|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
loạng choạng nắm lấy thành cửa bên trái.
Tay vô tình chạm vào nhau.
2 ánh mắt giao nhau, thấy quen quen.
Men rượu đã làm cậu lu mờ đi tầm nhìn, nhưng cậu chắc chắn đấy là nó.
Còn nó, dù biết là cậu nhưng vẫn cố lơ đi và ung dung đi vào, không quên phủi phủi quần áo.
-này, sao thấy tôi mà lại lơ đi như người lạ thế hả?
Cậu túm mạnh tay nó lại.
-Á…
Sau cú va chạm vừa rồi lại cái kéo mạnh, nó ngã dụi về phía sau, mà nói rõ ra là ngã vào người cậu.
Vũ cười, cậu cười lớn.
-Ha ha ha ha ha…này, đừng có thấy người sang bắt quàng làm họ à nhá.
Vũ nói lớn lên, khi nó ngã vào người mình.
-Cậu chết đi!
Nó nói vỏn vẹn 3 từ rồi đạp thẳng vào ngực cậu rồi đi vào.
Như mọi khi, nó vừa đi vào thì
-Chị Linda!
2 hàng người đứng cúi người chào nó.
Vừa nãy khi nhìn thấy 2 người kia đưa nhau bọn họ cũng định đi ra nhưng key ngăn lại.
Nó ngồi xuống chiếc bàn hay ngồi, gọi thứ đồ uống hay uống rồi mang 1 quyển sách ra đọc.
-Uầy, con người như cậu mà cũng có hứng đọc sách sao? Thấy lạ….mà sách gì vậy
– Nausea story of Jean Paul Sartre
-Nói tiếng việt đi! Sao người Việt lại cứ xài hàng ngoại thế nhở.
Nó không ngẩng đầu lên, vẫn chắm chú vào quyển sách.
Khuôn mặt thanh tú, nhẹ nhàng lật sang trang kia
Rồi lên tiếng
-Buồn nôn!
-Hớ? cậu…
Vũ ngớ ra, nó nói cái khỉ gì vậy?
-Ai buồn nôn hả con nhỏ này…muốn chết phải không?
-Truyện mang tên “buồn nôn” Ok.
-Nói về cái gì?
-Chẳng biết.
-Thế cậu đọc cái này để làm cái khỉ gì?
-Cho mình cảm thấy mình trí thức!
Nó ngửa ra cho cậu xem, là truyện được viết bằng tiếng Pháp
-Chẳng phải cậu vừa từ Mĩ về sao, sao phải học, giỏi rồi mà.
-Cậu không thấy nhìn ông này chất à?
Nó gập quyển sách vào và chỉ vào sách.
Nở 1 nụ cười nhếch môi, nó nhìn theo từng phản ứng của cậu.
-Giống thật….cậu có hiểu ý nghĩa của nó không?
Giống người đó
-KHÔNG hiểu!
Nó nhấn mạnh từ không rồi nhìn ra ngoài.
-Nói thiếu chủ ngữ rồi.
-Tôi!
-Hả?
-Câu trước cộng câu sau là “ tôi không hiểu” Ok.
Dạo này nó rất hay kết thúc câu bằng từ Ok
……..
Hôm sau, nó trở về nhà Vũ để thu dọn đồ đạc, chuẩn bị “ biến”
-Cậu nhất định muốn đi như thế này hả?
-Tôi giả nợ rồi còn gì.
Nó nhún vai và sách cái va li đi ra.
-Đi với tôi!
Vũ kéo tay nó đi ra ngoài rồi phóng con xe phân khối lớn chạy ra ngoài đường.
Cậu phóng thật nhanh.
Gió tát vào mặt, sảng khoái thật, lâu lâu mới có lần đi như cưỡi mây như thế này.
Nó cười.
Vũ phóng nhanh, thật nhanh nhưng dù thế nào nó cũng không ôm lấy cậu.
Bao nhiêu lần đèo các cô gái khác, ai cũng ôm nhưng riêng nó.
Thật đặc biệt, nó khiến người ta muốn tìm hiểu và….chiếm hữu.
Cậu đưa nó ra biển.
Gió ở đây thật mát, nó khiến cho con người như vừa được uống thuốc kích thích.
Nhảy xuống xe, nó chạy như đứa trẻ con ra bãi cát và hét thật to, như sợ người khác không nghe thấy.
-Aaaaaaaa…
Nó cườ rồi ngồi xuống nền cát, nghịch nghịch giỏ từng giọt cát để được cái cảm giác cát ướt luồn qua tay mình, chảy nhẹ xuống.
Mềm mại và rất đỗi bình thường.
Vũ đứng bên cạnh, hát, cậu lần đầu tiên hát.
Bài hát thì chẳng có hình thù hay ý nghĩa gì mấy nhưng nhìn thấy nó cười, cậu vui, cậu muốn hát.
-Tớ không có tiền lẻ đâu!
Nó nói và cười nhẹ khi vũ vừa hát xong.
-Ko sao, tiền chẵn mình cũng lấy.
Tự dưng nó xưng tớ, 1 sự nhẹ nhàng, 1 chút ân cần và cảm giác mang ơn.
-Cậu quyết định ra đi thật sao?
Vũ hỏi khi thấy nó đang nhìn xa xăm.
Đôi lúc phải có những phút riêng tư, những lần trầm mặc mới làm cho con người sống thoải mái trong cái thế giới trôi qua rất nhanh này.
Nó không để ý câu hỏi cảu Vũ, cho đến khi cậu nói to hơn.
-Cậu định đi thật hả?
-Ừ!
Không chút do dự nó nói luôn, câu nói làm Vũ đau.
-Cậu biết tôi cải trang từ bao giờ thế?
Quay qua nhìn Vũ, nó hỏi, nó không hề biết rằng, chỉ cần cái nhìn của nó cũng đủ để cậu ngất rồi.
-À, …ừ…thì….là cái lúc cậu bị giật mặt nạ ở hội trường!
-Ừ, hi, do sơ xuất quá, không thì….
-KHÔNG thìcậu định lừa tôi đến bao giờ hả
-Đến bao giờ có thể đến…
Ào…ào…ào…
Mưa…
Những giọt nước đậu trên khuôn mặt và vai nó.
Vũ kéo cái áo ngoài của mình lên, chùm vào đầu nó, nhưng nó nói
-Đừng…! Tớ thích đi dưới mưa.
Vũ nhìn nó, nhìn khuôn mặt thiên thần của nó bị những giọt nước mưa tạt vào.
Đôi mắt nó nhìn ra biển mênh mông, đôi mắt Vũ thì nhìn vào nó, nhìn vào cái sự thanh
thản và bình yên trong tâm hồn con người qua cái cửa sổ là đôi mắt.
1 đôi mắt tím (áp tròng), đẹp lung linh như chính chủ nhân của nó.
Cậu đã bị nó cuốn hút từ khi nào không hay.
-Đi thôi, tôi đưa cậu đến nơi này hay lắm.
Nó cười, kéo tay Vũ đi.
Cái cảm giác để có người nghe mình chia sẻ (nó) hay cảm cảm giác được người mình thích chia sẻ 1 điều gì đó thật là thích.
Nó kéo cậu đi dưới mưa.
Mưa không to nhưng cũng chẳng nhỏ,nó làm cho cái không khí oi bức của mùa hè bị xua tan.
Mưa đem đến tiếng cười cho nó, sự thích thú kì lạ.
-Đó!
Nó chỉ về ngôi nhà phía xa xa.
-Sao?
-chính nó!
-Là cái khỉ gì?
-Nhà tôi!…hồi trước…vui hơn….bây giờ…
Vũ nhìn nó, lần đầu tiên cậu thấy nó như vậy.
Trong mắt cậu, nó là đứa cực kì xinh đẹp, chính cậu cũng phải giật mình khi nhìn thấy nó lần đầu trong phủ Tổng thống.
Trong mắt cậu nó là con người mạnh mẽ, là con người thông minh và không biết sợ là gì.
Trong mắt cậu nó như con cá, rất trơn, nhiều lúc không thể nắm bắt được, chính vì vậy nó kích thích sự tò mò và hứng thú của cậu.
Nhưng giờ đây, trong mắt cậu, trong cơn mưa vẫn chưa dứt này, nó hiện lên là 1 người con gái nhiều tâm sự, nhỏ bé và cần chở che chở.
…..
-Mỏi rồi!
Nó ngồi xuống cát, và vẫn nhìn về phía trời xa.
Mưa tạnh, tâm trạng cũng tốt hơn.
-Tôi thích cậu!
Vũ đột ngột nói ra từ đó.
1 ngày hè đẹp trời, 1 làn gió mát thổi qua, tiếng những con sóng biển vỗ vào bờ…
Những cụm mây xanh của bầu trời tháng 4.
Đẹp, y như nó và cậu lúc này.
Không có hoa, không có quà, không gì cả nhưng chỉ 3 từ đó thôi, trong 1 khung cảnh lãng mạng như thế này, lời tỏ tình cành thêm sâu sắc.
-Cậu nghĩ tôi sẽ nói gì?
Nó hỏi cậu, nhưng không nhìn vào đôi mắt đó.
-Không thích!
-Biết sao còn hỏi?
-Thích thì cứ hỏi, chẳng lẽ cậu cấm được tôi à!
-Về thôi!
-Ừ!
Có thể tâm trạng cả 2 đều không bình thương.
Hôm nay, Vũ đã ngồi với nó, đã nghe tâm sự của nó.
Tuy không an ủi nhưng nó cũng cảm thấy có chút an ủi.
…….
1 căn phòng rộng, sơn 1 màu tím nhẹ nhàng, 1 bàn làm việc cạnh cánh cửa sổ.
1 bàn uống nước với những cốc pha lên thật đẹp.
Những chậu cây xanh làm cho căn phòng thêm sinh khí.
3 người đi vào, 3 con người thông minh,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




