|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
không".
Lần đầu tiên là khi học đại học. Trong đại học, cô bắt đầu học cách kết giao bạn bè, nhưng đa số đều là các bạn gái. Có người chú ý đến, nói giỡn với cô: "Này, Tân Ý Điền, cậu cũng nên làm quen với các bạn nam đi, đừng lúc nào cũng đi chung với mấy bạn nữ ra ra vào vào, người ta còn tưởng cậu là đồng tính luyến ái đấy." Bị mọi người xúi giục, cô thử qua lại với một đàn anh cùng khoa.
Đàn anh đó tên là gì, hình dáng ra sao, bây giờ cô nhớ không ra nữa, chỉ nhớ rõ họ Tôn. Mỗi lần gặp cô, trong miệng đều ngậm một cây kẹo mút. Buổi tối trong rừng cây hôn cô, cô nếm được trong miệng anh ta có vị ngọt đã bị lên men, lập tức đẩy anh ta ra. Có lẽ do trên mặt cô hiện vẻ chán ghét đả kích anh ta, anh hỏi không cần nghĩ ngợi: "Em có phải bị lãnh cảm hay không?"
Chuyện qua lại đó coi như bỏ mặc. Cô không cảm thấy thương tâm, ngược lại thở phào một hơi.
Nghĩ lại thấy giống như truyện cười. Nhưng mà bây giờ cô không thể trốn tránh, bắt đầu chất vấn bản thân, rốt cuộc là do vấn đề thân thể hay là vấn đề tâm lý? Nếu như có thể tìm được phương pháp giải quyết, tự nhiên sẽ tốt thôi. Cô vừa đi vừa nghĩ, đột nhiên dừng lại, đối diện với cửa kính thủy tinh dọc đường làm bộ dạng hung thần dữ dằn, có vẻ không vui nói: "Sao tôi biết được? Tổng cộng chỉ có quen mỗi Ngụy Tiên là bạn trai thôi mà!"
Cứ như thế vô tri vô giác đi về khách sạn, lúc này trời đã tối đen. Màn đêm, đèn đường, dòng xe, cửa hàng, gió đêm, trời sao, những hình ảnh này như những cảnh quay trong phim cấp tốc hiện ra trước mắt cô. Mắt thấy khách sạn trong tầm nhìn, cô bỗng nhiên mất hết khí lực, đặt mông ngồi ngẩn ngơ trên thềm đá dài ven đường, không nhúc nhích. Cô có loại xúc động muốn đem quần áo trong tay ném hết vào thùng rác.
"Cứ biến thành đá như vậy cùng không tệ, so với bị tình địch làm nhục "lãnh cảm" còn tốt chán." Cô cam chịu mà nghĩ vậy. Cả buổi chiều, chuyện này vẫn quanh quẩn trong đầu không đi, vững vàng chiếm giữ toàn bộ thể xác và tinh thần cô, giống như bén rễ đâm chồi.
Có cái bóng tiến gần phía cô. Cô khó khăn nhích người qua một bên nhường chỗ. Người mới đến không thức thời mà ngồi xuống phía bên trái cô. Cô cực kỳ không khách khí lườm lại, muốn kêu anh ta cách xa mình một chút. Ngẩng đầu thì thấy Tạ Đắc với nụ cười yếu ớt quay mặt sang nhìn cô.
Cậu với dáng vẻ tâm trạng không tệ, mà cô lại bê bết dường này.
Cô nhìn xa xa thấy chiếc xe vô cùng bắt mắt của cậu đậu trước cửa khách sạn, có lẽ đang chờ cô. Cô không có hứng nói chuyện, cũng không hỏi cậu có chuyện gì, ngẩn người nhìn thẳng vào một chỗ nào đó trong bầu trời đêm.
Tạ Đắc cũng không nói gì.
Thật kỳ lạ, trầm mặc như vậy lại không khiến người ta cảm thấylúng túng. Cứ như thế trôi qua vài phút đồng hồ, cậu đột nhiên hỏi: "Có muốn ăn kem không?"
Tân Ý Điền nhìn theo hướng ngón tay cậu thấy một cửa hàng tiện lợi hai mươi bốn giờ, không nói gì. Cậu phủi phủi quần áo đứng lên. Đi vài bước, Tân Ý Điền gọi cậu hỏi: "Cậu có tiền lẻ chứ?"
Cậu ngây ra một hồi, "Có mang thẻ."
Tân Ý Điền lấy toàn bộ quần áo trong túi nhựa đang ôm trong lòng ném xuống đất, lục lọi trong bao lấy một tờ tiền đưa cho cậu, nhún vai nói: "Hết rồi, chỉ còn mười đồng lẻ. Thôi kệ, mua chai nước giùm tôi."
Cậu nhanh chóng quay lại với một hộp kem và một chai nước suối. Tân Ý Điền nhận hộp kem, hỏi: "Sao chỉ mua có một hộp? Còn cậu, không ăn sao?"
"Không đủ tiền. Máy cà thẻ của họ lại hư."
"À, vậy cậu uống nước đi."
Ban đầu cậu không có dấu hiệu gì, qua một hồi nhìn chằm chằm vào hộp kem của cô, nói: "Tôi
cũng muốn ăn."
Tân Ý Điền liếc cậu một cái, không đếm xỉa đến ánh mắt tha thiết và lời nói ám chỉ của cậu, kiên quyết từ chối: "Không được." Nói xong cô múc một muỗng kem thiệt to cho vào miệng.
"Thôi bỏ đi, tôi ăn cơm." Giọng cậu nghe có vẻ rầu rĩ.
"Tôi cũng đói bụng. Đi, ăn cơm thôi, tôi mời khách. Cho nên –" cằm cô khẽ nâng chỉ vào quần áo trên mặt đất, con mắt xoay tròn nhìn cậu.
Tạ Đắc tần ngần một hồi, cuối cùng khom người ôm lấy quần áo. Nhưng sắc mặt cậu càng lúc càng kém, lúc đi tới xe, gần như là ném quần áo vào ghế sau như vải rách, chỉ thiếu việc chà chà lên chúng nữa thôi.
Cô tùy tiện sai bảo cậu, thậm chí coi cậu như cu li, mà cậu, lại như được ăn mật. Cậu cảm thấy phẫn nộ vì bản thân mình lại tầm thường như vậy.
Cô hình như không thấy được, hỏi thẳng: "Cậu muốn ăn gì?"
Cậu không nói lời nào, chiếc xe như mũi tên rời cung phóng trên đường, sau một hồi rẽ trái ngoặt phải thì dừng lại trước một ngôi nhà có bề ngoài giống như nhà riêng. Tân Ý Điền xuống xe nhìn vào phía trong, đây là nhà hàng tư nhân nổi tiếng, nghiêng người nhìn Tạ Đắc, mở to hai mắt nói: "Đây là cậu trả thù hay là gây hấn? Hừ, tôi mời vẫn nổi đấy!" Nói xong ngẩng đầu sải bước đi vào.
Cô vừa vào liền gọi rượu. Tạ Đắc không ngăn cản. Hai người kèn cựa nhau trên bàn ăn, coi thức ăn trên bàn là quân địch, càn quét một trận.
Tân Ý Điền uống rượu không ít, không những tự mình uống, còn muốn Tạ Đắc cùng uống. Cô một tay cầm ly rượu, một tay chống cằm, làm vẻ mặt nghiêm trang nói: "Mặt mũi tôi không đủ lớn phải vậy không? Không mời được Tạ Tổng uống ly rượu này?" Lúc đầu Tạ Đắc không để ý đến cô, sau lại bị cô ép đến không còn cách, nổi nóng trừng cô nói: "Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, cũng đừng trách tôi. Đây là cô tự tìm tới."
Cô thậm chí cùng cậu uống rượu giao bôi. Hai người tay kéo tay, mặt sát mặt, hơi thở nóng rực quyện vào nhau cùng một chỗ, Tạ Đắc uống đến toàn thân đều nóng lên.
Thừa dịp lý trí còn tỉnh táo, cậu ngăn cô, thở dài nói: "Được rồi, đi thôi." Tân Ý Điền được cậu nửa dìu nữa ôm ngồi vào xe, đầu nghẹo vào kính xe mà ngủ, lộ ra một đoạn cổ trắng như bông bưởi.
Tạ Đắc nhìn cô say bất tỉnh nhân sự, dễ như trở bàn tay, nội tâm kịch liệt đấu tranh tư tưởng. Một lát, cậu thở dài, quay đầu xe chạy hướng khách sạn nơi cô ở.
Chương 09: Thật là thích hợp mơ màng bấy lâu
Chiếc xe dừng lại trước cửa khách sạn, Tạ Đắc thấy ngột ngạt."Tới rồi!" Động tác cậu thô lỗ lay lay người nào đó đang ngủ rất ngon lành trên xe. Tân Ý Điền mở mắt, đẩy cửa xe mơ mơ màng màng đi tới phía trước.
"Quần áo!" Cậu lôi túi quần áo từ ghế sau nhét vào tay cô.
"À, được." Cô dụi mắt ôm quần áo đứng một chỗ, dáng vẻ vừa dễ thương vừa ngoan ngoãn.
"Đi!" Tạ Đắc bởi vì không cam lòng, không tình nguyện làm một kẻ ga lăng mà nổi đóa, một mình đi trước. Đi được vài bước lo lắng quay đầu lại, thấy cô cúi đầu theo sau, lại bỏ cô sau, tự mình đẩy cửa đại sảnh khách sạn đi vào. Tính tình thay đổi thất thường, tâm tư vui buồn khó dò.
Hai người đứng ở hành lang chờ thang máy.
"Tầng mấy?" Tay phải cậu ấn nút thang máy hỏi.
Tân Ý
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




