watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12085 Lượt

bực không lên tiếng nhìn chằm chằm anh.

Tân Ý Điền vì không muốnTôn Quý Thanh khó xử, cầm lấy kẹo que, điều đình: "Cậu ấy không thích ăn kẹo, cho em đi. Anh ăn gì? Cùng đi?" Cô bỏ Tạ Đắc một bên, đứng dậy cùng Tôn Quý Thanh đi đến trước ô xếp hàng mua cơm và thức ăn, hai người bưng khay cơm trở về, trong miệng cô ngậm kẹo que mà vừa nãy anh cho. Chẳng biết Tôn Quý Thanh nói gì đó, cô cười đến suýt nữa làm cơm canh trong khay sóng ra ngoài.

Bởi vì đang trong giai đoạn thâm nhập tìm hiểu với Tôn Quý Thanh, cho nên lúc ăn, cô không quan tâm đến Tạ Đắc ra sao, mà là không ngừng nói chuyện với người kế bên. Trong căn tin rất ồn ào, mỗi lần cô nói phải để sát vào Tôn Quý Thanh. Lọt vào trong mắt Tạ Đắc ngồi đối diện, chỉ cảm thấy thái độ hai người cực kỳ thân mật. Cậu gia thế ưu việt, đồng óc thông minh, người trông cũng được, ba mẹ lại cưng chiều, trước mặt người khác chưa bao giờ chịu lạnh nhạt như thế này. Trong khoảnh khắc đó, cậu đã hiểu rõ đạo lý một núi không được có hai hổ.

Cơm nước xong, Tôn Quý Thanh nói anh buổi chiều không có tiết học, "Phía sau dãy lầu thứ hai có một vườn hoa mới xây, có bàn ghế có thể đọc sách làm việc, em đi không?" Tân Ý Điền ngẫm nghĩ rồi gật đầu, "Đúng lúc em phải viết báo cáo thí nghiệm." Tôn Quý Thanh về phòng ký túc lấy cặp sách, để cô đến đó trước đợi anh.

Tân Ý Điền lưng đeo cặp sách đến dãy phòng học thứ hai, đuổi Tạ Đắc đang theo bên cạnh, "Cậu còn chưa quay về trường học?"

"Tôi vướng víu hai người hẹn hò, đúng không?" Cậu nhìn cô, cười như không cười mà nói.

Cô có chút thẹn quá hóa giận, "Nhảm nhí! Cậu suốt ngày trốn học, không sợ thầy cô phạt cậu sao?"

"Chuyện này không cần chị lo."

Vườn hoa còn chưa xây xong hẳn, cây cối và hoa cảnh đã sắp đặt, chỉ thiếu hòn non bộ và đèn đường chưa lắp đặt xong. Tân Ý Điền chọn cái bàn dài bên đường ngồi xuống, bày sách với viết lên, bảo Tạ Đắc trong chừng đồ đạc, chạy dãy phòng số hai phía trước đi toilet.

Hai bên đường là một hàng sồi xanh mới trồng, sợi dây điện bắt đèn đường lộ ra phía ngoài bày trên mặt cỏ, bên cạnh cắm một biển gỗ "Nguy hiểm có điện". Tạ Đắc thấy thế, nghĩ ngợi một hồi, lấy hai nhánh cây khô lôi hai sợi dây điện đỏ xanh ra, luồn phía dưới cây sồi, rồi quấn chân cái ghế, sau đó đem đổ chai nước suối lên ghế.

Chờ Tân Ý Điền trở về, cậu nói với cô rằng cậu phải về trường học, thật ra trốn sau hòn non bộ cách đó không xa chờ xem kịch hay. Qua một lúc, Tôn Quý Thanh chạy đến, ném cặp sách qua một bên ghế, đặt mông ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô.

Chỉ thấy cả người anh từ chỗ ngồi giật bắn lên, "bịch" một tiếng ngã nặng nề trên đất. Tân Ý Điền thậm chí không hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

Cô vội chạy đến dìu anh. Thấy trán anh chảy máu, sợ hét lên một tiếng.

"Cẩn thận, có điện!" Tôn Quý Thanh quay đầu nhìn chỗ ngồi nói.

Cô ngồi xổm xuống xem xét tỉ mỉ, phát hiện chân ghế có dây điện, tức giận nói thẳng: "Ai thiếu đạo đức thế này? Không biết sẽ xảy ra tai nạn chết người sao?" Tôn Quý Thanh ôm trán đứng dậy, nhìn cái ghế ướt sũng nói: "Gỗ là vật cách điện, đừng lo. Không biết ai không cẩn thận đổ nước lên trên, làm cho cả cái ghế đều dẫn điện. Đừng lấy tay sờ — "

Tân Ý Điền nghe anh nói thế, lập tức rụt cái tay đang chìa tới. Cô lấy bút chì dùng để vẽ tranh bẻ gãy làm hai đoạn, dè dặt gạt dây điện ra, nhìn trán anh nói: "Anh không sao chứ? Vừa may chỉ chảy máu thôi, điện đều được dẫn xuống đất, bằng không hậu quả khó tưởng tượng nổi."

