|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
người chính mình một cách trọn vẹn như vậy. Những bước ngoặc trọng đại của đời người, như thi vào cao đẳng, như lễ tốt nghiệp đại học, hay như cầm được visa du học, cô đã nghĩ không ra tình hình cụ thể lúc đó, chỉ có một ấn tượng chung chung; nhưng mà một số chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, cô chưa từng tận lực ghi tạc trong lòng, hồi ức hiện lên rõ ràng trước mắt,mỗi một chi tiết từng lúc từng lúc rõ rệt trọn vẹn.
Cô gọi điện cho Ngụy Tiên, hỏi anh lúc học trung học có đối tượng thầm mến nào không. Ngụy Tiên ấp a ấp úng không chịu nói. Phàm là đàn ông thì sẽ không nói mấy loại chuyện này cho vợ chưa cưới của mình biết, thứ đó là chất xúc tác cho mỗi lần cãi nhau của hai người sau kết hôn. Tân Ý Điền nhận thấy mình làm khó, cười nói: "Anh không hỏi em có hay không?"
Ngụy Tiên biểu hiện rất rộng rãi, "Được rồi, lúc trẻ ai mà chẳng có một hai đối tượng hoang tưởng."
Tân Ý Điền cười mắng anh vô duyên, "Xì –, cùng với đối tượng hoang tưởng của anh đi ngủ đi!"
Mẹ Tân gọi điện trách móc con gái, nói cô đang ở Thượng Lâm mà cũng không chịu đến thăm mình. Tân Ý Điền không muốn đến Thẩm gia cũng chỉ đành nói: "Được được được, cuối tuần này đi mà, cuối tuần đi mà."
Cuối tuần trên đường đến Thẩm gia, cô mua một ít thức ăn đã nấu chín, để một mình mẹ đỡ phải nấu nướng một đống thức ăn giữa trời nóng nực. Cô sợ nóng, vừa sáng sớm thì đã đi, Thẩm gia to như vậy mà rất yên tĩnh. Mẹ Tân ngồi dưới giàn nho trong sân lặt rau hẹ, kế bên đặt một chiếc nôi trẻ con. Kỳ Kỳ hơn bảy tháng ngoan ngoãn ngồi trong đó, trong tay cầm một cái trống lắc, luôn đong đưa hai bên. Mẹ Tân nhắc đến cái túi trong tay con gái, nhìn thoáng qua, trách nói: "Mua mấy thức ăn nhiều như vậy làm gì? Bên ngoài vừa mắc lại không ngon."
Tân Ý Điền dùng một câu "Con muốn ăn mà" để ngăn chặn mẹ càm ràm, ngồi dưới tàng cây giúp mẹ nhặt rau, trò chuyện việc nhà. Mẹ Tân hỏi cô nhà cửa trang trí thế nào rồi, chuẩn bị kết hôn ra sao, danh sách khách mời đã định chưa, tiệc cưới tổ chức ở đâu vân vân. Tân Ý Điền vội nói: "Mẹ, còn sớm mà, mới mấy tháng à."
"Các con cũng nên chuẩn bị đi. Đúng rồi, Ngụy Tiên sao mà chưa đến?"
"Trong khoảng thời gian này anh ấy nhận thêm việc, rất bận rộn, mỗi ngày tăng ca, cơm cũng không kịp ăn." Cô gọi điện cho anh, mười lần hết tám lần nói đang ở công ty. Cô rất không nỡ, nghĩ thầm đợi anh xong việc hết giai đoạn này, cô dành một ít thời gian về Bắc Kinh thăm anh.
"Thanh niên bận rộn công việc là chuyện tốt, có điều bận thì cũng phải chú ý đến sức khỏe." Mẹ Tân rất vừa ý đứa con rể Ngụy Tiên này, căn dặn Tân Ý Điền chăm sóc anh cho tốt, lại từ trong phòng cầm một phong thư đi ra, đưa cho con gái, "Con cầm cái này đi." Tân Ý Điền mở ra nhìn là một quyển sổ tiết kiệm, bên trong phỏng chừng là tiền dành dụm cả đời của mẹ, vội trả lại cho mẹ cô, "Mẹ à, mẹ cũng quá xem nhẹ con gái của mẹ rồi, con không thiếu tiền."
"Cái đứa con này, đưa con cầm thì con cứ cầm đi, hai con lại sẽ cần thêm tiền mua xe." Mẹ Tân kiên quyết nhét sổ tiết kiệm vào tay con gái.
Tân Ý Điền ngẩng đầu nghiêm mặt nói: "Mẹ, tiền này con không thể lấy. Mẹ cũng không thể gả con gái mà thâm hụt tiền vốn mua quách chứ." Nói xong cô cười cười, nháy mắt nói: "Hơn nữa, con gái mẹ có tiền hơn so với mẹ tưởng tượng đấy, mua một chiếc xe cũng là chuyện dễ như trở bàn tay."
