|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
vừa hỏi: "Em chừng nào thì đi?" Thấy cô mặc kệ mình, tăng âm thanh hỏi: "Ngày nào em về Bắc Kinh?" Hôm qua cậu sở dĩ buông tất cả tìm cô, là vì biết cô phải đi, quay về bên cạnh Ngụy Tiên.
"Hai ngày nữa." Trong chăn vọng ra tiếng càu nhàu ồm ồm.
"Vậy được –" Cậu lấy di động từ trong túi áo ra, khởi động máy, gọi điện cho Đổng Toàn, bảo anh đến khách sạn Kính Tâm đón cậu.
Tân Ý Điền rên rỉ vô lực trong lòng, công sức giấu giếm mới nãy của cô đi tong hết rồi.
Tân Ý Điền về Bắc Kinh sớm một ngày, bởi vậy khi Tạ Đắc đến khách sạn kiếm cô lần nữa, tất nhiên không gặp được. Cậu rất mất hứng, gọi điện cho cô. Cô chỉ nói một câu "Mệt mỏi" đáp lễ cậu, không có bất kỳ giải thích nào liền ngắt máy. Cậu dằn xuống sự khó chịu, thông cảm cô chạy đi chạy lại hai nơi, mong muốn cô nghỉ ngơi, hồi phục thể xác và tinh thần cho tốt, phấn chấn trở lại.
Cậu đi Hong Kong công tác một chuyến, lúc gọi điện lại cho cô là đã haingày sau. Nhưng di động của cô vẫn không có ai nghe máy. Cậu nhớ đến lần trước cô nói cô để quên điện thoại ở nhà, hơn nữa, cậu không kiên nhẫn đợi cô tan sở, lấy tấm danh thiếp mà cô đưa cho cậu từ trong ví tiền ra, quay số điện thoại công ty cô.
Tân Ý Điền đang cùng một học sinh du học Pháp huấn luyện phỏng vấn một đối một để xin thị thực. Cô tiếp tân chạy lại gọi cô, "Cô Tân, điện thoại." Cô vội vàng nói "Xin lỗi" với học sinh, chạy đến chỗ mình cầm điện thoại, "Alo, xin chào, tôi là Tân Ý Điền." Đối phương trong nhất thời im lặng, cô cầm ống nghe nhìn một cái, tưởng tín hiệu không tốt, tăng âm lượng: "Alo? Nghe được không?"
"Là tôi." Tạ Đắc từ tốn nói.
Tân Ý Điền nghe ra được giọng cậu, nhíu mày nói: "Tôi đang làm việc."
Cậu không nói lời nào.
"Không có việc gì tôi dập máy. Học sinh còn ở bên ngoài chờ tôi."
Rành rành muốn tỏ nỗi lòng thương nhớ cô, chẳng hiểu vì sao vừa nghe được giọng nói của cô, cổ họng dường như bị thứ nào đó chặn lại, một câu cũng nói không nên lời. Cậu đành phải "ờ" một tiếng, trước lúc ngắt điện thoại mới nhớ ra mà nói: "Ngày mai phải họp ban giám đốc, ngày mốt tôi đi Bắc Kinh."
Tân Ý Điền im lặng một hồi, nói: "Tôi phải làm việc."
"Vậy được, tôi đón em tan sở."
"Không cần!" Cô từ chối vừa nhanh vừa dứt khoát, lập tức thay đổi giọng điệu cầu khẩn: "Đừng đến đón tôi. Giờ trong lòng tôi rất rối. Cậu để tôi từ từ suy nghĩ."
Thì ra không phải chỉ có mình đơn phương lo âu, cô cũng vì cậu mà đấu tranh, rối rắm. Tạ Đắc bỗng thấy nhẹ lòng hơn, nhẹ nhàng nói: "Được, nhưng em đừng để tôi đợi lâu."
Tân Ý Điền mặc dù lòng dạ rối bời, nhưng mà đối với chuyện xảy ra đêm đó, cô chỉ coi điều ấy như việc ngoài ý muốn. Cô đã về Bắc Kinh, mà Ngụy Tiên vẫn chưa tìm cô, cũng không hề gọi một cuộc điện thoại cho cô, điều này làm cô nổi cáu vô cùng. Càng bực bội hơn, buổi tối tan tầm lúc cô đi siêu thị mua sắm thì đụng phải Vương Nghi Thất. Gần khu phố chỉ có mỗi cái siêu thị lớn này, Vương Nghi Thất đẩy xe đi tới trước mặt, hai người như gặp kẻ thù nơi ngỏ hẻm, cô quyết định làm như không thấy, thế mà cũng không tránh khỏi chuyện 'bịt tai trộm chuông', lừa mình dối người!
Cô nhủ lòng "Địch bất động, ta bất động", thấy Vương Nghi Thất đối với cô nhíu mày như không có gì, cô vội gật đầu, xem như chào hỏi, hai bên đẩy xe qua sát người nhau. Vốn dĩ tâm trạng cô không tốt lắm giờ hoàn toàn tụt xuống mức thấp nhất, sợ lại
đụng phải Vương Nghi Thất, đồ đạc cũng không mua, lập tức tính tiền đi về.
Về nhà, cuối cùng Ngụy Tiên cũng gọi điện. Anh nói anh đã giải thích rõ ràng với Vương Nghi Thất, cũng cam đoan sau này sẽ không làm chuyện có lỗi với cô nữa.
Tân Ý Điền hừ nói: "Việc anh cam đoan đặt ở đây trước đi, đợi đến sau này kiểm chứng lại có đáng giá hay không. Có điều, anh đã giải thích rõ ràng với cô ta thật rồi chứ? Cô ta sẽ không bám lấy anh không tha, tiếp đó quang say quậy tôi?"
Ngụy Tiên trầm mặc không nói.
Cô không nhịn được hỏi: "Rốt cuộc anh nói với cô ta như thế nào?" Cô thấy anh không nói lời nào, đổi cách hỏi khác: "Vậy anh nói tôi biết, cô ta nói thế nào." Cô đối với vấn đề này theo sát không buông, ngữ khí có vẻ hơi hùng hổ hăm dọa.
"Là anh nói chuyện với cô ta qua điện thoại. Cô ta không nói gì cả, chỉ "Ờ" một tiếng, cúp luôn."
"Vậy được, việc này dừng ở đây. Nhưng anh đừng cho rằng tôi đã bỏ qua như này đâu–" nghĩ đến Vương Nghi Thất làm nhục cô vụ lãnh cảm, lửa khắp người cô lại muốn bùng lên. Ngay sau đó trong đầu hiện lên hình ảnh Tạ Đắc vùi đầu trong hõm gáy cô mút mát, tự nhiên cảm thấy áy náy với Ngụy Tiên.
"Xin lỗi." Cô lẩm bẩm xin lỗi trong điện thoại, ý tứ trong lời nói chỉ có bản thân cô hiểu. "Em cũng không muốn tỏ ra quá khích như thế này, không hợp tình người, em chỉ là, em chỉ là thấy khó chịu quá thôi."
"Người xin lỗi phải là anh." Giọng Ngụy Tiên nghe có vẻ vừa tự trách vừa ủ rũ, ''Anh không nên làm em thất vọng."
Tân Ý Điền cúp điện thoại, một giọt nước mắt lặng lẽ từ trên mặt rơi xuống. Cô không biết mình sao đột nhiên đau lòng thế này. Lúc biết Ngụy Tiên phản bội cô, cô không hề rơi lệ!
Trong tiềm thức có một âm thanh lên án cô: đã làm thương tổn một cách tàn nhẫn sự si mê của người khác.
Cuối cùng cô vẫn là làm tổn thương cậu.
Qua lời nói của Vương Nghi Thất, Tạ Đắc rốt cuộc hiểu được nguyên nhân vì sao tối hôm đó Tân Ý Điền lại bất thường. Cậu tự bằng lòng mà cho rằng quan hệ giữa cô và Ngụy Tiên Đã tan vỡ, cố ý dành ra một buổi tối, mang theo thoải mái và mong đợi vượt vạn dặm xa xăm đến gặp cô.
Tân Ý Điền tan tầm thấy cậu đang chờ dưới lầu, sau kinh ngạc, lại là vẻ mặt hờ hững. Cậu đi tới hỏi cô sao thế, "Nhìn thấy tôi mất hứng sao?"
"Tôi không thể cùng cậu ra ngoài ăn cơm được." Tân Ý Điền không nhìn cậu, ngoảnh đầu từ tốn nói: "Ngày mai là cuối tuần, tôi phải đến Ngụy gia ăn cơm, đã hẹn trước rồi."
Sắc mặt Tạ Đắc hơi chuyển sang tái nhợt, hiểu được quyết định của cô, dùng ngôn ngữ sắc bén như lưỡi dao không một chút lưu tình chất vấn cô: "Anh ta với Vương Nghi Thất ăn chơi trác táng cùng nhau, em còn muốn kết hôn với anh ta? Em điên rồi sao?"
Tân Ý Điền tức giận nhìn cậu trừng trừng, hừ lạnh lùng một tiếng, nói với vẻ mặt khinh thường: "Cậu tưởng cậu tốt lắm sao? Trước đây cậu cũng rập khuôn ăn chơi trác táng với cô ta đấy!"
Tạ Đắc tức giận đến gân xanh gân đỏ trên trán nổi hết lên, mạch máu trên người dường như sẽ nổ tung một cách đáng sợ bất cứ lúc nào, mỗi chữ mỗi câu rít qua kẽ răng, "Đúng, tôi là thằng khốn nạn nhất, cứ thích em!"
Cậu cực lực khống chế sự xúc động sắp bùng nổ, dùng hết toàn bộ sức lực làm ra vẻ mặt không quan trọng, hời hợt nói: "Bất quá thế cũng không sao. Em thích kết hôn với ai thì cứ kết hôn, tôi không xen vào! Tạ Đắc tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




