|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đi gặp phải cô Vương, cô ấy xách túi lớn túi nhỏ mấy thứ hàng shopping, một mình xách không hết, tôi nhân tiện đi đến giúp cô ấy một tay . . ." Anh tạm ngừng, thấy Tân Ý Điền hình như không để ý ra sao, thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nói tiếp, "Nghe nói cô Vương có thai, cũng không biết là thật hay giả. Chuyện này nghe như chuyện giỡn chơi."
Đồng nghiệp trong công ty biết được tin cô chia tay, mặc kệ quen biết hay không quen biết, đều sôi nổi tỏ ý thông cảm và an ủi, tất nhiên, cũng khó tránh khỏi châm chọc khiêu khích rồi cười hả hê sau lưng. Tân Ý Điền đã sớm thành thói quen chuyện này. Bởi vậy bất kể là Ngụy Tiên hay là Vương Nghi Thất bây giờ đã không thể kích thích sóng dữ dâng trào mãnh liệt trong lòng cô. Điều cô vô cùng kinh ngạc chính là thái độ hoài nghi của Đổng Toàn, nói anh biết: "Là thật đó, báo cáo kiểm tra của bệnh viện viết rất rành mạch rõ ràng." Lại nói thêm: "Tôi xem qua rồi."
Đổng Toàn nhìn cô một cái, nhịn không được nhắc nhở cô: "Loại chuyện này cũng có thể làm giả. Chỉ cần bệnh viện có người quen, khai giấy chứng minh bệnh tật hoặc là báo cáo kiểm tra gì gì đó, rất dễ dàng. Hơn nữa, cô Vương trước đây không phải không dính dáng chuyện loại này."
Tân Ý Điền bị câu nói anh gợi lòng hiếu kỳ, "Cô ta trước đây thế nào?"
"Ôi, dù sao thì việc này cũng đã qua rồi, nói ra cũng không có gì quan trọng. Khi đó cậu Tạ và cô Vương đang yêu nhau–, Cô Tân, cô đừng hiểu lầm, đây đã là chuyện mấy năm trước rồi, bây giờ họ đã chia tay lâu rồi. Cô Vương lúc nào cũng trách cậu Tạ không có thời gian bên cô ấy, cậu Tạ lại không chịu chiều theo cô ấy, vì vậy đề nghị chia tay. Cô Vương có lẽ không cam lòng, đồng thời lại cảm thấy mất mặt, khi đó cô ấy còn chưa đến hai mươi tuổi, làm việc rất kích động, một mạch đến hiệp hội bảo vệ phụ nữ và trẻ em tố cáo cậu Tạ đánh cô ấy, còn đưa ra báo cáo xét nghiệm thương tích. Thật ra cậu Tạ hoàn toàn không chạm vào cô ấy, là tự cô ấy không cẩn thận từ trên cầu thang lăn xuống dưới, báo cáo xét nghiệm thương tích cũng là do bạn cô ấy làm bác sĩ giúp cô ấy khai."
"À, thì ra là như vậy!" Tân Ý Điền tỏ vẻ khiếp sợ.
"Vốn lúc đầu chúng tôi muốn truy cứu trách nhiệm pháp luật của cô Vương, tố cáo cô ấy vu khống. Cậu Tạ nói ngày đó sở dĩ cô ấy té từ trên lầu xuống, có lẽ do cậu ấy đề nghị chia tay làm cho tâm trạng cô ấy hoang mang, khi lên lầu bị trượt chân, mới phát sinh ngoài ý muốn như vậy, hơn nữa cậu ấy cũng không phải là hoàn toàn không có trách nhiệm. Cho nên chúng tôi đành phải bỏ qua, cho dù danh dự cậu Tạ đã bị xúc phạm rất lớn.
Tân Ý Điền thở dài: "Lúc đó cô ta hẳn là khóc rất kịch liệt, mới xảy ra hạ sách này đây. Thà rằng cùng đến chỗ chết, cũng tuyệt đối không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ. Ôi, tính nết cũng có hơi hiếu thắng quá rồi đấy."
"Bởi vì có vết xe đổ như vậy, cho nên tôi mới bán tín bán nghi chuyện Vương Nghi Thất có thai. Thật ra con người cô Vương không hư hỏng, rất rộng lượng với người khác, cũng rất có nghĩa khí, chỉ là một số cách thức giải quyết sự việc của cô ấy, mọi người không thể hiểu nổi."
Tân Ý Điền không nói gì. Cô đối với chuyện Vương Nghi Thất có thai hay không đã không còn quan tâm nữa. Thời gian ngắn ngủn mấy ngày, cô đã hiểu được câu mọi người thường nói "Vận mệnh biến ảo vô thường" là như thế nào. Cô trước đây cũng luôn luôn hỏi những điều như vậy "Cuộc sống vì cái gì mà phải đùa cợt tôi như thế". Bây giờ cô lại nghĩ, có lẽ là bởi vì nó đang dạy bạn làm thế nào để học "Thản nhiên chấp nhận", nội dung trong đó bao quát gồm có đau khổ, bi thương, tuyệt vọng, hạnh phúc, vui vẻ, hy vọng vân vân, đến khi nào bạn học được mới thôi. Trong quá trình học, có người đạt yêu cầu, có người không đạt yêu cầu.
Cô muốn đạt yêu cầu. Vương Nghi Thất so với cô trẻ hơn rất nhiều, còn chưa hiểu được đối nhân xử thế cần phải có lòng kính nể. Có rất nhiều cô gái cùng tuổi với cô, đều không tin chuyện nhân quả tuần hoàn, báo ứng không sai. Các cô tin vào chọn lọc tự nhiên, thuyết tiến hóa của loài thích hợp nhất, cũng cho rằng đây chuyện đương nhiên, mà đã quên nhân loại đang trong quá trình xây dựng phát triển dài đằng đẵng các luân lý xã hội và hệ thống đạo đức. Các thứ đấy nhìn nhưng không dùng được, trên thực tế thì vững chãi, đồng thời sau cùng đem hành vi và việc làm của bạn tác dụng ngược lên bản thân bạn. Dùng một thành ngữ tóm lược lại, gieo nhân nào gặp quả nấy. Có khi là quả tốt, có khi là quả xấu.
Đối với cá nhân mà nói, trên cơ bản là như thế này. Nhưng mà đem kỳ vọng đặt vào người khác, mong muốn tất cả mọi người ác hữu ác báo, có hơi lý tưởng hóa quá mức, loại kỳ vọng này lại tiến thêm một bước cá nhân hóa, vậy chính là "Mê tín" rồi. Rất nhiều thí dụ chứng minh, "Thiện ác đến cùng đều có báo ứng" cũng không phải chân lý.
Cá nhân và thực tế là mâu thuẫn như vậy.
"Trên đầu ba thước có thần linh", Tân Ý Điền dùng nguyên tắc hành động như vậy ràng buộcchính mình, nhưng cũng không có ác độc mà nguyền rủa Vương Nghi Thất gặp phải xui xẻo, chỉ hy vọng có thể thoát được cô ta.
Cô đang cân nhắc việc dọn nhà.
Chương 14: Hoa diên vĩ biết ca hát
Hợp đồng thuê nhà của Tân Ý Điền chưa đến kỳ, Tiểu Quách cùng trọ với cô đối với việc cô dọn nhà trước hạn lúc đầu có chút không hài lòng. Cô nói: "Chị đi, em có thể cho người khác thuê lại, kiếm khách thuê nhà mới vào ở. Về phía chủ nhà chị đã sắp xếp ổn thỏa rồi, ông ấy nói không thành vấn đề." Tiểu Quách nghĩ đến việc mỗi tháng có thể nộp tiền thuê nhà ít một chút, vui vẻ đồng ý.
Tân Ý Điền bắt đầu lên mạng tìm nhà. Đây quả thực là chuyện thử thách con người: ngàn phòng cho thuê, vạn người hàng xóm. Đồng nghiệp bên cạnh cô nói: "Ở chung với người khác nhiều vấn đề lắm. Sao em không ở một mình? Em cũng không phải không đóng nổi tiền thuê nhà." Cô nhìn chằm chằm mẫu tin thông báo cho thuê nhà ở ghép trên mạng nói: "Hai người trọ đương nhiên có lợi hơn so với một người trọ, đây là thứ nhất; thứ hai, một người trọ, buổi tối nếu như xảy ra bệnh cấp tính, chẳng có người gọi xe cứu thương giúp chị." Đồng nghiệp cười nói: "Em không phải quen bạn trai mới rồi sao? Không ở chung với cậu ấy?"
Tân Ý Điền làm mặt hề, nhìn cô cười, "Con mắt nào của chị thấy em quen bạn trai?" Đồng nghiệp cười cô bịt tay trộm chuông, "Chị không cần nhìn, nghe cũng nghe ra được. Cậu ấy không phải ngày nào cũng gọi điện cho em sao?" Đang nói chuyện, Tạ Đắc lại gọi tới. Cô thở dài, "Thật sự em có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch." Cô cầm di động đến hành lang ấn phím nghe. Đồng nghiệp ở phía sau cười nói: "Vậy thì khỏi rửa, dứt khoát
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




