn mở rộng kinh doanh, hỏi cô có muốn phụ trách công tác tuyển sinh ở nơi khác không. Cô hỏi đi chỗ nào.
"Thượng Lâm mấy năm gần đây phát triển vô cùng nhanh, rất nhiều học sinh đều muốn du học nước ngoài, cô lại là người Thượng Lâm, hẳn là có thể đảm nhiệm tốt kế hoạch tuyển sinh của công ty."
"Vậy tôi chẳng phải thường xuyên ở Thượng Lâm?"
"Chỉ hai tháng nghỉ hè này thôi, tuyển sinh xong thì cô quay về."
Cô vẫn còn do dự, "Để tôi suy nghĩ lại."
Sau khi về nhà cô nhắc lại việc này với Ngụy Tiên, phàn nàn nói: "Việc khảo sát xuất ngoại không có phần em, còn cái việc tuyển sinh cực nhọc kiểu này thì lại đổ lên đầu em. Hơn nữa, cho dù em là người Thượng Lâm, nhưng lại không quen biết lãnh đạo trường học nào hết, một chút quan hệ cũng không có, sao mà tuyển đây?"
Ngụy Tiên nhắc nhở cô, "Hà Chân không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




