|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
tưởng tượng chuyện như thế này. Từ nhỏ cô là cô bé ngoan ngoãn, ngay cả tuổi dậy thì ngỗ nghịch nhất chỉ là cả ngày một mình buồn bực không thèm nói chuyện, phớt lờ mọi người. Mẹ đã từng mắng cô là "quả hồ lô không có miệng".[14">
[14"> ý nói một người không thích nói chuyện hoặc rất ít nói.
"Còn chưa đi đến trạm xe lửa thì bị người quen biết chặn lại. Trời đã tối, ba mẹ khua chiêng gõ trống đi khắp nơi tìm chúng tôi, gấp đến độ thiếu chút nữa báo cảnh sát. Về đến nhà bởi do anh ấy làm anh trai nên bị ba tôi dạy dỗ rất thảm, chỉ là viết giấy kiểm điểm một trăm lần. Còn tôi thì không bị gì hết, mẹ tôi còn cố ý ra đầu ngõ mua mì thịt bò cho tôi ăn. Chuyện phá hư tivi màu cũng không ai nhắc đến."
Tân Ý Điền ước ao nói: "Wow, có người anh như vậy thật tốt."
"Sẽ không còn có ai như anh ấy thay tôi chịu đòn chịu mắng nữa, che mưa chắn gió nữa." Cậu quay đầu nhìn thẳng vào đôi mắt cô, sóng to cũng không sợ hãi mà hỏi: "Chị còn yêu anh ấy sao?"
Ngay từ đầu đã trải qua rối ren lộn xộn, Tân Ý Điền hít một hơithật sâu để mình bình tĩnh lại, nghiêm túc suy nghĩ câu hỏi mà cậu đưa ra, mỗi chữ mỗi câu trả lời rất chậm, "Nói như thế nào đây? Không thể nói là yêu, chỉ có thể xem như thầm mến thôi, bởi vì đối phương vốn không biết. Hơn nữa chưa kịp chuẩn bị tâm lý một chút nào, bất thình lình một người đã đi mất, cho nên, vẫn khó có thể quên. Chỉ là như thế này mà thôi."
Nhưng mà tình cảm của Tạ Đắc so với cô phức tạp hơn. Cậu lẳng lặng nhìn cô, hỏi lại một câu: "Phải không?"
Cô đứng lên, cúi đầu phủi sạch sẽ cỏ dại bụi đất bám trên người, khẽ nói: "Tôi phải đi rồi, còn cậu?"
"Tôi muốn ở lại một lát."
Cô đi vài bước, ngoảnh đầu, do dự một hồi nói: "Cậu phải chú ý sức khỏe, không nên quá mệt mỏi, dù sao, sức khỏe là quan trọng nhất."
Giống như pha quay chậm, Tạ Đắc ngồi xổm trên đất quay đầu lại, với thái độ ngưỡng mộ nhìn người con gái trước mắt, người cậu yêu mà không được. Sau lưng cô là bầu trời bao la mênh mông, cùng với gió núi hùng vĩ oai nghiêm.
Vì do ánh sáng và khoảng cách, Tân Ý Điền nhìn không được rõ biểu hiện trên mặt cậu. Nhưng không thể tả được, cô bỗng nhiên cảm thấy tim đập mạnh một trận, tựa như mưa mùa hè, không có lý do mà kéo tới, không có giải thích mà đi mất. Cô không biết nên nói câu gì, mang theo tâm tình kích động bước nhanh rời đi.
Trên đường đi, cô nhớ lại rất nhiều chuyện khi còn đi học, ban đầu vốn tưởng rằng đã quên những chuyện ấy từ lâu, thì ra vẫn ẩn giấu trong một nơi nào đó, chỉ là chưa có cơ hội nhớ lại mà thôi. Thông qua những hồi ức này, một đứa hai mươi bảy tuổi là cô một lần nữa ôn lại tâm trạng khi thầm mến một người.
Vì sao cô thích anh ấy? Có lẽ là do một động tác vô ý nào đó của anh, hay là tư thế trầm ngâm của anh khi nhìn bên cửa sổ, cũng có thể là biểu hiện chăm chú của anh lúc vẽ tranh, hoặc là nụ cười ngại ngùng của anh dành cho cô…Cụ thể là nguyên nhân nào, Tân Ý Điền nghĩ mãi không ra. Giữa một đám nam sinh nhao nhao ồn ào, miệng lưỡi trơn tru, anh cứ yên lặng như thế, đặc biệt, không giống người khác.
