|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Hà Chân thấy cô không khỏe, thay cô hủy hẹn. Cô ngủ một mạch đến giữa trưa mới dậy, thực ra cũng không có ngủ, bất quá nằm trên giường trằn trọc, do dự.
Không thể cứ như vậy, cô quyết định xem phim rạp phân tán tư tưởng. Xem xong phim ra ngoài, đã năm giờ chiều, khí nóng trên đường chưa tan đi. Cô đứng trên phố rộn ràng nhộn nhịp, một người lại một người lướt qua cạnh cô, nhìn như gần ngay trước mắt, kì thực xa cuối chân trời. Ánh nắng mặt trời sáng ngời nóng rực của ngày hè chiếu trên đỉnh đầu, đầu tóc đen nhánh bị phơi nắng đến nóng hổi, cả người cô bị phơi nắng đến choáng đầu hoa mắt.
Cảnh tượng như quen thuộc. Năm đó, cô và cậu, cùng một chỗ, trải qua một mùa hè nóng bức, yên tĩnh. Hồi ức lũ lượt kéo về, khiến cô trở nên cảm tính, mềm mại. Nhắm mắt lại, cô dường như có thể ngửi thấy mùi hương của mùa hè năm đó, thời gian buổi chiều kéo dài, trong gió thoang thoảng mùi lá sen, hoa bồ công anh rơi lả tả trên đất. Họ trẻ trung như thế đấy.
Cô quyết định đi dự tiệc.
Cấp tốc chạy về khách sạn trang điểm, thay quần áo, kết quả là đến muộn. Cô không có thói quen đến muộn, ngược lại giận chính mình làm việc không dứt khoát. Cô giả vờ như từ trong toilet đi ra, hít sâu một hơi, phóng khoáng tự nhiên đi vào đại sảnh, vì vậy không ai chú ý tới cô. Kiểu cách bữa tiệc vượt xa tưởng tượng của cô, người người trang phục lộng lẫy, cao quý ưu nhã. Bên trong thậm chí có phóng viên, thợ chụp ảnh, loang đèn flash chớp không ngừng. Có lẽ trong đám khách khứa có không ít nhân vật nổi tiếng, dẫn dụ tin tức truyền thông đến.
Người trong đại sảnh rất nhiều, cô tạm thời không tìm được Tạ Đắc, điều này làm cô thở dài một hơi. Có thể là do tâm lý lo sợ nhát gan quấy nhiễu, làm cô cảm giác đối diện cậu trễ một khắc cũng tốt rồi. Cô một đường vội vã, tìm một góc không ai để mắt đến ngồi xuống nghỉ ngơi. Một lát sau, âm nhạc vang lên, Tạ Đắc xuất hiện dưới ánh sáng lóng lánh của đèn thủy ngân, khoác tay cô gái tên Đường Dịch mà lần trước cô gặp, nhanh nhẹn tiến vào sàn nhảy.
Cô không cách nào hình dung được cảm nhận của mình. Cho dù là mất mát, cô cũng không có tư cách. Cô cảm thấy bản thân mình dằn vặt một ngày một đêm này hoàn toàn không cần thiết. Cô đã nhận định vấn đề nghiêm trọng quá rồi, điều này khiến cô thấy hơi buồn cười. Với chỉ số thông minh của Tạ Đắc trên thương trường làm gì cũng thuận lợi, cậu lẽ nào không rõ bản thân nên lo lắng những việc nào? Cậu lẽ nào nhìn không thấy những chướng ngại vật chắn ngang giữa hai người? Cậu lẽ nào lại ngốc hơn cô, không biết phải chọn lựa thế nào?
Cô nói với chính mình, mày đừng nhìn cậu ấy như đứa trẻ nữa, cậu so với bất kỳ người nào thì cũng có thủ đoạn cay độc, nếu không hôm nay cậu cũng sẽ không thành công làm cho hàng loạt nhân vật có máu mặt đến Thượng Lâm muốn đến dự sinh nhật của người thanh niên hai mươi hai tuổi.
Cô đem quà tặng mà cô đã lựa chọn rất lâu gửi cho nhân viên phục vụ, nhờ anh ta chuyển lại cho Tạ Đắc, chán nản rời khỏi. Bước chân của côlúc này nặng nề hơn, như ngàn cân, nặng đến nỗi cô không có cách nào nhấc chân. Một chiếc taxi vừa lúc chạy đến, đứng ở cửa xe, cô chờ người khách xuống, liền chui vào, dùng hết sức lực ngã vào ghế.
Hết hơi hết sức quay về khách sạn, cô nói với chính mình, lọc những thứ này hoặc mất đi hoặc che giấu tâm tình tiêu cực không nên có, giống như máy xử lý nước tinh khiết. Tự thôi miên mình như vậy, cô dần dần thiếp đi.
Tỉnh lại thì đã gần đến buổi trưa. Cô đi chân trần nhảy xuống giường, kéo rèm cửa sổ ra. Ánh nắng đang khiêu vũ trong không trung, tươi sáng, rực rỡ, chiếu khắp mọi nơi. Rửa mặt xong xuống lầu đi ăn, trước cửa có người gọi cô, "Cô Tân!" Cô quay đầu lại, thấy Đổng Toàn từ trong xe bước xuống, tay mang theo một hộp giấy. Trên hộp giấy là một đóa hoa được kết lại bằng vải. Cô rất kinh ngạc, "Anh Đổng, sao anh ở đây?" Mắt nhìn xung quanh tìm kiếm hình bóng Tạ Đắc.
"Cậu Tạ bảo tôi đưa vật này đến cho cô, cậu nói tối qua cô đi vội vội vàng vàng, Đến cả bánh sinh nhật còn chưa ăn. Đây là bánh đặc biệt do thợ làm bánh ngoại quốc từ Bắc Kinh mời đến để làm."
"Anh vì cái này mà đặc biệt đến đây? Chờ dưới này chắc lâu rồi phải không?" Cô có chút bất an.
"Dù sao hôm nay tôi cũng không có việc gì. Cậu Tạ từ sáng sớm đã đi Bắc Kinh rồi, có một hợp đồng lớn phải ký." Cậu ấy trái lại không để ý chút nào.
"Mới sáng sớm anh đã đến rồi? Vẫn chưa ăn cơm sao? Có muốn cùng đi ăn không? Tôi biết ở gần đây có một quán mì rất ngon, cửa hiệu lâu năm, ăn ngon đến nỗi lần sau anh nhất định phải đến ăn nữa."
Đổng Toàn cười hì hì, "Nếu ngon như thế, vậy tôi phải đi nếm thử."
"Quán mì Trần Ký" nằm sâu trong một con hẻm nhỏ ngoắt nghéo khuất sau khách sạn. Mặt tiền cửa hàng không thu hút, vừa vào cửa đã nghe thấy tiếng người ồn ào. Tân Ý Điền tận dụng triệt để đoạt lấy hai cái ghế ngồi xuống, cũng không xem thực đơn, thành thạo gọi hai bát mì và máy thứ dưa cải, cười nói: "Ở đây vừa đến thì phải gọi liền, cho nên, động tác nhất định phải nhanh."
Đổng Toàn nhìn quanh bốn phía cười nói: "Rượu ngon sợ chi lối nhỏ."[12">
[12"> ý là món ngon dù ơ nơi xa xôi hẻo lánh cũng có người tìm đến thưởng thức
Mì được đem lên, Đổng Toàn ăn một gắp, giơ ngón tay cái lên tán thưởng. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện. Tân Ý Điền hỏi: "Anh Đổng, sao anh biết tôi ở đây?" Việc cô đến Thượng Lâm công tác, cũng không có nói cho Tạ Đắc.
"Ái chà, lời này nói ra thì dài dòng lắm. Tối qua cậu Tạ cố ý để lại một phần bánh kem để tôi mang đi đưa cho cô, không có nói nơi cô ở, chắc hẳn quên rồi. Tôi gọi điện cho cô thì tắt máy, gấp vô cùng. Sau lại nghĩ đến cô giáo Hà Chân chắc biết, nhưng lại sợ cô ấy tra hỏi thân phận của tôi, dăm ba câu giải thích không rõ ràng lắm, chỉ giả làm phụ huynh học sinh kiếm cô giáo Tân– Tôi có nghe nói cô làm công tác tuyển sinh ở Thượng Đại. Cô giáo Hà Chân nghe tôi nói rằng tôi không gọi điện được cho cô, nên cho tôi biết điện thoại khách sạn nơi cô ở. Tôi tra số điện thoại thì biết cô ở đó. Có điều hơn nửa đêm sợ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của cô, sáng nay mới đến đưa."
Tân Ý Điền nghe Đổng Toàn nói không ngừng, nói: "Anh Đổng, anh rất biết làm việc nha, có tiềm chất làm trinh thám, ha ha, cái cách giả làm phụ huynh học sinh như vậy mà cũng nghĩ ra được. Nhưng mà, Tạ Đắc đối xử với thuộc hạ có nghiêm khắc quá không? Một phần bánh kem mà thôi, đưa hay không đưa thì đâu có gì quan trọng, anh đâu cần phải gấp gáp thành như vậy chứ, mới sáng sớm đã chờ dưới lầu."
"Cậu Tạ là sếp mà. Sếp dặn dò chuyện cần làm, cho dù nhỏ cũng thành lớn."
"Nhưng mà đi đưa bánh kem như vậy là việc riêng mà, cậu ta làm sếp như vậy mà công tư chẳng phân biệt được?"
"Chuyện chút xíu này tính làm gì, cậu Tạ đối với chúng tôi rất tốt." Đổng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