Tôn Quý Thanh phờ phạc mặt, vuốt vuốt ngực nói: "May mà anh phúc lớn mạng lớn. Lát nữa nhất định phải đi miếu thắp một nén nhang, cảm tạ Bồ Tát phù hộ."

"Đi thôi, em đưa anh đi phòng y tế băng bó một chút." Hai người dọn dẹp sách vở rời đi.

Tạ Đắc từ sau hòn non bộ chậm rãi đi tới, ngồi ở chỗ Tân Ý Điền vừa ngồi. Cậu không những không áy náy, trong đầu nghĩ chính là: nước suối hồi nãy nếu như đổi thành nước muối, nói không chừng có thể lấy mạng của anh ta. Nước muối có thể làm chất điện giải, có tính dẫn điện rất mạnh.

Cậu suýt chút nữa trở thành tội phạm giết người, nhưng khi đó cậu không có tí ti cảm giác sợ hãi.

Trong đầu cậu đã ấp ủ rất nhiều cách giết người không thấy máu chuẩn bị dùng để đối phó Tôn Quý Thanh. May mà Tân Ý Điền đã nhanh chóng chia tay với anh ta. Tôn Quý Thanh vì thế tránh được một nạn.

Nhưng mà điều cậu không kiểm soát được không phải những việc này, mà là cậu phát hiện được bí mật của Tân Ý Điền.

Tân Ý Điền làm gia sư cho cậu không lâu sau đó chỉ vào một căn phòng trên lầu phía bên trái hỏi: "Phòng này là của ai vậy? Sao lúc nào cũng đóng kín?"

Tạ Đắc cảnh cáo cô: "Chị đừng tùy tiện vào trong –, đó là phòng của anh trai tôi." Sau đó cậu chủ động nói cô biết, "Mấy năm trước anh tôi vì cứu người nên chết đuối. Đồ đạc bên trong đều là di vật của anh ấy. Có lẽ ba mẹ tôi sợ thấy vật nhớ người, chưa bao giờ vào trong."

Khi cậu biết được hồi trung học cô học lớp mười một ở Thượng Lâm, nói một câu: "Vậy học chung trường với anh tôi rồi." Bởi vì Tạ Hậu qua đời đã lâu, cậu không suy nghĩ nhiều.

Mãi đến một ngày, cậu lục tìm sách tham khảo còn lưu lại trên giá sách của anh trai, phát hiện hình tốt nghiệp cấp hai được kẹp bên trong. Đầu tiên cậu thấy tên Tân Ý Điền ở mặt sau tấm hình, đối chiếu với tên mới tìm được cô đứng xếp hàng chỗ khó thấy ở phía sau. Khi đó cô để tóc ngắn, cúi đầu không nhìn máy ảnh, dáng vẻ so với hiện tại kém rất xa. Cậu bỗng nhiên bị sốc, thì ra Tân Ý Điền và anh mình là bạn cùng lớp, mà cô chưa bao giờ nhắc tới.

Cậu lấy cuốn album hình của anh trai ra, tỉ mỉ lật xem một lần, mỗi tấm hình chụp chung tập thể đều có cô, du xuân, tết nguyên đán, theo từng cấp lớp …. đến tận cấp ba. Cho nên cô và anh trai vẫn luôn là bạn cùng lớp? Lẽ nào cô ấy không biết mình là em trai Tạ Hậu?

Cậu vốn định nói cô biết việc mình phát hiện sự trùng hợp này, nhưng trong tiềm thức có một loại lý do không thể giải thích được ngăn cản cậu mãi không nói. Cậu bắt đầu quan sát cô, phát hiện có lúc cô sẽ nhìn mình đến thất thần, đến khi phục hồi tinh thần giảng giải bài tập cho cậu, giọng nói trở nên nhẫn nại, dịu dàng vô cùng. Bất luận cậu làm cô bựcmình ra sao, cô sẽ không tức giận, nhiều lắm chỉ bất đắc dĩ nói một câu: "Nhóc con xấu tính!" Cô bao dung cậu một cách vô hạn như vậy, cậu trẻ tuổi ngỗ nghịch lại không kiên nhẫn, quậy tới quậy lui rốt cuộc vẫn phải ngoan ngoãn nghe lời cô.

Có một lần cậu đến Thẩm gia tìm cô, thấy được cùng một tấm hình tốt nghiệp cấp hai, kẹp trong cuốn sách《Cổ tích Andersen》đặt đầu giường cô, không giống chính là, đầu của anh trai bị người ta dùng bút đỏ khoanh lại hình trái tim, đứng giữa một đám người vô cùng nổi bật. Cô cũng sắp tốt nghiệp đại học rồi, nhưng vẫn có lòng cất kỹ hình tốt nghiệp cấp hai như vậy,

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT