|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
vậy, đến sớm cũng không bằng đến đúng lúc. Hôm nay em có lộc ăn rồi." Cô ngồi đối diện Tân Ý Điền, cầm lấy cái tách thử một ngụm, khen: "Trà ngon!"
Tân Ý Điền tán gẫu vài câu về các loại trà với cô, nói rằng mình vẫn thích trà Phổ Nhĩ hơn, "Nhưng mà Ngụy Tiên không thích, anh ấy thích uống Thiết Quan m. Thiết Quan Thế m được xưng là người tình đại chúng, ai ai cũng thích uống." Cô quay đầu nhìn Ngụy Tiên làm ổ trong một góc sofa, không nói cũng không nhúc nhích, cho rằng anh mệt mỏi, nói đùa: "Sao anh mất hứng rồi? Em cũng không có nói bậy gì anh đâu."
Vương Nghi Thất liếc mắt nhìn người ngồi trong góc một cái, sau đó cười nói với Tân Ý Điền rằng bồn cầu nhà cô vẫn rỉ nước suốt, rỉ muốn ngập cái toilet luôn, công ty quản lý nhà lại hết giờ làm rồi, bởi vậy muốn phiền họ đi qua xem coi sao."E rằng lại làm phiền Ngụy Tiên rồi. Em nghĩ anh ấy là nam, chắc là so với con gái tụi mình thì rành mấy thứ như nước điện hơn."
"À, thì ra là có chuyện như vậy. Tối quá rồi, quả là khá phiền phức." Tân Ý Điền dù rằng thấy được việc cô ta đến đây rất đột ngột, nhưng mà sự việc khẩn cấp, cũng không phải không hiểu, thế là kéo Ngụy Tiên đi Tùng Lộ Hoa Viên một chuyến. Kiểm tra một phen thì phát hiện mặt sau thùng chứa nước của bồn cầu nứt một đường nhỏ, do đó nước rỉ ra không ngừng.
"Chỉ có thể thay cái mới thôi, chúng ta cũng không có cách nào."
"Vậy cảm ơn anh chị, ngày mai để em kêu người đến thay. Chỉ cần đêm nay không làm căn nhà ngập là được rồi, em có thể tiếp tục vô tư."
Vương Nghi Thất tiễn họ đến tận cổng khu phố, thấy Tân Ý Điền kéo cánh tay Ngụy Tiên, cười như không cười nói: "Tinh cảm anh chị thật tốt."
Ngụy Tiên quay đầu đi như trốn tránh. Đèn đường xếp thành hàng trước mắt anh trải dài ra vô tận, phóng đại thành một dải sáng mơ hồ.
Tân Ý Điền nhận ra được người anh cứng ngắc, một bộ dạng tâm sự trùng trùng, đến khi Vương Nghi Thất đã đi xa, cô mới nghi hoặc hỏi: "Anh sao vậy? Cả ngày hôm nay cứ kỳ kỳ."
Ngụy Tiên muốn nói lại thôi, giống như có lời gì quan trọng muốn nói. Cô từng có kinh nghiệm như vậy, do đó kiên nhẫn mà chờ, qua một hồi lâu thì nghe được anh nói: "Chúng ta kết hôn đi, càng nhanh càng tốt." Hai tay anh cố sức ôm chặt cô, đầu vùi sâu vào hõm cổ cô.
"Á á á, đang ở trên đường mà–" Tân Ý Điền vẻ mặt đỏ bừng nhắc nhở anh chú ý hình tượng.
Ngụy Tiên nắm tay cô đi về.
Tân Ý Điền móc chìa khóa mở cửa, thấy anh không có ý muốn vào, dùng ánh mắt hỏi anh sao vậy. Ngụy Tiên ấp úng hỏi: "Anh có thể ở lại không?"
Cô xấu hổ nhoẻn miệng cười, chỉ chỉ phòng tiểu Quách sát bên, nhẹ nhàng lắc đầu, "Phòng cũ rồi, không có cách âm, hơn nữa ảnh hưởng cũng không tốt."
Anh không có kiên trì, lập tức luống cuống giải thích: "Em đừng suy nghĩ nhiều, anh, anh chỉ là có chút. . ." Tân Ý Điền vỗ vỗ tay anh trấn an, "Haiz –, em biết mà. Có điều, bị người khác thấy nói cho cùng không tốt lắm, anh nói có đúng không?" Cô đi qua kiễng mũi chân khẽ hôn môi anh.
Ngụy Tiên muốn nụ hôn này sâu thêm, thế nhưng dưới lầu vọng đến tiếng bước chân cắt ngang họ. Tân Ý Điền để tay sau lưng kéo cửa đóng lại, "Đi thôi, em đưa anh xuống lầu."
Ngày hôm sau Tân Ý Điền bay chuyến bay lúc tám giờ về Thượng Lâm, Ngụy Tiên dậy thật sớm tiễn cô ra sân bay sau đó thì đến công ty làm việc. Tân Ý Điền dặn dò anh nhớ đi xem căn hộ trang trí tiến hành ra sao rồi, nên thúc dục thì thúc dục một chút, tranh thủ truyền đạt mấy điểm không hài lòng, còn nói: "Chỉ còn có hai mươi ngày, em có thể quay về Bắc Kinh rồi."
Ngụy Tiên không huyên thuyên cùng cô giống như mọi khi, chỉ nói "Được", biểu cảm trên mặt có vẻ rất mệt mỏi, thậm chí có vài phần tiều tụy. Tân Ý Điền cho rằng anh không ngủ đủ giấc, lo lắng anh đi làm muộn, nên giục anh đi.
Lúc này ở Thượng Lâm chính là thời kỳ nóng bức nhất trong năm, cô phàn nàn với Hà Chân: "Thời tiết nóng làm tớ cũng thấp thỏm nóng nảy, chuyện gì cũng không muốn làm." Tay cầm chiếc quạt nan ra sức mà quạt, Hà Chân cười nhạo nói: "Là tự cậu thấp thỏm nóng nảy, liên quan gì đến thời tiết. Đừng quạt nữa, tớ nhìn cũng nóng theo. Tâm tĩnh tự nhiên mát."
"Người chết mới tâm tĩnh tự nhiên mát ấy. Aiz, đừng tiết kiệm điện mà, mở điều hòa đi."
"Này, tớ là phụ nữ có thai có được hay không!" Cô trở mình tiếp tục ngủ, trên người đắp một lớp chăn mỏng.
Tân Ý Điền không muốn quấy rối phụ nữ có thai, đành phải đóng cửa ra ngoài, đứng trên hành lang ký túc xa giáo viên hóng gió. Cô lấy di động ra gọi điện cho Ngụy Tiên, bên kia truyền đến một giọng nữ ngọt ngào "Số điện thoại quý khách vừa gọi đã hết tiền. . ."
"Thế mà lại hết tiền, không phải gọi điện thoại đường dài một đêm thôi sao." Cô thở dài, cam chịu số phận đến phòng viễn thông gần Thượng Đại đóng tiền cho anh. Nộp tiền xong cô do dự một chút, đến trước máy đóng tiền tự động, thực hiện thao tác, in ra hóa đơn cuộc gọi hai tháng gần đây của Ngụy Tiên. Cô vội xem lướt qua một lần các dãy số, xuấthiện hiện nhiều nhất là một dãy số 139, lần nói chuyện gần đây nhất dài đến hai tiếng đồng hồ. Cô hồi hộp, trong lòng tức khắc có dự cảm không tốt.
Cô dùng điện thoại của mình thử gọi dãy số này, màn hình bất ngờ xuất hiện cái tên "Vương Nghi Thất". Cô lập tức bấm tắt, cảm giác như có hơi lạnh từ đỉnh đầu truyền xuống sống lưng, một đường thông đến lòng bàn chân.
Cô lập tức nhớ đến biểu hiện không bình thường của Ngụy Tiên vào tối hôm đó, còn có Vương Nghi Thất, trên mặt lúc nào cũng hiện vẻ cười như có như không. Bây giờ cô đã rõ, đó là nụ cười chế nhạo mỉa mai!
Cô cuối cùng cũng biết mình trong khoảng thời gian này vì sao luôn luôn vô duyên vô cớ tâm phiền ý loạn. Thì ra trong tiềm thức cô đã sớm có dự cảm, chỉ là vẫn bị "Tự cho là đúng" áp chế xuống. Cô tưởng rằng mình quá nhạy cảm, tưởng rằng mình suy nghĩ lung tung, thậm chí tưởng rằng chuyện phức tạp với Tạ Đắc khiến thần kinh cô trở nên như vậy, nghi thần nghi quỷ. Do đó mỗi khi suy nghĩ về vấn đề này, cô liền lập tức dừng lại.
"Không nên ngờ vực lung tung vô căn cứ, đây không phải thói quen tốt, càng không tôn trọng người ta. Cư xử với người chủ yếu cần phải tin tưởng, huống chi là Ngụy Tiên." Cô tự nói với mình như vậy.
Nhưng mà Ngụy Tiên ở sau lưng cô đã phụ lòng tin tưởng của cô đối với anh.
Cô thẫn thờ ra khỏi phòng viễn thông, đối mặt với dòng xe cộ như thoi đưa, trong đầu trống rỗng. Cô máy móc đi về phía trước, suy nghĩ rối ren phức tạp quấn thành một mối. "Tại sao có thể như vậy?" Cô nghĩ mà không hiểu nổi.
Vương Nghi Thất thì không cần nói đến, còn Ngụy Tiên cô rất hiểu anh ấy, họ thực sự ở sau lưng cô mà 'ám độ Trần Thương', có tằng tịu sao? Sự cười nhạo mỉa mai của Vương Nghi Thất, chẳng hề gây cho cô thương tổn lớn nào, dù sao thì cô không có đặt nhiều
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




