watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12042 Lượt

nói cuối cùng của anh rốt cuộc là gì? Tân Ý Điền đau khổ suy tư.

Khi Tạ Đắc nói nói chuyện với cô thì cô để hồn vía lên mây, không ngừng lặp lại: "A –, anh nói gì?" luôn bắt cậu một câu lặp hai lần. Tạ Đắc nheo mắt nhìn chằm chằm cô, vẻ mặt khó dò, tựa như có lời muốn nói nhưng cuối cùng lại nhịn xuống, thở dài: "Chúng ta vào trong ăn cơm đi."

Mẹ Tạ ăn cơm vẫn còn hỏi: "Anh con còn chưa về sao?" Tạ Đắc bình tĩnh đáp lại: "Anh hai nói con là ăn ở bên ngoài, kêu chúng ta ăn trước đi. Mẹ, đây là Tân Ý, cô ấy đến thăm mẹ." Tân Ý Điền vội gọi một tiếng "Dì". Mẹ Tạ liếc cô một cái, chẳng cảm thấy hứng thú, ngược lại làm vẻ mặt nghiêm túc nói với con trai: "Con còn nhỏ, đừng học người khác yêu sớm, nghe chưa? Phải học theo anh con, chăm chỉ đọc sách, năm nào cũng đứng nhất."

Tạ Đắc dở khóc dở cười, "Được được được. Mẹ ăn đi, ăn nhiều một chút, mới khỏe được."

Sau khi ăn xong, Tân Ý Điền cùng mẹ Tạ ngồi sofa uống trà, cô kiếm đề tài để nói: "Dì à, hình như dì rất thích hoa cát cánh. Con cũng rất thích, đặc biệt là hoa cát cánh trắng." Mẹ Tạ chìm đắm trong suy nghĩ của bà không để ý lời cô. Tân Ý Điền có chút xấu hổ, hai người ngồi cùng nhau mà không nói gì, cảm giác thật kỳ lạ, đành phải tiếp tục kiên nhẫn nói: "Dì à, trước đây Tạ Hậu thích ăn món gì?"

Nhắc tới tên Tạ Hậu, mẹ Tạ lập tức quay đầu nhìn cô, ban đầu ánh mắt bà nhìn cô mờ mịt không có tiêu cự, dần dần trở nên sắc bén, mặt biến sắc, ngữ khí thẳng thắn hỏi: "Con là bạn gái Tạ Đắc? Hình như dì gặp con ở đâu rồi." Tân Ý Điền không dám gật đầu cũng không dám lắc đầu. Bà bắt đầu đề ra nghi vấn: "Con tên gì? Trong nhà có những ai? Ba mẹ làm gì?"

Tân Ý Điền bồn chồn nhìn bà, bắt đầu cảm thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống than, ngẩng đầu nhìn chung quanh kiếm Tạ Đắc đang ở đâu.

Mẹ Tạ quan sát cô từ trên xuống dưới, nhớ lại con mình hồi nãy nói tên cô là Tân Ý, đột nhiên bật dậy, lật bàn. Tân Ý Điền tránh không kịp, toàn bộ nước trà nóng hổi văng vào người cô, bỏng rát làm cô kêu thét một tiếng, vội nhảy ra tránh. Mẹ Tạ chỉ vào mũi cô mắng: "Đứa con gái đê tiện này, dụ dỗ con tôi chưa đủ sao, còn dám đặt chân vào cửa nhà tôi? Hôm nay ở đây tôi nói cho rõ, cô dập tắt cái tư tưởng đó đi! Muốn vào Tạ gia? Không có cửa đâu! Tôi nói cô biết, cái nhà này có cô thì không có tôi, có tôi thì không có cô — "

Tạ Đắc nghe được động tĩnh liền chạy nhanh vào nhà, động tác thành thạo vội ôm lấy bà mẹ đang kích động, "Mẹ làm sao vậy? Mẹ bình tĩnh một chút, đừng làm bị thương mình– "

Tân Ý Điền vén vạt áo lên nhìn, da phần bụng sưng đỏ một mảng, đaunhư thiêu như đốt, lại vô duyên vô cớ bị mắng như tát nước vào mặt, nước mắt nhất thời khống chế không được theo gò má từng giọt rơi xuống.

Chương 19: Yêu đến tận cùng, yêu đến tuyệt tình

Tạ Đắc nửa kéo nửa ôm mẹ mình lên lầu, "Mẹ về phòng ngủ một giấc trước đi." Bác giúp việc thấy thế, vội vã rót một ly nước, bỏ thêm viên thuốc an thần. Mẹ Tạ vừa đi vừa quát vào mặt Tân Ý Điền: "Cô cút cho tôi! Chỉ cần tôi còn sống, cô đừng hòng bước vào cửa Tạ gia một bước –" Tạ Đắc nhận ly nước bác giúp việc đưa cho, đưa lại gần miệng mẹ mình, "Mẹ, uống nước." Mẹ Tạ há miệng còn muốn nói cái gì, nước theo đó vào trong cổ họng bà, bà nghẹn ngào vài tiếng tỏ ý kháng nghị.

Tạ Đắc thu xếp trấn an mẹ xong, để bác giúp việc canh trong phòng ngủ, nắm tay Tân Ý Điền vào phòng mình, để cô ngồi trên giường, tự mình cởi nút áo cô ra, "Cởi hết đồ ra, để anh xem có cần đi bệnh viện không" Hai tay cô túm chặt cổ áo không chịu cởi, "Không cần đâu, có thuốc trị phỏng không? Em tự bôi." Bỗng dưng cậu phát cáu, "Em có thể nghe lời một chút không? Không làm anh đỡ lo tí nào!"

Tân Ý Điền thấy tâm tình cậu không tốt, đành phải để cậu cởi áo ngoài ra, cúi đầu xuống nhìn, từ phần ngực đến phần bụng đều bị phỏng, không phải sưng đỏ thì là nổi bọc nước, trên đùi cũng có. Cậu thấy bị thương không nặng, hỏi bác giúp việc lấy thuốc thoa, băng gạc và kéo, trước tiên thổi vào vết thương, rồi thoa thuốc trên đó, sau đó đắp băng gạc sạch lên, mỗi một vòng quấn là hỏi một câu có đau không. Tân Ý Điền thấy cậu như vậy, tâm tình bình tĩnh lại, hít mũi nói giọng khàn khàn: "Em phải về."

"Về đâu?"

Cô bực bội: "Ngoài Thẩm gia ra, em còn đi đâu được."

Tạ Đắc lái xe đưa cô, trên đường hỏi: "Em với mẹ anh nói cái gì? Sao đột nhiên bà ấy lại lên cơn?" Vẻ mặt Tân Ý Điền oan ức, "Em chẳng nói gì hết, tổng cộng chỉ nói có hai câu."

"Hai câu nào?"

"Lúc đầu em hỏi thăm dì ấy, hỏi dì có phải rất thích hoa cát cánh không. Từ nhỏ em đã thích cát cánh, cho nên thuận miệng hỏi một chút. Dì không nói chuyện. Sau đó em lại hỏi, lại hỏi — "

"Hỏi cái gì?" Tạ Đắc nghiêng đầu nhìn cô.

"Bởi vì mẹ anh luôn nhắc đến Tạ Hậu sao còn chưa về nhà ăn cơm, em muốn thuận theo ý nghĩ của dì, chắc là hay hơn, liền hỏi dì Tạ Hậu thích ăn món nào– "

Sắc mặt cậu không tốt, "Tại sao em muốn biết cái này?"

Tân Ý Điền vội giải thích: "Em không muốn biết, em chỉ tùy tiện hỏi thôi."

Tạ Đắc tỉ mỉ quan sát biểu tình của cô, muốn biết lời cô nói là thật lòng hay chỉ qua loa cho có lệ, thời gian còn lại cậu không mở miệng, mắt vẫn nhìn phía trước. Khi ở giao lộ cách Thẩm gia một đoạn đường, Tân Ý Điền bảo cậu dừng xe. Cậu đột nhiên thắng xe, tới gần ven đường thì dừng lại, đấm mạnh vào vô lăng một cái.

Tân Ý Điền chột dạ nói: "Mẹ em cũng không biết em về Thượng Lâm, lỡ như bà ấy lại thấy anh– "

Cậu vẫn giữ vẻ bình tĩnh ngồi trong xe, cả người tỏa ra vẻ lạnh lùng, tức giận, đột nhiên hỏi: "Em thích cát cánh? Thích từ lúc nào?"

Tân Ý Điền không biết cậu hỏi cái này để làm gì, nên trả lời thật tình: "À, chắc là từ cấp hai. Khi đó trong cuốn lưu bút ghi thông tin của mỗi người có dòng "loài hoa thích nhất", tất cả mọi người đều thích ghi hoa hồng nè hoa tu-líp nè lavender nè, ngay từ đầu em đã thích cát cánh chỉ có điều rất ít người ghi vào, dần dần, phát hiện nó rất đặc biệt, không giống mấy hoa khác, cho nên càng thích hơn." Cô dừng một chút, nói tiếp: "Có điều sau này phát hiện, người thích cát cánh cũng nhiều vô kể, như mẹ anh cũng rất thích đó." Cô muốn nhanh chóng về Thẩm gia thay quần áo, mở cửa xe nói: "Em đi đây, anh lái xe cẩn thận."

Tạ Đắc về đến nhà, bước chân nặng nề đẩy cửa phòng anh mình. Cậu lấy cuốn album mà anh mình cất kỹ trong ngăn kéo ra lật xem, bên trong là hình chụp các giống hoa cát cánh đủ màu sắc, đủ chủng loại, từng tấm hình được sắp xếp chỉnh tề, phía dưới hình có thêm giấy ghi chú,

Trang: [<] 1, 56, 57, [58] ,59,60 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT