|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cậu bảo tôi sao lấy đây?"
"Em ở Bắc Kinh?" cậu hỏi một cách thích thú sâu xa, "Vậy di động của tôi làm sao lại báo rằng em đang ở Thượng Lâm? Chẳng lẽ là mạng di động Trung Quốc nói dối?"
Lời nói dối bị vạch trần ngay trước mặt, Tân Ý Điền thiếu chút nữa bị sặc nước miếng. Cô để di động ra xa, đợi tâm tình khôi phục bình thường, đặt trở lại bên tai, nhỏ giọng nói: "Vậy. . . chừng nào cậu rảnh? Ừm. . . ngày mai?"
"Ngày mai tôi phải đi Mỹ."
Tân Ý Điền trong lòng ai thán một tiếng, còn đang đấu tranh, "Hôm nay thì sao? Hôm nay tôi không khỏe lắm. . ."
"Chiều nay năm giờ, tôi sẽ ở công ty, tùy em muốn tới hay không." Cậu rất dứt khoát cắt đứt cuộc gọi.
Tân Ý Điền vô cùng không tình nguyện. Rối tung rối bù, cô đang trong tình trạng chán nản nên một chút tâm trạng ra ngoài cũng không có. Nghĩ lại một hồi, lấy lại tinh dầu thì đỡ phải tốn tiền mua sản phẩm dưỡng da, đây là một khoản thu nhập không nhỏ. Cô không thể đi hỏi mượn đồ trang điểm của Thẩm Quân An xài được, bắt xe đến tòa nhà của tập đoàn Tạ Thị ở trung tâm thành phố.
Trên đường hơi kẹt xe, lại thêm việc kiểm tra và vặn hỏi tầng tầng lớp lớp của quầy lễ tân và bảo an, khi cô đứng trước cửa văn phòng cậu thì đã năm giờ mười phút. Thư ký của cậu áy náy xin lỗi: "Xin lỗi, Tổng giám đốc Tạ đang họp."
"Nhưng mà, là cậu ấy gọi tôi đến đây." Tân Ý Điền nhún vai nói.
Thư ký lộ ra vẻ mặt hết cách, "Tổng giám đốc Tạ vừa mới vào họp."
Tân Ý Điền không ngờ thời gian cậu sắp xếp lại chật kín như thế, không muốn để mình một chuyến tay không, hỏi: "Khi nào cậu ấy họp xong? Tôi có thể ngồi chờ không?"
"Đương nhiên có thể."Thư ký bưng tới một ly trà đưa cô, rồi vội đi.
Tân Ý Điền xem lướt qua báo và tạp chí trong phòng tiếp khách để giết thời gian. Rất nhiều người bắt đầu dọn dẹp đồ đạc tan sở. Cô chạy đến chỗ thư ký hỏi: "Tạ Đắc cậu ấy. . . Tổng giám đốc Tạ còn chưa họp xong sao?"
Bí thư nhìn đồng hồ, "Tổng giám đốc Tạ mà họp thì phải mấy tiếng đồng hồ, tôi cũng không biết khi nào thì họp xong. Tôi phải tan sở rồi. Nếu không, ngày mai cô quay lại đi."
Vậy thời gian cô chờ hôm nay chẳng phải là công toi sao! Cô cầu xin nói: "Cô có thể vào trong nói Tổng giám đốc Tạ một tiếng không? Tôi lấy xong đồ thì đi, không lỡ mất bao nhiêu thời gian đâu."
Vẻ mặt thư ký ngượng nghịu, "Bên trong họp đều là cấp cao của công ty,không có chuyện quan trọng, không thể tùy tiện cắt ngang." Hiển nhiên trong mắt cô thư ký, chuyện Tân Ý Điền căn bản là không quan trọng gì.
Cô thở dài, "Vậy tôi đợi thêm lát nữa."
Màn đêm buông xuống, đèn ngoài cửa sổ từng cái từng cái sáng lên, toàn bộ thành phố trong phút chốc trở nên đèn đuốc sáng trưng. Cô không ngừng đổi tư thế ngồi trên sofa, càng không kiên nhẫn càng không thể đi.Vì trước đó đã đợi lâu như thế rồi, nên cô phải tiếp tục chờ thêm.
Trong tình yêu, chờ đợi cũng là như thế này.
Chương 12: Say sưa đêm trung thu
Tạ Đắc ngồi ngay ngắn tại bàn chủ tọa trong cuộc họp, thấy mọi người bên dưới hiện vẻ mặt uể oải, ngắt lời trình bày của giám đốc bộ phận tài vụ, "Ăn cơm trước, nửa tiếng sau tiếp tục." Các vị trưởng phòng và giám đốc đều nhao nhao chạy ra ngoài hít thở không khí trong lành. Trên hành lang bên ngoài có người ở phát cơm hộp. Tạ Đắc đi qua lấy một phần, trên đường về phòng làm việc thấy phòng tiếp khách có đèn, tiện tay gõ gõ cửa, nhẹ nhàng đẩy ra.
Tân Ý Điền buồn chán đứng chỗ cửa sổ ngắm cảnh đêm, nghe được tiếng gõ cửa thì quay đầu lại. Tạ Đắc thấy cô, rất bất ngờ, "Đến đây lúc nào?"
"Năm giờ mười phút." Cô trả lời với vẻ mặt không biểu cảm.
Tạ Đắc giơ cổ tay nhìn đồng hồ, gần chín giờ rồi."Đã ăn chưa?" Cậu hỏi. Thấy cô sa sầm mặt không nói lời nào, liền đem hộp cơm trong tay đưa cô, tự mình ra ngoài lấy thêm một hộp, sau đó ngồi ở sofa nhai thức ăn đầy miệng. Tân Ý Điền cũng đói bụng, yên lặng ngồi xuống đối diện cậu. Mở ra thấy thức ăn nhanh, lại là món thịt xào trứng cô không thích, nhất thời mất hứng ăn uống.
"Sao lại không ăn?"
"Bình thường cậu hay ăn thứ này? Mua bên ngoài?" Cô cầm đôi đũa, lựa trứng gà trong đó để ăn.
"Về mặt ăn uống tôi không xoi mói, có cái gì ăn cái đó." Cậu ăn rất nhanh, một hộp cơm to nhanh chóng thấy đáy.
Tân Ý Điền ngoại trừ vị mặn thì không ăn ra vị nào nữa. Cô đứng dậy rót nước, cũng rót cho cậu một ly, trong lòng rất nhiều cảm xúc, sắc mặt tự nhiên mà trở nên dịu dàng trở lại, "Cậu ăn chậm một chút, phần của tôi cho cậu." Cô đẩy hộp cơm hầu như không đụng đến đưa trước mặt cậu.
Tạ Đắc ngẩng đầu nhìn cô một cái, không nói gì, ăn hết phần cơm còn thừa lại của cô. Cậu uống nước xong, rút tờ khăn giấy lau miệng nói: "Tôi còn phải họp, không thể đưa em về. Tôi gọi Đổng Toàn đưa em– "
"Không cần!" Cô từ chối nhanh chóng, "Tôi tự mình về, không cần người đưa. Tinh dầu đâu?"
Tạ Đắc nhìn cô một cái thật sâu, thấy sắc mặt cô không tốt, thái độ kiên quyết, không có gò ép, ném khăn giấy vào thùng rác, chậm như rùa mà bảo: "Ở nhà."
"Vậy cậu bắt tôi đến công ty cậu!" Cô lớn tiếng trách mắng, trừng cậu thở phì phì.
Tạ Đắc không phản ứng, cầm lấy túi xách của cô ở trên sofa đưa cô. Hai người đứng rất gần, dường như có thể cảm nhận được nhiệt độ hơi thở của nhau. Cậu từ trên nhìn xuống cô khẽ nói:"Tôi tưởng em sẽ không đến."
Tân Ý Điền tức giận không thể kìm nổi, giậm chân quát: "Tôi đợi lâu như vậy!"
"Được rồi, được rồi –" Tạ Đắc liên tục dỗ cô, đẩy lưng cô ra ngoài phòng tiếp khách, "Lát nữa tôi bảo người đến trả em. Em ở đâu? Thẩm gia? Vẫn địa chỉ trước đây, chưa có dọn nhà chứ? Tôi đưa em xuống, tự em bắt xe, năm phút nữa tôi còn phải lên họp."
Cô tức giận lẩm bẩm: "Cậu cả ngày rốt cuộc đang bận cái gì? Ăn cũng không có thời gian để ăn cho tử tế!"
Cô không bắt xe đi ngay, mà là đi cửa hàng mua kem dưỡng da dùng tạm. Đi ra thấy ven đường thấy có bảng hiệu "Bánh bao canh Tô Ký", bỗng nhớ những ngày đại học cùng bạn bè đến "Tô Ký" chén một bữa ngon, hoài niệm dâng trong lòng.
Cửa hiệu "Tô Ký" từ chật chội đơn sơ đã trở thành sạch sẽ rộng rãi, nhưng mùi vị ngon tuyệt hoàn toàn giống như trước đây. Cô cực vui ăn ngấu nghiến hưởng thụ mỹ thực, ăn xong còn mua thêm một phần. Theo đường cũ quay về đi đến phía dưới tòa nhà Tạ thị, gọi điện thoại giao bánh bao canh gạch cua cho Đổng Toàn. Nhìn vẻ mặt tỏ vẻ hiểu rõ và vui mừng của Đổng Toàn, cô vô cùng ngại ngùng, liền giải thích thừa thãi "Tạ Đắc nhờ tôi mua, anh đưa cậu ta làm bữa khuya."
Ngày hôm sau cô đem quần áo sơ sinh đưa Hà Chân, hai người ngồi trong phòng ăn cho giáo viên Thượng Đại ăn bữa trưa. Hà Chân nói với vẻ không thể tin nổi: "Ngụy Tiên thật sự ở chung với Vương Nghi Thất à? Cậu thế này không phải dẫn sói vào nhà sao?" Cô thở dài, tự giễu: "Gì mà dẫn sói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