Điều cô phiền não không phải là vấn đề có mua được hay không, mà là có muốn vì chiều theo sự phù phiếm của thân thích nhà họ mà tự mình bỏ tiền ra mua một chiếc xe thoạt nhìn chẳng hề thực dụng tí nào. Tình hình giao thông ở Bắc Kinh thật tệ hại, có tiếng là khó kiếm chỗ đỗ xe, lại còn giá xăng mỗi lúc một tăng, cô cho rằng ngồi phương tiện giao thông công cộng chính là sự lựa chọn vô cùng sáng suốt, hơn nữa lại hưởng ứng lời kêu gọi của chính phủ — "ra ngoài càng ít khí cacbon, bảo vệ môi trường màu xanh" .
Mẹ Tân vẫn không tin lại nói: "Con mới đi làm mấy năm, lấy đâu ra tiền."
Tân Ý Điền không muốn bị mẹ xem thường, làm bộ mặt giận dỗi, lớn tiếng nói: "Haiz, tốt xấu gì thì con gái mẹ cũng đã ở Pháp kiếm tiền Euro! Mẹ nói mẹ có tiền lương, không chịu để con chu cấp, vậy con cũng không thể cầm vốn liếng quách của mẹ!"
"Đứa ngốc này, của hồi môn của nhà gái thứ gì cũng không có, sẽ bị nhà chồng khinh thường đó."
"Mẹ à –" Tân Ý Điền ôm lấy cổ mẹ cô, khẽ khàng nói: "Mẹ nuôi con lớn đến chừng này, chính là của hồi môn tốt nhất rồi."
Mẹ Tân thấy cô kiên trì như thế, đành phải quên đi. Tân Ý Điền nói như thế chỉ là vô tâm, nhưng có người nghe lại cho rằng cố ý. Lúc ăn cơm trưa, Thẩm Quân Hòa đối với cô vô cùng nhiệt tình, khăng khăng ngồi bên cạnh cô, chốc chốc đưa cô đồ uống,chốc chốc lại múc canh cho cô. Tân Ý Điền thấy cậu niềm nở mà hốt hoảng, lúc đầu không có phản ứng nhiều, liên tục nói cảm ơn, sau lại thấy cậu ta cơm nước xong cũng không đi, vẫn ngồi bên cạnh mình kiếm chuyện để nói, biết cậu ta có lẽ có chuyện gì cần mình giúp đỡ, nên tách khỏi mọi người đến ban công hóng gió.
Thẩm Quân Hòa quả nhiên theo đi ra, lúc đầu thay vì nói vòng vo với cậu, Tân Ý Điền trực tiếp nói: "Có việc gì cậu cứ nói thẳng." Cậu ta trái lại không khách khí, mở miệng liền hỏi cô mượn tiền.
Tân Ý Điền ngơ ngơ, không đoán được cậu ta thế mà hỏi mình mượn tiền, bình tĩnh hỏi cậu muốn mượn bao nhiêu. Thẩm Quân Hòa lắp bắp nói: "Một trăm ngàn?" Thấy sắc mặt cô thay đổi, lập tức chữa lại: "Năm chục ngàn cũng được. Ở Pháp tiền cô kiếm được là Euro, chút tiền ấy có đáng gì đâu."
Quả nhiên làm người không thể khoe giàu. Tân Ý Điền nắm nhằm củ khoai nóng bỏng tay, ném cũng không được, không ném cũng không được, đặt trong thế khó xử, đầu lớn như đấu. Trong lòng suy xét một hồi, cô khéo léo nói: "Tiền của tôi đều do Ngụy Tiên phụ trách quản lý, quản lý tiền bạc anh ấy khá thành thạo, cho nên tiền mặt trong tay tôi không nhiều. . ."
Không đợi cô nói xong, Thẩm Quân Hòa như không biết điều hỏi tiếp: "Thì chị nói chị có thể cho tôi mượn bao nhiêu?"
Tân Ý Điền tức giận đến thiếu chút nữa ói máu, nghĩ thầm tôi thà rằng làm từ thiện, cũng không cho đứa phá gia chi tử như cậu mượn tiền. Cô thẳng thắn nói: "Trên người tôi chỉ có năm trăm đồng tiền mặt, thẻ tín dụng là thẻ phụ của Ngụy Tiên, rút không tiện. Cho nên, không có cách nào cho cậu mượn." Thật ra cô và Ngụy Tiên luôn độc lập về mặt tài chính.
Thẩm Quân Hòa hiểu được cô không chịu cho mượn, cái mặt trong nháy mắt dài ra, lúc vào nhà đập cánh cửa rầm rầm.
Tân Ý Điền biết mình hoàn toàn đắc tội cậu ta rồi,mặc dù cô chẳng quan tâm, thế nhưng nghĩ đến những ngày sau này của mẹ ở Thẩm gia–, hai chị em Thẩm gia không có ai đàng hoàng tử tế. Cô nặng nề thở dài, ở bên ngoài đợi một hồi mới đi vào.
Dưới lầu vắng vẻ,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