Cứ mỗi lần cô đi ngang trước bàn của anh, tim đều đập nhanh hơn, chưa bao giờ dám ngẩng đầu. Có một lần cô ăn cơm xong trở lại lớp học, trong lớp vắng vẻ, một người cũng không có. Một cơn gió lùa vào, thổi những trang sách đầy trong phòng học vang lên những tiếng loạt xoạt. Tờ giấy công thức trên bàn anh giống như một chiếc lá rơi, lả lướt bay trên mặt đất. Cô ngập ngừng, cuối cùng vẫn đi đến nhặt tờ giấy lên. Trên một đống chữ số chi chít là hình cái đầu của một người được vẽ bằng mực đỏ — chủ nhiệm lớp thầy Ngô đầu to với cặp mắt long lanh đang trừng cô. Cô nóng như thiêu một hồi, lúng túng kẹp tờ giấy phía dưới hộp bút, chạy về chỗ ngồi của mình.
Khi đó ba cô vì bệnh mà qua đời, mẹ cô khó nén nổi đau thương, thường lấy nước mắt rửa mặt, cô bắt đầu trở nên trầm mặc. Tình trạng kinh tế gia đình cũng không tốt, mỗi lần trường học kêu nộp học phí, cho dù là con số nhỏ, vì lý do đó cô luôn lo lắng, không dám mở miệng hỏi mẹ nộp tiền học. Cô càng ngày càng ít nói, không có bạn bè gì mấy, thành tích nửa vời. Sau đó mẹ lấy Thẩm Gia Sơn, mặc dù trước đó có hỏi ý kiến của cô, cô vẫn có cảm giác bị ruồng bỏ, chỉ trông mong mau mau lớn lên, quyết tâm muốn tự lập.
p>Mà anh lại trái ngược hoàn toàn, gia cảnh tốt, thành tích ưu tú, lớp dưới bao giờ cũng có người rủ anh chơi bóng. Ba năm cấp hai, họ không bao giờ xuất hiện cùng lúc. Cô chưa từng mượn anh sách và bút, quả bóng của anh chưa bao giờ rơi vào chân cô, họ rất ít chạm mặt nhau trên đường, cũng không được phân làm thí nghiệm cùng nhau. . .
Anh nói với cô, là thay mặt lớp phát bài thi."Tân Ý Điền", anh kêu tên cô, sau đó đi tới đặt bài thi lên bàn cô. Cô luôn luôn cúi đầu, chưa bao giờ nói qua cảm ơn. Sau khi lên cấp ba, hai người ngồi cùng bàn, không vạn bất đắc dĩ, cô cũng rất ít chủ động mở miệng.
Tâm tình của cô anh không biết, cô cũng không nghĩ đến việc phải cho anh biết.
Ngày đầu khai giảng lớp 12, biết được tin anh qua đời, cô cảm thấy như một khúc gỗ. Trong khoảng thời gian dài vẫn cho rằng chỉ cần cô quay đầu, là có thể thấy anh ngồi bên cạnh. Chỗ ngồi bên cạnh cô trống không rất lâu, vẫn không có ai dọn đến, cô rất tịch mịch. Có khi cô sẽ nằm úp trên bàn, nhìn chỗ ngồi trống không bên tay trái, một người nói với không khí, "Hi, bên đó cậu sống tốt không? Có phải mỗi ngày đều phải thi không? Mỗi ngày cậu đều ăn cái gì? Hay là cái gì cũng không ăn . ." Nghe được tiếng xào xạc trên cây ngô đồng ngoài cửa sổ, như là câu trả lời của anh trên thiên đường, cô hài lòng, một lần nữa hỏi vẩn vơ.
Kỳ tích là cô vậy mà cũng thi vào được Thượng Đại, điều này làm cho mọi người mở rộng tầm mắt. Cô nghĩ sở dĩ cô may mắn như vậy là bởi vì anh trên trời có linh thiêng âm thầm giúp cô. Lên đại học, cô bắt đầu nghĩ cách phải thông qua biểu đạt ngôn ngữ mới có thể làm người khác hiểu rõ. Cô làm quen nhiều bạn, và tình bạn với Hà Chân vẫn duy trì đến bây giờ. Cô trở nên hoạt bát vui tươi, số lần nhớ đến anh càng ngày càng ít.
Mãi đến khi cô quyết định nhận lời đến nhà Tạ Đắc dạy thêm. Một loại hiếu kỳ bí ẩn khiến cô muốn biết người em trai có quan hệ huyết thống thân thiết nhất với anh có hình dáng ra sao.
Lần đầu tiên cô nhìn thấy Tạ Đắc, lại phảng phất như thấy được anh. Mà năm ấy, Tạ Đắc vừa mười sáu tuổi.
Tốt nghiệp đại học, cô đi Pháp du học, đồng thời ở lại đó công tác hơn hai năm. Ở nước ngoài cô học được một việc quan trọng nhất chính là dí dỏm — cuộc sống trêu đùa bạn, bạn ngại gì giữ im lặng với nó.
Chính thái độ tích cực của cô hấp dẫn Ngụy Tiên, anh bắt đầu theo đuổi cô. Cô vứt bỏ mọi thứ ở Pháp, theo anh về nước. Họ chuẩn bị kết hôn.
Tân Ý Điền lần đầu nhìn lại một phần ba đời
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




