watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12067 Lượt

đường hoàng một người, dựa vào cái gì phải bị coi thường?"

Mặc dù cậu nói ngạo mạn như thế, nhưng tận đáy lòng không phục, không cam chịu, căm giận, bất luận cậu có gắng sức như thế nào cũng không thể dằn xuống. Vốn dĩ cậu muốn đi, thực sự tức giận vô cùng, lại xoay người lớn tiếng nói: "Em cho rằng em yêu Ngụy Tiên lắm sao? Cả việcanh ta ngoại tình em cũng chẳng quan tâm! Em chẳng qua muốn kết hôn mà thôi! Em còn gạt tôi là thầm mến, đến cả nằm mơ em cũng lầm bầm tên anh ấy! Đến tận bây giờ, người trong lòng em yêu, chỉ có anh ấy mà thôi!"

Tạ Đắc đi, mang theo oán hận, phẫn nộ còn có cả nỗi tuyệt vọng vô cùng.

Tân Ý Điền ngẩn ngơ đứng đó. Thật vậy chăng? Cô thực sự nằm mơ gọi cái tên đó sao? Một cảm giác choáng váng say sẩm mạnh mẽ kéo đến, cô lại nhớ đến câu nói kia —

Tình cờ ta gặp được nàng,

Thật là thích hợp mơ màng bấy lâu. [17">

[17"> trích Dã hữu man thảo- Kinh thi- bản dịch của Tạ Quang Phát

tiếng Hán Việt: Giải cấu tương ngộ,Thích ngã nguyện hề

'giải cấu' có nghĩa là tình cờ gặp gỡ, trùng âm với 'Tạ Hậu'

Chương 10: Đau nửa đầu và tinh dầu

Toàn bộ trợ lý và vệ sĩ đi theo Tạ Đắc đến Bắc Kinh được nghỉ xả hơi một buổi tối. Mọi người biết tin được nghỉ, vui vẻ dư hơi sôi nổi bàn luận sau lưng sếp chắc là hẹn hò với ai đó, hành trình bí mật như thế, bởi vì chuyện như thế này vô cùng hiếm thấy.

Đổng Toàn không quen thuộc Bắc Kinh, cũng không muốn cùng mọi người ra ngoài uống rượu, không chỗ nào đi, đành phải ngồi rảnh rang ở đại sảnh khách sạn cho hết thời gian. Anh lại nhớ đến cậu sếp trẻ tuổi mấy ngày nay hễ có thời gian là cao hứng bừng bừng đi học mấy trò ảo thuật với người trợ lý bên cạnh, lại kêu anh đi cửa hàng ảo thuật mua mấy thứ đạo cụ nho nhỏ về, như là bài tú lơ khơ, dây ruy băng, tiền xu, bó hoa các loại, mặc dù không nói rõ nguyên nhân, nhưng anh cũng đoán ra được là cậu muốn lấy lòng cô Tân.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn rực rỡ giữa đại sảnh giống như cơn mưa thủy ngân tầm tã trút xuống. Xuyên qua bức tường bằng kính, anh thấy chiếc xe của Tạ Đắc lao nhanh tới trước, két một tiếng dừng trước cửa. Anh đoán chắc là Tân Ý Điền cũng ở trong xe. Đã trải qua chuyện ''khách sạn Kính Tâm'' lần trước, sợ cô đi vào thấy anh lại ngượng ngập, lập tức đứng dậy đổi chỗ ngồi, ngồi ở sofa trong góc khuất đưa lưng về phía cửa.

Xe đậu chỗ đó hồi lâu không thấy động tĩnh. Nhân viên khách sạn thấy tình huống không bình thường bèn tiến tới gõ cửa xe. Tạ Đắc một mình bước xuống, bước chân hơi chênh vênh, khi bước lên bậc thềm thì lảo đảo một chút, suýt chút ngã nhào. Cậu đẩy cửa ra loạng chà loạng choạng đi vào, Đổng Toàn phát hiện cậu không bình thường, mặt trắng như tờ giấy, lớp mồ hôi rịn trên vầng trán, trên khuôn mặt là vẻ đau đớn cố nén đến mức quen thuộc. Anh vội chạy đến, lo lắng hỏi: "Cậu Tạ, cậu làm sao vậy? Đau nửa đầu lại tái phát sao?"

Tạ Đắc xua xua tay, hơi thở mong manh nói: "Không sao, ngủ một giấc thì khỏe thôi. Anh đỡ tôi với." Đổng Toàn khẩn trương đỡ về phòng, thấy cậu cắn chặt răng đến mức hai bên thái dương đều nổi hết lên, đường gân xanh trên đó thấy một cách rõ ràng, vội hỏi: "Có cần đi bệnh viện khám không?"

"Bác sĩ cũng không có cách nào, không chích thuốc giảm đau thì cũng là uống thuốc thôi. Đau một hồi thì đỡ thôi, dùa sao cũng quen rồi." Tạ Đắc nói xong, cũng không chống chọi nổi, bịch một tiếng ngã trên giường.

Đổng Toàn biết lúc này cậu sợ ánh sáng, sợ lạnh, sợ ồn, chỉ mở ngọn đèn tường ở hành lang, và nhẹ nhàng khe khẽ kéo rèm cửa sổ lại, "Cậu Tạ, có muốn uống chút trà nóng không?"

"Không muốn gì hết, tôi chỉ muốn yên lặng ngủ một giấc." Tạ Đắc thể xác và tinh thần đã bị thương nghiêm trọng, lại chịu đựng cơn đau đầu giày vò mình, cả người như hấp hối. Mặt cậu vùi trong gối đầu, hai tay áp chặt vào hai bên gối đầu, nhờ đó để giảm bớt đau đầu, nhưng mà không hiệu quả.

Đổng Toàn cũng hết cách, đành phải khép cửa ra ngoài.

Chứng đau nửa đầu của Tạ Đắc tồn tại đã lâu, trước khi phát tác không hề dự báo trước. Có đôi khi đang họp được kha khá, một trận đau đầu kéo tới, chỉ sau vài phút lại đỡ; có đôi khi là trời mưa dầm, bên đau đầu như muốn nổ tung, kéo dài liên tiếp mấy tiếng đồng hồ; có đôi khi là trước giờ đàm phán nửa tiếng, đến phiên cậu vào cuộc, đột nhiên lại không đau nữa. . .

Cậu cũng đi khám bác sĩ, bị kiểm tra xét nghiệm đủ loại, kết quả nhận được là do nhân tố tâm lý và tinh thần chiếm chủ đạo, nhưng tìm không ra phương án giải quyết triệt để tận gốc chứng đau nửa đầu, chỉ khư khư cậu phải giảm bớt lượng công việc, duy trì tâm trạng lạc quan, cậu tức giận sa sầm mặt bỏ đi.

Tạ Đắc đau nửa đầu lần này không chỉ phát tác kịch liệt, hơn nữa thời gian tiếp diễn vô cùng dài.

Đổng Toàn đợi bên ngoài đã hai tiếng đồng hồ, thấy cậu chưa có dấu hiệu chuyển biến tốt, liền bưng nước nóng và khăn mặt, vắt khô khăn mặt nóng đắp lên trán cậu. Cứ như thế liên tục thay khăn, hai tay anh bị nước nóng làm phỏng vừa đỏ vừa sưng. Anh đỡ Tạ Đắc đi toilet ra, phát hiện ánh mắt cậu trống rỗng không có gì, đồng tử màu đen không có tiêu cự, tay chân lạnh lẽo, nhưng ra giường phía dưới bị mồ hôi thấm ướt hết. Anh liền hoảng sợ, nói khẽ bên tai Tạ Đắc: "Cậu Tạ, chúng ta nên đi bệnh viện thôi!"

Tạ Đắc xoay người sang chỗ khác đưa lưng về phía anh cuộn tròn, khẽ lắc đầu, khăn mặt trên trán rơi trên giường. Đổng Toàn nhặt khăn mặt lên ném vào chậu nước, gấp đến độ không biết làm thế nào mới được. Anh không quen cuộc sống ở Bắc Kinh, sợ Tạ Đắc trách tội lại không dám huy động nhân lực, người quen biết duy nhất chỉ có Tân Ý Điền. Nhưng bây giờ trễ thế này, anh không dám tùy tiện quấy rầy cô. Nếu cậu Tạ và cô tối nay tiến triển thuận lợi, cũng sẽ không dẫn đến đau nửa đầu.

Anh bưng chậu rửa mặt đi đổ nước, chỉ nghe trên đất phịch một tiếng. Tạ Đắc cảm thấy dường như có người cầm cái đục đục vào đầu cậu, từng chút lại từng chút, giống như muốn khoét óc cậu ra, chưa bao giờ đau một cách đáng sợ thế này. Cậu thực sự chống đỡ không được, từ trên giường ngã xuống, lăn vài vòng trên sàn mới dừng lại. Cậu ngã thế này làm Đổng Toàn sợ hãi, cảm thấy xảy ra chuyện lớn. Dìu cậu lên giường nằm xong xuôi, lập tức ra ngoài cửa gọi điện cho Tân Ý Điền.

Tháo chuông phải đợi người buộc chuông.

Sau khi chấm dứt quan hệ với Tạ Đắc, Tân Ý Điền rầu rĩ không vui trở lại nơi ở, lòng cô như có gánh nặng ngàn cân đè ép căn bản làm côkhông thở nổi. Cô không thiết ăn uống, cái gì cũng chưa ăn, nằm xuống liền ngủ, cơ thể rõ ràng rất uể oải, hết lần này tới lần khác thế nào cũng ngủ không được. Trong đầu chứa nhiều tâm tư ùn ùn kéo đến, quấy nhiễu khiến cô không yên lòng. Nằm trằn trọc trên giường suốt hai tiếng đồng hồ, cô dứt khoát đem laptop lên giường mở phim nhiều tập ra xem.

Khi nhận được điện thoại Đổng Toàn, bởi vì cô nhìn chòng chọc cái laptop đến nỗi buồn nôn mắc ói, thân thể không tốt, tâm tình sa sút. Đổng Toàn nói vài ba câu về tình hình của Tạ Đắc với cô. Cô đầu tiên là trầm mặc,

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT