watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12077 Lượt

tốt đẹp." Cô vô cùng vui vẻ, còn nói: "Cô bạn trọ chung với tôi cũng đi làm ở gần đây, nhỏ hơn tôi hai tuổi, đã kết hôn rồi. Chồng cô ấy điều đến Tế Nam công tác, vì thế có một phòng trống cho thuê."

"Tại sao em không trọ một mình? Thế này chẳng phải tôi lại bất tiện đến chỗ em?" Tạ Đắc vô cùng bất mãn đối với việc cô không cân nhắc tới suy nghĩ của mình.

"Không phải em đang ở Thượng Lâm sao?"

Cậu ngập ngừng, buồn bực hỏi: "Cuối tuần em có đến không?"

Tân Ý Điền lập tức cảm thấy nhức đầu, "Cuối tuần tôi phải tăng ca, chủ nhiệm Tề vừa mới nói…" Không đợi cô nói xong, đối phương cúp ngay điện thoại. Cô nhìn điện thoại lẩm bẩm: "Công việc của cậu thì cao nhất, không cho phép tôi chăm chỉ có trách nhiệm với công việc sao? Hôm nay là thứ năm rồi, vé máy bay gần như không giảm, ai mà chịu cho nổi?"

Ngày hôm sau, cô mới vừa đi làm thì nhận được vé máy bay điện tử do công ty chuyển phát nhanh đưa đến, chỉ dùng tên cô để đăng ký. Thời gian ghi trên vé là tám giờ tối hôm nay. Cô xem giá cả phía dưới tấm vé, suýt chút thốt ra, khoang hạng nhất, giá gốc. Việc đã đến nước này, cô không thể không xin chủ nhiệm Tề nghỉ phép.

Nào biết chủ nhiệm Tề đụng phải cô trên hành lang, gọi cô lại: "Tiểu Tân này, vừa nãy bạn trai cô gọi điện nói cuối tuần này cô phải về nhà, vậy mai cô không cần đi làm." Tân Ý Điền vội đồng ý, đối với cách làm im lìm không hé răng, ngang ngược chuyên chế của Tạ Đắc vừa yêu vừa ghét.

Tan làm cô về chỗ trọ thu dọn qua loa một lúc rồi đi thẳng đến sân bay.

Đến Thượng Lâm rồi, Tạ Đắc tự mình lái xe tới đón cô. Một mình cậu, không dắt theo trợ lý theo sau cũng không có mang theo vệ sĩ. "Buổi tối tôi ở đâu?" Tân Ý Điền trước khi lên xe hỏi cậu.

Cậu ít khi nói

giỡn, "Ngủ ngoài đường!"

Cô làm một dấu tay "OK", "Được nha, hoàn toàn không thành vấn đề! Có một năm tôi đi du lịch u Châu, cả một mùa hè đều ngủ ngoài đường. Cùng với một đoàn du học sinh, mỗi người mang theo một cái túi ngủ, công viên, quảng trường, ngoại ô, nằm ngang nằm dọc, mới tảng sáng bò dậy, đâu đâu cũng thấy người nằm nheo nhúc chi chít, y chang nhà xác. . ."

Tạ Đắc chợt quay đầu lại nhìn cô, một hồi lâu mới hỏi: "Ở nước ngoài sống tốt không?"

Tân Ý Điền nghiêm túc ngẫm nghĩ, gật đầu đáp: "Tốt nhiều hơn so với xấu." Trải qua khoảng thời gian sống ở nước ngoài, làm cho cô hình thành nên thái độ hăng hái, lạc quan đối với cuộc sống, cũng khiến cô đối với những chuyện tươi đẹp như tình yêu, hạnh phúc, gia đình vân vân rất tin tưởng không hề nghi ngờ.

"Lúc trước khi tôi chưa tiếp nhận công ty, tôi cũng đã từng nghĩ cuộc sống là như thế. Bây giờ–" Cậu lắc đầu, mắt nhìn phía trước, nói với giọng điệu bình thản không dao động: "Có lúc tôi không hiểu bản thân tại sao cần phải mệt mỏi chạy đôn chạy đáo như vậy. Tôi không hề có thời gian hưởng thụ cuộc sống, thậm chí lúc tôi nhớ em nhưng không thể đi tìm em –, có điều, đây cũng chẳng là gì, dù sao đã là thói quen rồi. Mỗi người đều có trách nhiệm của mỗi người."

Tân Ý Điền nhìn vẻ mặt cậu uể oải, không biết nói gì cho phải. Cô biết cậu chẳng cần sự đồng cảm và an ủi của người khác. Cậu chỉ mệt thôi.

Cô ngẫm nghĩ, thay đổi đề tài, "Vừa nãy trên máy bay, đọc được một bài thơ của Thư Đình." Tạ Đắc liếc cô một cái, tiếp tục lái xe, đối với đề tài này hoàn toàn không có hứng thú.

Cô tự mình nói: "Bài thơ tên là "Hoa diên vĩ biết ca hát", vô cùng có ý nghĩa đó." Cô bắt đầu khẽ ngâm nga:

"Trước khuôn ngực anh

Em đã trở thành hoa diên vĩ biết hát

Hơi thở nhẹ nhàng của anh lay động em

Dưới mảnh trắng sáng đinh đong

Dùng bàn tay to rộng của anh

Tạm thời

Che phủ em đi–"

Cô dừng lại, hỏi cậu: "Thế nào? Nghe ra được gì không?"

Tạ Đắc đáp thờ ơ cho có lệ, "Hay –, à, tới rồi, xuống xe."

Tân Ý Điền không nói gì thêm. Cô nhìn khách sạn năm sao đứng sừng sững trướcmắt, nói: "Không cần lãng phí như thế, tôi có thể về Thẩm gia." Câu trả lời của Tạ Đắc khiến cô giật mình không nhỏ, "Tôi ở đây."

Cô đứng trên ban công rộng rãi ở một căn phòng xa hoa như trong một căn hộ quan sát cảnh đêm ở Thượng Lâm, quay đầu lại hỏi: "Cậu có nhiều nhà như vậy, vì sao phải ở khách sạn?"

Tạ Đắc cầm một chai rượu vang và hai ly rượu đi đến, "Có gì khác nhau sao?"

"Ở khách sạn tuy rằng tiện lợi, nhưng mà cậu không cảm thấy không có sức sống sao?" Cô cầm lấy cái ly cậu đưa qua, uống một ngụm, "Tôi không thích ở khách sạn, không có cảm giác thuộc về mình, bởi vì biết rằng không sớm thì muộn cũng phải đi."

"Dù sao cũng chỉ là về ngủ mà thôi, ở chỗ nào chẳng được." Cậu ra vẻ không quan trọng, "Năm mới lễ tết, thời gian rảnh rỗi, tôi cũng về nhà. Có điều –" Cậu dừng lại ngẫm nghĩ, "Em đã không thích ở khách sạn, vậy tôi đi hỏi thử bọn họ xem có nhà nào cần bán không. Em thích dạng nhà ra sao? Lớn một chút hay nhỏ một chút? Căn hộ hay biệt thự . . ."

Tân Ý Điền vội cắt ngang cậu, "Cậu vẫn nên ở khách sạn tiếp đi, nếu không lấy ai dọn dẹp nhà cửa cho cậu? Tôi đây ở Bắc Kinh, núi cao sông dài, có lòng mà không có sức– "

Tạ Đắc uống hết rượu trong tay, sau đó đặt ly qua một bên, lại gần ôm cô, thì thầm nhỏ nhẹ bên tai cô: "Hôm nay có thể chứ?"

"Cậu để tôi tắm trước đã — "

Cậu không cho cô chạy thoát, quả quyết bám chặt cô, hôn cô dịu dàng. Tân Ý Điền bị cậu đẩy ngã tại chỗ, nhịn không được hỏi: "Tại sao cậu thích trên đất như vậy? Giường tôi cậu ngại nhỏ, giường cậu không phải vừa lớn vừa êm sao?" Ánh mắt cô nhìn vào phía trong phòng.

"Trên đất không có tiếng động!" Nói xong cậu cởi y phục từ trên vai cô ra. Tân Ý Điền nằm ngửa trên thảm mặc cậu loay hoay, lấy tay chỉ vào bầu trời ngạc nhiên nói: "Mau nhìn, ánh trăng! Hôm nay mùng mấy, âm lịch?" Cô bò dậy muốn đi lấy điện thoại tra lịch.

Tạ Đắc chịu không nổi cô, "Em có thể tập trung một chút được không?" Nhìn cô với bộ mặt buồn bực, phát cáu: "Em nếu như không được, tôi sẽ dùng cái này." Cậu từ trong túi quần lấy ra một lọ kem bôi trơn.

"Không cần –" Tân Ý Điền đột nhiên bị cậu đẩy ngã, ghé vào trên người cậu, nụ cười dịu dàng cởi nút áo sơ mi cậu. Tạ Đắc bán tín bán nghi, vì trước đây đã bị đùa giỡn rất nhiều. Tân Ý Điền nằm nửa người trong lòng cậu, như mặt trăng bị người ta cắn treo lơ lửng, ánh trăng sáng tỏ như một dải lụa trắng trải trên người cô. Cô chợt vỗ mặt cậu hỏi: "Cậu còn nhớ bài thơ tôi đọc lúc nãy không?"

Tạ Đắc từ gáy cô ngẩng đầu lên, ngẫm nghĩ rồi nói: "Cái gì hoa diên vĩ?"

"Đúng rồi, cậu nghe nhé –,

Trước khuôn ngực anh

Em đã trở thành hoa diên vĩ biết hát

Hơi thở nhẹ nhàng của anh lay động em

Dưới mảnh trắng sáng đinh đong

Dùng

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT