watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12086 Lượt

giữa hai chân cậu, ngẩng đầu nhìn cậu một cái. Tạ Đắc lộ vẻ vui mừng quá đỗi, một chút ý định ngăn cản cũng không có. Ngón tay cô nhẹ tháo nút quần, chậm rãi kéo khóa xuống.

Tạ Đắc phát ra tiếng thở dốc kích động.

Tân Ý Điền bò dậy, qua loa nhặt áo cậu mặc vào, vào phòng tắm đánh răng rửa mặt. Tạ Đắc trần nửa người trên theo sau cô, đưa cô bàn chải đánh răng khăn mặt. Cậu nghiêng người tựa cửa, nhìn cô từ trong gương, giơ ngón tay cái lên ngoắc ngoắc, không tiếng động tỏ ý khen ngợi! Tân Ý Điền thấy trong gương, cúi đầu không có phản ứng, cấp tốc lau mặt, đẩy kẻ chặn đường là cậu ra ngoài.

Tạ Đắc thấy cô bình tĩnh như vậy, nhất thời hiểu rõ mình không phải là ngườiđầu tiên cảm phục "tài nghệ cao siêu" của cô. Nghĩ tới đây, lòng cậu có phần mất hứng, rầu rĩ không vui mà nói: "Em còn về Bắc Kinh sao?"

Tân Ý Điền khom người nhặt từng cái quần áo trên đất, hỏi lại: "Vì sao không về? Tôi còn phải làm việc." Tạ Đắc tiến lên ôm cô, ngăn cản cô mặc quần áo, thì thào nói nhỏ: "Ở lại, đừng đi."

Cả người Tân Ý Điền bị cậu mạnh mẽ ôm trong lồng ngực, thử vùng vằng không được, bèn buông xuôi, tức giận thuyết: "Thoải mái xong, cậu còn muốn như thế nào nữa?"

Cậu hà hơi bên tai cô, trêu chọc: "Giúp tôi một lần nữa."

"Cậu –, lòng tham không đáy!" Tân Ý Điền tức giận mắng to. Cô khó lay chuyển Tạ Đắc đang tinh lực tràn đầy, bị ép làm thêm một lần. Cô làm đi làm lại đến tay môi đều mỏi nhừ, chưa kịp phục hồi sức lực, nhanh chóng vọt đi tắm rửa lên giường làm một giấc. Tạ Đắc nằm cạnh bên cô, ngắm nghía mái tóc cô: "Lần trước cũng rất tốt, lần này vì sao không được?" Tân Ý Điền xụ mặt không để ý tới cậu.

Cậu đột nhiên bò dậy, hai tròng mắt sáng long lanh nhìn cô nói: "Nếu không, chúng ta thử lại lần nữa?"

Tân Ý Điền che đầu đau khổ rên rỉ, "Cậu tha tôi đi!"

"Tuy rằng rất kích thích, thế nhưng tôi không muốn mỗi lần đều như vậy." Tạ Đắc quay người cô lại, thử mở nút áo ngủ của cô. Cô mặc áo sơ mi của cậu muốn ngủ, điều này làm cho cậu càng thêm rục rịch.

Tân Ý Điền gạt tay cậu ra, buồn bực nói: "Dù sao cũng có lúc được, có lúc không được, tôi cũng không biết vì sao."

Cậu ngẫm nghĩ rồi nói: "Muốn đi khám bác sĩ không?" Tay cậu trượt vào trong áo cô, một đường đi xuống.

"Biến –" Tân Ý Điền hung hăng trừng cậu, "Tôi nói rồi tôi không muốn! Cậu có thể kiềm chế một chút hay không? Nếu cậu không dừng tay –, ra sofa bên ngoài mà ngủ."

"Được rồi." Tạ Đắc thấy cô nổi giận, cho dù chưa có đủ, cũng chỉ có thể thôi bỏ đi. Tân Ý Điền trong lòng cậu mơ mơ màng màng ngủ. Cậu bỗng nói bên tai cô: "Tôi ghét cái tên họ Tôn kia."

Hoàn toàn là một đứa trẻ tùy hứng.

Chương 13: Sự ham muốn độc chiếm đáng sợ

Tạ Đắc đối với chuyện Tân Ý Điền và Tôn Quý Thanh qua lại với nhau đến bây giờ còn canh cánh trong lòng. Cậu khi ấy thuộc loại tuổi trẻ ngang ngược khó thuần, là động vật hoang dã hung mãnh, trong thiên tính ngây thơ, sự tàn nhẫn vẫn chưa hoàn toàn rút khỏi. Cậu của bây giờ dường như coi trọng văn minh, hiểu lễ phép, làm việc đều bày mưa lập kế, suy nghĩ tường tận, kỳ thực chẳng qua chỉ thay đổi cách thức chinh phục thế giới một cách hữu hiệu hơn, nhưng sự ham muốn chiếm giữ thực chất bên trong đều không thay đổi một chút nào.

Cậu còn nhớ rõ năm đó cậu đối với Tôn Quý Thanh không chỉ có chán ghét, thậm chí còn ôm ấp một loại ghen ghét mạnh mẽ, hơn nữa còn muốn cả gan hành động loại bỏ.

Tân Ý Điền bắt đầu dạy kèm Tạ Đắc vào mùa thu, đến mùa xuân năm sau, quan hệ hai người đã thân thiết. Năm ấy Tạ Đắc mười sáu tuổi, đang học lớp 11, ba thì quanh năm suốt tháng bận rộn không thấy bóng người, còn mẹ quanh năm suốt tháng dưỡng bệnh nơi khác. Cậu – một con người cô độc, nhạy cảm có ý niệm độc chiếm sự thân mật này càng ngày càng mãnh liệt, thế nhưng luôn không như mong muốn. Tân Ý Điền có bạn bè bao quanh cô, cuộc sống đại học bận rộn mà phong phú, ngoại trừ mỗi cuối tuần đến Tạ gia dạy cậu hai tiết, cô chưa bao giờ chủ động liên lạc cậu.

Mỗi lần đều là Tạ Đắc gọi điện thoại đến phòng ký túc của cô, phần lớn thời gian sẽ lấy lý do "Đề bài không biết làm" mượn cớ, cứ thế quấn lấy cô nói tiếp. Cô tính tình rất tốt, luôn luôn kiên nhẫn nghe, ngữ khí dịu dàng không tưởng tượng nổi .Một ngày thứ Sáu, cô đến dạy cậu học. Cậu liếc mắt liền phát hiện trên cổ cô có dấu hôn màu đỏ tía, làm bộ lơ đãng hỏi là cái gì. Cô nghĩ rằng cậu không hiểu, gạt cậu nói là bị côn trùng cắn, cúi đầu dựng thẳng cổ áo khoác lên.

Qua sự tiết lộ của bạn cùng phòng cô trong điện thoại, cậu biết cô quen bạn trai. Đối phương là học trưởng của cô, tên là Tôn Quý Thanh. Kỳ thực cậu chẳng để ý đến việc cô quen bạn trai, chỉ cần anh ta không ảnh hưởng đến việc cậu và Tân Ý tiếp tục thân mật là được.

Vào một buổi sáng, cậu gọi điện thoại cho Tân Ý Điền, bảo muốn đi Thượng Đại kiếm cô. Tân Ý Điền đang tính đi phòng thí nghiệm, hỏi cậu đang ở đâu. Cậu nói ở trạm điện thoại công cộng bên ngoài.

"Cậu lại trốn học? Trường học cũng mặc kệ?" Tân Ý Điền đối với chế độ quản lý mười chín trường trung học của thành phố Thượng Lâm hoàn toàn không có gì để nói. Sợ một mình cậu ở bên ngoài gây chuyện sinh sự, không thể làm gì khác hơn là nói: "Vậy cậu đến đây đi. Có điều phải nói trước, tôi phải làm đề cương luận văn, không có thời gian chơi với cậu."

Cô dẫn cậu đến phòng thí nghiệm. Bạn học cùng cô dùng chung phòng thí nghiệm chưa đến, bởi vậy chỉ có cô cùng cậu hai người. Cậu tò mò hý hoáy thuốc và dụng cụ trên bàn thí nghiêm, cậu vận dụng kiến thức hóa học đã được học bỏ các loại dung môi đầy màu sắc vào ống nghiệm, chơi vô cùng hăng say.

Tân Ý Điền bận rộn ước lượng, đun nóng, chưng cất, khuấy trộn, sau khi được sản phẩm còn phải lọc, sấy khô, cân nặng, thường xuyên không nhớ rõ trình tự kế tiếp, gấp đến độ luống cuống tay chân. Cho nên sau này cô đi Pháp không có tiếp tục học hóa học, mà mà chuyển ngành học khoa thương mại.

Tân Ý Điền ngửi trong không khí có mùi trứng thối lan tỏa, nhanh chóng mở máy thông gió, cốc mạnh một cái trên đầu cậu, trách mắng: "Cậu làm cái quái gì vậy? Chất lưu huỳnh có độc biết không hả? Tôi sắp chết ngạt rồi!" Cô đuổi cậu khỏi phòng thí nghiệm, "Thật phiền phức. Còn không mau về học đi!"

Cậu năn nỉ: "Ăn xong cơm trưa rồi đi, được không?"

Cô thở dài, trừng cậu một cái.

Bữa trưa ăn tại căn tin. Tạ Đắc nhìn nhìn số người cùng nhau ăn uống trong căn tin đại học cảm thấy rất hứng thú mới mẻ, mà sự xuất hiện bất thình lình của Tôn Quý Thanh lại làm hỏng tâm tình vốn rất tốt của cậu. Tân Ý Điền giới thiệu cậu là học sinh dạy kèm. Tôn Quý Thanh lấy một cây kẹo que từ trong túi quần, trêu đùa: "Bạn nhỏ này, mời cậu ăn kẹo." Tạ Đắc cảm thấy bị sỉ nhục vô cùng, buồn

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41,42 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT