watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12057 Lượt

cảm tình trên người cô ta; nhưng mà sự đau khổ do bị Ngụy Tiên lừa dối và phản bội chiếm toàn bộ linh hồn cô, khiến cho linh hồn cô như hút ra khỏi thân thể, phiêu diêu trên đỉnh đầu, lạnh lùng nhìn cô căm phẫn, đau đớn, bất đắc dĩ, còn có tê dại.

Loại đày đọa trong tâm tưởng này nhanh chóng hóa thành sự đau đớn trong thể xác, ngực cô đột nhiên co giật, không có cách nào đứng nổi, đành phải ngồi xổm trên mặt đất giả vờ thắt dây giày để mình không bị bất thình lình mà ngã quỵ. Hai đôi giày với màu sắc, kiểu dáng, tính chất khác nhau hiện lên trước mắt cô, khoảng nửa phút đau đớn qua đi, cô đứng lên, choáng váng mà nhập vào dòng trong dòng người khổng lồ.

Cô phát giác mình theo thói quen mà đi đến ký túc xá Hà Chân, lúc chuẩn bị gõ cửa, suy nghĩ lại buông xuống. Chuyện này có đi kể khổ với ai thì có ích gì, lại làm cho người khác lo lắng.

Cô chậm chạp về khách sạn, trên đường đi suy nghĩ cũng dần dần sáng suốt. Cô không thể một mình ở đây mà suy đoán lung tung, trước tiên phải biết rõ ràng tình hình rốt cuộc đã tệ đến chừng nào. Cô muốn nghe chính miệng Ngụy Tiên nói.

Cô gọi điện thoại cho anh, không biết mở miệng ra sao. Phản bội từ trước đến giờ khó có thể mở miệng. Ngụy Tiên không để ý cô đang trầm mặc, tự mình nói: "Anh đanh định gọi điện nói em, hai ngày nữa anh phải đi Thượng Lâm công tác, ở khách sạn mà em đang ở, anh cố ý dặn trợ lý đặt đấy, nhưng chỉ phòng xép. Như vậy chúng ta có thể cùng nhau rồi."

"À, được." Như vậy cũng tốt, thời gian hơn hai ngày có thể giúp cô hiểu rõ ràng hơn manh mối sự việc này. Cô nhắm mắt lại nghĩ, biểu cảm trên mặt chuyển từ kinh hãi đau đớn sang âm thầm chịu đựng.

Hai ngày sau nhìn thấy Ngụy Tiên, cô tỉ mỉ quan sát anh, vẫn giống như trước đây, không có biến đổi gì lớn. Nhưng mà lòng người là thứ rối ren phức tạp nhất trên thế giới. Cô không thể quan sát, cũng không có cách nắm trong tay.

Ngụy Tiên bảo cô đổi chỗ ngồi, không nên ngồi dưới máy điều hòa, còn nói: "Em không nên ăn lạnh đâu đấy, đổi thành nước ép trái cây." Anh vẫn tỉ mỉ, quan tâm, dịu dàng như thế, tình cảnh này, Tân Ý Điền không có cách nào ép hỏi anh, đành phải vùi đầu lẳng lặng ăn.

"Sao em không nói gì hết, có phải thấy không thoải mái?" anh rất tự nhiên vươn tay sờ sờ trán cô, xem có nóng hay không. Tân Ý Điền kinh ngạc nhìn anh.

"Làm sao thế? Nhìn anh như vậy." anh cười.

"Không có, em ăn hơi no thôi."

Anh vô cùng thân thiết quẹt mũi cô, "Vậy mình đi thôi."

Về khách sạn, Ngụy Tiên đi tắm, Tân Ý Điền ngẩn người đợi bên ngoài. Trong đầu vẫn đang tự hỏi việc này nên hỏi bây giờ hay là đợi anh chủ động mở miệng?

Điện thoại của anh trong quần áo rung lên. Tân Ý Điền vốn như mọi khi không chú ý, qua một hồi cô mới phục hồi tinh thần lại, chậm rãi đi qua, lấy chiếc di động từ trong túi quần anh. Màn hình điện thoại không hiển thị tên, chỉ có một dãy số, thế mà lại chói mắt, có điều– đúng là số di động của Vương Nghi Thất.

Ngụy Tiên mặc áo choàng tắm từ phòng tắm đi ra, tìm mắt kính khắp nơi. Tân Ý Điền đứng dậy cầm mắt kính trên bàn trà đưa cho anh, nhìn đăm đăm vào mặt anh nói: "Vừa có người gọi điện thoại tìm anh."

"Ờ." Anh không quan tâm, rút khăn giấy lau vết bẩn trên mắt kính.

"Là Vương Nghi Thất."

Anh dừng động tác, quay đầu nhìn cô, chần chờ một hồi mới hỏi: "Cô ấy nói gì?"

