watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12060 Lượt

không liên quan chuyện của tôi –, vậy còn Ngụy Tiên? Dù sao vẫn liên quan đến chuyện của tôi chứ?"

Tân Ý Điền dùng ánh mắt bức người trừng cô, qua một lúc lâu nói từng câu từng chữ: "Tôi vẫn không đoán được nguyên nhân cô làm như thế rốt cuộc là gì. Nếu như cô thực sự thích Ngụy Tiên, như thế còn được một chút."

Vương Nghi Thất dường như không nghe thấy, vẫn duy trì nụ cười tao nhã nói: "Wow, chị so với trong tưởng tượng của tôi thì thông minh hơn đấy. Nhưng giữa tôi và Ngụy Tiên, cuối cùng chuyện gì xảy ra, chỉ có tự chúng tôi biết. Cho dù là chị, cũng là người ngoài." Giống như giữa cô và Tạ Đắc, những người khác đều là người ngoài.

Thế nào mới có thể như cô ta, một chút áy náy cũng không có? Tân Ý Điền dùng ánh mắt khó có thể tin được quan sát cô ta, "Cô luôn có thói quen như vậy sao? Cám dỗ đàn ông có vợ?"

"Ngụy Tiên là đàn ông có vợ sao? Theo tôi được biết, hai người còn chưa kết hôn đó?"

Tân Ý Điền cố sức ghìm xuống tức giận tuôn trào trong lòng, "Vương Nghi Thất, bất kể có nói ba hoa chích chòe đến cỡ nào, biểu hiện có tự mãn đắc ý cỡ nào, cũng không thể thay đổi sự thật mà cô đã làm sai trái như thế."

Ánh mắt Vương Nghi Thất híp lại, dỡ bỏ sự thân thiện giảo tạo trên mặt, âm thanh thâm trầm vang lên bên tai — "Chị cũng nói với Ngụy Tiên như thế sao? Sau đó buộc anh ta giải quyết dứt khoát?"

Tân Ý Điền bỗng hiểu ra vấn đề. Có lẽ do Ngụy Tiên muốn vạch rõ với cô ta, cô ta không phục, do đó tìm đến tận cửa muốn mình khó xử. Biết tỏng đối thủ diễn trò phô trương thanh thế, lòng cô liền nhẹ nhõm, tựa vào sofa thong thả tự nhiên nhìn đối phương, nhưng không nói lời nào.

Loại dáng vẻ nắm chắc thắng lợi trong tầm tay của cô chọc giận Vương Nghi Thất. Cô ta nhướn mày cười nhạt nói: "Chị cho là chị thắng rồi? Còn sớm quá đó! Không tin, chúng ta chờ xem."

Thuở bình sinh Tân Ý Điền không muốn nhất là gây thù hằn, nhất là phụ nữ. Kết quả chỉ dẫn đến hai bên cùng thiệt hại. Cô thở dài nói: "Nếu như một người phụ nữ tìm đủ mọi cách để quyến rũ một người đàn ông, huống chi người đó lại là phụ nữ đẹp, tôi không nghĩ rằng người đàn ông đó có thể chống lại sắc đẹp đó. Cho nên, tôi tin. Tôi và Ngụy Tiên có ba năm tình cảm, chúng tôi đã cùng nhau trải qua những ngày tháng gian nan, không bạn bè thân thích ở Pháp. Loại cảm giác sống nương tựa lẫn nhau, tôi nghĩ rằng cho dù cô không thể đồng cảm đi chăng nữa, nhưng chắc chắc có thể hiểu được." Nói đến đây cô dừng lại, dùng giọng điệu chân thành mà tha thiết nói: "Tôi kết hôn với anh ấy, không phải bởi vì cô, cũng không phải bởi vì Tạ Đắc, là bởi vì tôi muốn kết hôn với anh ấy."

Chí ít cho tới bây giờ, cô vẫn nghĩ như vậy, thành tâm thành ý mà nghĩ như vậy.

Vương Nghi Thất thoáng chốc bị sự thẳng thắn thành khẩn của cô áp đảo, nhưng nhanh chóng khôi phục trạng thái bình thường, hất cằm nói: "Chị cho rằng tôi thật sự tùy tiện đến mức miễn là đàn ông thì có thể lên giường tôi?" Đàn ông đối với Vương Nghi Thất mà nói chia làm hai loại, một loại là thấy được ăn được, còn có một loại là thấy được sờ không được. Tạ Đắc đối với cô mà nói chắc chắn là loại sau. Do đó cô buộc lòng phải thay đổi mục tiêu, có đôi khi khó tránh khỏi mangtheo một loại tâm lý phá hoại.

"Tôi vẫn cho rằng cô thích. . . Tạ Đắc. . . Tại sao cô lại miễn cưỡng quấn lấy Ngụy Tiên không tha?" Để gạt bỏ sự cố chấp của cô ta, Tân Ý Điền thay đổi đề tài, mặc dù đề tài này khiến cô có cảm giác không được tự nhiên.

Không nghĩ đến việc này giống như ngòi nổ nhóm lên oán hận chất chứa trong lòng Vương Nghi Thất. Vương Nghi Thất dốc hết sức châm biếm cô: "Thì ra cô vì một Ngụy Tiên mà thật sự có thể vô tình như thế với Tạ Đắc! Ngay cả tôi cũng thấy đau lòng thay anh ta. Nữ thần trong lòng trước giờ chẳng thèm ngó tới anh ta, thậm chí vứt bỏ anh ta như dép rách, có thể hy sinh bất cứ lúc nào — "

Tân Ý Điền tức giận đến nung nóng mặt, cố sức nắm chặt hai tay vào nhau, thực sự không thể nhịn được nữa, lạnh lùng quát: "Cô nói đủ chưa?"

Vương Nghi Thất dừng lại đoạn cuối câu nói, nhíu mày nhìn như có chừng có mực, nhưng câu nói kế tiếp của cô khiến Tân Ý Điền hoàn toàn không khống chế được —

"Chị có phải bị lãnh cảm hay không?" Ngón trỏ tay phải cô đặt bên môi, ra vẻ thờ ơ hỏi.

Tân Ý Điền giống như bị người ta tát một bạt tai đau điếng, tím mặt đứng lên. Với cô mà nói đây chắc chắn là một sự sỉ nhục cực độ. Cô quay ra căm giận Ngụy Tiên, đàn ông khi ở trên giường thật sự cái gì cũng đều nói hết! Cô trên cao nhìn xuống Vương Nghi Thất, ráng sức tỏ ra dáng vẻ khinh thường, miệt thị, thế nhưng cô không biết mình làm có thành công hay không. Cô ôm lấy quần áo, bỏ lại một câu: "Không còn gì để nói với cô." Cũng không quay đầu lại mà đi. Kỳ thực càng giống như chạy trối chết.

Từ cửa hàng đi ra dưới ánh nắng mặt trời, cảm giác bị nước bẩn bắn vào người chẳng những không không tiêu tan, mà qua sự phơi nắng gay gắt, trái lại càng bốc mùi. Cảm giác thẹn quá hóa giận càng lúc càng nghiêm trọng. Cô không bắt xe, dọc theo ven đường đi nhanh về phía trước, càng đi càng nhanh, suýt chút là chạy. Dây kim loại trên túi xách đánh vào trước ngực, rất đau. Cô thở phì phò dừng lại, dúi đầu vào trong quần áo, im lặng tự hỏi mình: "Vì sao lại tức giận, phẫn nộ như vậy chứ?"

Bởi vì bị đâm trúng nỗi đau thầm kín.

Cô vẫn nghi ngờ mình là đứa lãnh cảm. Nhưng đây là chuyện riêng tư, cô chưa hề nói cho bất kỳ ai, kể cả bác sĩ. Cho nên Vương Nghi Thất không nể mặt mà bóc trần khuyết điểm cô như thế, cô đặc biệt không thể chịu được.

Phần lớn thời gian cô và Ngụy Tiên đều là 'bộc phát cảm tình, lễ nghĩa chừng mực". Thỉnh thoảng cảm xúc trào dâng, cô không có cách nào tập trung tinh thần, thay đổi cách thức giúp anh — Ngụy Tiên cũng đâu có nói gì đâu! Hơn nữa họ còn chưa kết hôn, sợ gây ra sai lầm, nên về mặt này có kiêng dè, chẳng lẽ như thế cô cũng làm sai sao?

Cô đứng giữa đường, tức giận không ngớt, chỉ hận tối đó không cho Ngụy Tiên một bạt tai. Cũng không biết anh ta nói hưu nói vượn những gì, để Vương Nghi Thất làm nhục mình như vậy.

Sự việc khác cô đều có thể đối phó như thường, cho dù là đau khổ, tuyệt vọng, sợ hãi, căm hận, những tâm tình tiêu cực kịch liệt này, cô đều có thể nghĩ ra cách hóa giải rất tốt. Duy nhất chuyện này, cô xấu hổ đối mặt, tâm tình nhất thời tìm không được chỗ phát tiết, bởi vậy canh cánh trong lòng, càng nghĩ càng giận, càng giận càng không biết làm thế nào mới có thể khôi phục trạng thái bình thường. Cô không hy vọng vì vậy mà sinh ra bóng ma tâm lý, ở mặt này khác với người thường.

Đây là lần thứ hai có người hỏi cô "Chị có phải bị lãnh cảm hay

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT