|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
phát triển đến mức cô hết cách cứu vãn, hung hăng trừng Vương Nghi Thất, tiến lại Ngụy Tiên vung một cái bạt tai như trời giáng, cũng không lên lầu, xoay người bước nhanh rời khỏi hiện trường. Cô đã hết cách nán lại ở đó nữa!
Cô không đi đâu, chỉ là bước nhanh không mục đích dọc theo con đường. Xe cộ từng chiếc chạy ngang qua cô, mang đến một trận lại một trận hơi nóng. Lạ lùng chính là, lần này cũng như lần trước chẳng hề khiến cô đau đớn. Thì ra phản bội cũng sẽ thành thói quen. Cô chỉ thấy bực mình, khó chịu, áp lực, muốn ngửa mặt lên trời hét to, bỏ mặc tất cả để chạy trốn, muốn thoát khỏi thế tục đã mang đến cô những phiền muộn vô cùng vô tận.
Cảm thấy bản thân cái gì cũng làm không xong, chỉ có thể chấp nhận bất bất kì kết quả nào dù là được sắp xếp ổn thỏa hay tệ hại, cô theo đường cũ quay về. Ngụy Tiên chờ ngoài cửa nhà cô, nhìn thấy cô an toàn trở về, thở dài một hơi. Anh muốn nói, Tân Ý Điền giơ tay ngắt lời anh, uể oải nói: "Trước hết anh để tôi bình tĩnh trở lại. Việc này, ngày mai hãy nói." Cô mở cửa, cố sức để Ngụy Tiên bên ngoài cửa.
Thân thể mệt mỏi cực độ khiến cô hoàn toàn tiến vào mộng không hề có trở ngại.
Trong giấc mơ, cô biến thành một cô bé, cưỡi trên cổ ba mình, vui sướng như con chim nhỏ. Tiếng cười thích thú xuyên qua trời mây, đến khi cô tỉnh lại vẫn còn rõ ràng trước mắt, như vang vọng bên tai.
Cô nhất thiết phải đối mặt với việc Vương Nghi Thất mang thai đứa bé của Ngụy Tiên, không còn cách nào trốn tránh, mặc dù tất cả mọi người bên cạnh mình đều biết cô và Ngụy Tiên sắp kết hôn. Sự thật cứ tàn nhẫn thế đấy.
Cô hẹn gặp Ngụy Tiên, lạnh giọng hỏi anh dự định làm như thế nào. Trong lòng cô hãy còn ôm một tia hy vọng xa vời: Vương Nghi Thất nếu chỉ là vì tiền mà kiếm chuyện với họ, sự tình còn có đường sống cứu vãn. Không có người phụ nữ nào bằng lòng việc còn chưa kết hôn đã bị chồng chưa cưới quẳng đi, cô không muốn thấy ánh mắt đồng cảm của người đời, không muốn nghe những lời đồn đại vu khống sau lưng, lại càng không muốn thấy người mẹ vì cô mà buồn phiền đau khổ!
Cô thừa nhận cô lừa mình dối người, nhưng mà trên đời này có ai mà không lừa mình dối người? Tân Ý Điền lúc này giống như đi vào ngõ cụt, vào được không ra được, cách xa bản tính rộng rãi thường ngày của cô.
Chòm râu li ti trên mặt Ngụy Tiên còn chưa kịp cạo sạch sẽ, chỉ là vẫn cúi đầu không nói lời nào.
"Còn em bé? Anh tính sao?"
Anh chậm rãi nói một câu, "Anh không thể phá cái thai ấy."
Câu nói này là đòn mạnh nhất đánh vào Tân Ý Điền, làm tan vỡ tòa thành giả xây trên bờ cát trong cô. Cô hoàn toàn thất vọng, cười tự giễu, "Tôi thật là đáng đời, lại có thể còn ôm ảo tưởng với anh! Anh đi đi, đi ngay, lập tức, vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt tôi!"
Ngụy Tiên đứng lên, lo lắng nhìn cô. Cô quá kích động thế này, anh chưa bao giờ gặp phải.
"Nếu anh đã chọn cô ta –" Tân Ý Điền tức giận đến cả người run rẩy, chỉ vào ngoài cửa nói: "Anh cút cho tôi, vĩnh viễn xa bao nhiêu, anh cút xa bấy nhiêu cho tôi!"
Ngụy Tiên muốn nói gì, cuối cùng một câu cũng không nói, đẩy cửa đi ra.
Tân Ý Điền vĩnh viễn quên không được bóng lưng kiên quyết mà đi của anh, là vô tình, ích kỷ, mặc kệ tất cả như thế! Cô sấp trên bàn khóc không ra tiếng, nước mắt theo mu bàn tay rơi xuống. Không phải vì Ngụy Tiên, mà là vì bản thân. Tình cảm ba năm của họ vậy mà lại thua một Vương Nghi Thất chỉ quen mới ba tháng, cô không hiểu đây là vì sao!
Cô vốn dĩ sống rất tốt, đột nhiên phát hiện cô căn bản không hiểu quy tắc trò chơi ở thế giới này. Nếu không cô làm gì đến mức thua thành thế này? Thấtbại thảm hại! Càng đáng sợ hơn là, cô chưa bao giờ ý thức được rõ ràng như vậy, cô đã hai mươi bảy tuổi, không phải mười bảy tuổi, lẽ nào đây chính là năm tháng mang đến quà tặng cho cô? Nhưng lại chính là trừng phạt, cũng muốn để cô hiểu rõ tại vì sao!
Cô rành rành là một người hiểu rõ lôgic, thứ tự rõ ràng, giờ đây tất cả điều bị xáo trộn, cái gì cũng trở nên khó xác định được, thậm chí bắt đầu hoài nghi chính mình có nên tồn tại trên thế giới này hay không.
Cô muốn về nhà, cô muốn nằm trong lòng mẹ mình khóc nức nở, cô muốn thời gian mãi mãi dừng lại khi còn bé.
Cô khát vọng được an ủi, ngay tức thì lau khô nước mắt chạy hướng sân bay. Trên đường cô không quên xin công ty nghỉ phép. Chủ nhiệm Tề nhắc nhở cô một tháng chỉ có thể xin nghỉ bệnh một ngày, nếu không sẽ bị trừ tiền."Cô khẳng định muốn nghỉ ba ngày?"
"Vâng!" Cô trả lời không chút do dự. "Nếu như ba ngày không đủ, tôi sẽ gọi điện cho chủ nhiệm xin nghỉ tiếp." Cô nhanh chóng tắt điện thoại, mặc kệ vé máy bay không được giảm giá, mua vé chuyến bay kế tiếp về Thượng Lâm.
Xúc động qua đi, trên máy bay cô dần dần tỉnh táo lại. Hiểu rằng mình không thể cứ hồn bay phách lạc thế này mà đến Thẩm gia được, như vậy sẽ làm mẹ sợ. Cô cũng không thể đi tìm Hà Chân, cậu ấy chắc đang lên lớp giảng dạy. Cuối cùng, cô đi thăm mộ ba mình. Tiết thanh minh cô đã tới, trước mộ ông cô vui vẻ kể cho ông biết mình sắp kết hôn. Thời gian chưa được nửa năm, cô lại đến đây, nói cho ông biết cô không thể kết hôn nữa.
Thế sự thế nào lại biến hóa nhanh đến vậy? Nhanh khiến người trở tay không kịp. Cho nên, có lẽ chỉ có những người sống ở thiên đường mới có thể ôn hòa nhã nhặn tiếp nhận tất cả những những thay đổi bất ngờ tùy tiện của trần gian. Dù sao so với người đã qua đời, người còn sống gặp bất kể gian khổ nào đều trở nên nhỏ bé không đáng kể .
Nghĩ thông suốt điều ấy, cô bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ. Điều cô sợ thật sự là cái gì? Không phải sự phản bội của Ngụy Tiên, cũng không phải sự đau khổ đã gây cho mình, điều sợ hãi chẳng qua là sự chế nhạo của người đời mà thôi.
Thảo nào Nguyễn Linh Ngọc[19"> từng nói, miệng lưỡi người đời đáng sợ.
[19"> diễn viên điện ảnh Trung quốc thời kỳ dân quốc.
Nhưng bị người cười nhạo, thì ra làm sao? Cô chẳng phải mặc kệ người khác cứ sống sao? Cho nên, đi con đường của mình, cứ để người khác cười nhạo đi, không có gì đáng sợ cả!
Cô ở nghĩa trang cho đến khi tối trời mới đi. Trên đường gọi điện thoại cho mẹ, nói cô đã về Thượng Lâm, buổi tối đến Thẩm gia ăn, có thể phải ở lại một đêm.
Mẹ Tân liếc mắt nhìn thấy cô không bình thường. Cơm nước xong kéo cô qua một bên, nhẹ giọng hỏi: "Mắt con sao thế? Khóc sao?" Cô lúc đầu là lắc đầu, "Không có mà." Sau lại biết việc này lừa không được, trầm mặc một hồi, nói cho mẹ biết cô và Ngụy Tiên đã hủy hôn ước.
Mẹ Tân tỏ ra kinh sợ, ngây người một lát, nhưng cái gì cũng không có hỏi. Bà luống cuống nói: "Mẹ đi pha nước cho con tắm, trên đường ngồi xe chắc mệt rồi, con ngâm nước nóng tắm cho thoải mái."
Thẩm gia chỉ có Thẩm Quân An ở nhà. Thẩm Gia Sơn đi nơi khác giải quyết công việc, Thẩm Quân Hòa lại đi du lịch nước ngoài.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