Tân Ý Điền trong lòng rét run, hai tay không dằn nổi cơn run rẩy, "Cô ta nói đồng hồ đeo tay của anh ở nhà cô ta, quên mang đi."

Chương 08: Tức giận không nói nên lời

Ngụy Tiên như biết trước được sẽ có khoảnh khắc như vậy, nét mặt cũng không rối ren. Anh không nhìn người vợ chưa cưới, mà chỉ cúi đầu như đang suy nghĩ vấn đề nào đó, động tác như là cuốn phim bị dừng. Sau đó đeo mắt kính, ngồi xuống sofa đối diện cô, ánh mắt cố tình không chạm vào khuôn mặt cô, "Chắc hẳn em biết rồi."

"Em muốn nghe anh giải thích." Tân Ý Điền kìm nén sự tức giận mà nói.

"Sự thực như em đang nghĩ –,nhưng mà, nhưng mà…" Anh thấy vẻ mặt đau thương của đối phương, không

có cách nào để nói tiếp.

"Rốt cuộc chuyện xảy ra như thế nào? Anh nói em biết đi!" Tân Ý Điền không còn kiềm chế được mình, quát lớn tiếng.

Rốt cuộc là chuyện xảy ra như thế nào? Ngụy Tiên cũng đang suy nghĩ.

Lúc đầu hai người chỉ thỉnh thoảng gọi điện cho nhau, tình cờ gặp thì cùng ăn một bữa cơm, Tân Ý Điền bình thường đều ở đây.Mặc dù anh cảm thấy cô ta đẹp mê người, nhưng chưa từng có ý nghĩ nào khác trong đầu. Cho đến một hôm nào đó tháng Bảy, cô ta gọi điện thoại cho anh, hỏi anh có thể đến sân bay đón cô một lát không, còn nói là buổi tối, không ảnh hưởng đến công việc của anh. Theo tình theo lý, anh không thể không đi đón cô.

Đến Hoa Viên Tùng Lộ, anh xách hành lý lên lầu giúp cô. Cô rót nước mời anh uống, cười nói đến không còn sức xuống lầu đi ăn, nên gọi thức ăn bên ngoài. Anh tỏ vẻ đồng ý. Cô vô cùng hào hứng, lấy một bình rượu ngũ lương, nói là quý lắm, hỏi anh có dám uống hay không. Bị cô khích như thế, anh lập tức ba hoa khoác lác, nói từ nhỏ anh qua bao nhiêu tiệc tùng, một bình sao đủ. Cô lập tức liền lấy thêm một bình rượu ra, nói đây là một cặp, cực kỳ hiếm có, chỉ cần anh có thể uống, thì cô sẽ để mặc anh lãng phí.

Hai người nâng chén có qua có lại, càng uống càng nhiều, càng uống càng mơ màng. Kế tiếp, sự việc tự nhiên mà xảy ra. Sau khi tỉnh lại anh tự trách không thôi, tự mơ tưởng cho rằng việc sai trái này có thể sửa chữa. Thế nhưng Vương Nghi Thất không cho rằng như thế, không hề kiêng dè gọi điện cho anh hẹn gặp mặt, ăn cơm, đi dạo phố, xem phim rạp, dù sao cô ta không có việc làm lại không có gia đình, thời gian nhiều để làm việc đó.

Anh từng tranh cãi kịch liệt với cô ta, hai người không thể như vậy, đây là sai trái. Cô ta dùng ánh mắt khinh thường nhìn anh, "Tôi biết trong lòng anh muốn thứ gì. Anh muốn thừa lúc cô vợ chưa cưới bảo bối kia của anh vẫn chưa biết, nhân cơ hội này vạch rõ ranh giới với tôi, làm lại một thanh niên tốt đẹp của anh, có đúng hay không? Anh chơi đùa tôi xong, liền phủi mông đi sao? Anh cho rằng mọi việc trên thế giới này đều dễ dàng như vậy sao? Tôi dễ bị bắt nạt như vậy sao, để mặc anh vân vê nhào nặn, tùy ý chà đạp ư? Tôi gọi điện cho chị ta liền bây giờ– "

Anh liền giằng lấy điện thoại của cô ta, rít một hơi thuốc cáu kỉnh hỏi cô rốt cuộc muốn như thế nào. Cô đột nhiên khóc lớn kêu gào, "Tim Tân Ý Điền là thịt là máu, ai ai cũng sợ va chạm đụng phải, cả đám người nâng niu chị ta che chở chị ta, không nỡ lòng tổn thương; chẳng lẽ tim tôi làm từ đá hay sao? Tùy ý các người giẫm tới đạp lui chỉ vì nghiện sao, còn muốn đá thêm một cước, tôi sẽ không biết đau sao?"

Anh nhìn cô khóc đến không thở nổi, khiến cả người anh khắp nơi đều là nước mắt nước mũi, một câu cũng nói không nên lời. Sự

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT