watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7587 Lượt

đẹp và họ thật suất sắc.
Đây là lần đầu tiên họ gặp nhau trong 1 hoàn cảnh như thế này, khi thân thế là 3 người đứng đầu 3 chí tuyến.
1 chút hồi hộp..
-Ha ha ha, ngồi xuống đi, lâu lắm rồi không gặp các cháu.
Sau màn cười hô hố, người đó rời khỏi cái ghế giám đốc và ân cần hỏi tụi nó.
-Lại có chuyện gì đây? _vũ
-Muốn chúng tôi làm gì? _Tuấn
-Nói nhanh lên, mệt quá! _ nó
-ha ha. Ta đâu có đào tạo các cháu vô nhân tính như thế này đâu nhỉ, thả lỏng và nghe ta nói đây.
-Có gì mà làm như quan trọng lắm ấy! _Vũ
-Đâu có sợ hay hồi hộp mà phải thả lỏng _Tuấn
-Tai không điếc dù lơ đãng nhưng vẫn có thể nghe thấy! _nó
Người đàn ông đó chỉ cười, 1 nụ cười hiền, lắm lúc thấy không hợp với ông ta chút nào.
-Không ngờ các cháu lại có thành kiến với ta như vậy.
-Nói nhiều_ Vũ
-Điếc tai!_Tuấn
-Vớ vẩn!_ nó
-Còn cuộc thi cuối cùng đúng không?
-Đó là việc của tụi này, không cần chú phải quan tâm.
Nó lạnh lùng nói.
-Ha ha, càng lớn càng quyết đoán nhỉ, đừng làm ta càng thích các cháu như thế….không tốt đâu.
Thiên thần ra để nhi theo ta thì…
……….
Nó bước những bước mệt mỏi về nhà.
-Vy, em về rồi à, anh đã đợi cả hơn tiếng đồng hồ ở đây đó.
1 người con trai chạy ra, nhìn mặt quen quen nhưng không nhớ là thằng nào.
“lại cục nợ nào nữa đây”
Nó nghĩ và thở dài.

“ Má ơi, từ trên trời rơi xuống cái cục nợ nào nữa đây không biết”
Nó thở dài và bước chầm chậm vào nhà.
– hello honey, i miss you and i very very happy when met you?
-Bực mình quá, người VN thì xài hàng Vn đi cái.
Nó gắt lên, mới đấy mà đã làm cho nó bực mình rồi.
“ mình đâu phải người Việt”
Tên đó lắc đầu chẳng hiểu, nhưng không sao, phải lấy lòng người đẹp, vì mục đích cao cả phía trước.
-Ok Ok.
Nó hậm hực ngồi xuống ghế, anh Bảo ghé sát tai nó nói
“ con trai công sứ Victo, làm tốt nhé
Rồi anh đứng lên, không quên nở 1 nụ cười xã giao với người kia.
Nó nhìn anh bảo rồi nhìn qua tên này, lừ mắt, hỏi hơi hách dịch.
-Tên!?
-À à…anh là Harry
-Tuổi?
-À, đây là 1 điều mà mọi người nước Anh đều không thích được hỏi.
-Dài dòng! Tuổi?
Nó cầm chiếc điện thoại lên, treck FB, mắt không dời màn hình mà vẫn có thể “ hỏi cung” tên kia.
-A, anh 20.
-Đến đây có việc gì?
Mắt hắn sáng lên như bắt được vàng.
-À, là vì quá nhớ e, nhớ cái hôm chúng ta gặp nhau ở phủ của nhà anh. Từ hôm đó hình bóng của em cứ tràn ngập trong tâm trí anh.
Anh iêu em như cá yêu nước.
Anh iêu em như yêu từng bộ phận trên người mình.
Anh iêu em từ A đến Z.
Anh có thể làm bất cứ điều gì vì em!
Tên kia cứ thao thao bất tuyệt, nó thì không để ý, rồi cuối cùng chốt hạ câu.
-Nói chung là đến tỏ tình!
-Ừ, đúng đúng, e quả là 1 con người thông minh hơn người, nhưng còn 1 điều nữa…
Đang nói thì hắn bị nó xua xua tay đuổi.
-Thôi thôi, biến dùm, thích thì tôi trả tiền xe ôm. Ok, biến!
Đuổi như đuổi ruồi, nó quay lưng và đi vào nhà.
-…..hôm nay bố em mời anh đến để nhờ 1 việc mà!
Tên đó vẫn cố nói khi bọ nói xua ra.
Khuôn mặt hờ hững ngay lập tức thay đổi 360 độ, cười 1 cách rất duyên, rất tự nhiên, nó nhìn tên kia.
-Hi hi, em chỉ đùa thôi mà, mời anh vào nhà, anh uống trà sâm nhé, hi hi.
“ tên khốn, cười đau hết cả mồm, lúc bên người đó cần rì giả tạo thế này”
……….
Nó nhắn tin “ café, quán cũ, chỗ ngồi cũ, 10 phút”
Vũ : “café, quán cũ, chỗ ngồi cũ, 15 phút”
Tuấn: “café, quán cũ, chỗ ngồi cũ, 10 phút”
1 tin nhắn gửi đi, 2 tin phản hồi, ngắn gọi, xúc tích.
Đúng 10’ sau, nó và Tuấn có mặt.
15’ sau Vũ đến.
3 người ngồi nhìn nhau, không khí căng như dây đàn.
-Các cậu định thếnào?
Nó lên tiếng phá võ cái không khí im lặng.
Vũ nhún vai
-Tuỳ!
-Đằng nào Thiên Thần cũng thắng trong 2 vòng trước, vậy Ok, cứ làm theo ông ta đi!
-Ok, việc bắt đầu từ ngày kia, giải tán!
Nó đứng dậy, nhưng bị Tuấn kéo lại.
-Cậu không có rì muốn nói với tôi sao?
-Đang bận, lúc khác nói đi!
Buông tay nó ra, Tuấn thở dài.
Nó đi khuất, Vũ nâng ly café trong tay lên uống.
-Dạo này tôi rất lo lắng!
Khuôn mặt rầu rầu, Tuấn nói nhỏ.
-Liên quan khỉ rì đến tôi!
-Tất cả là do cậu.
-Tất nhiên, cậu sợ thua nên mới nói vậy chứ gì.
-Đừng…cướp….cô ấy của tôi!
-Gì?
1 lời cầu xin sao?
Vũ không tin vào tai mình, ngay lập tức cậu ngoảnh mặt lên, lâu lắm rồi mới thấy cái vẻ mặt bất bình thường cảu cậu ta.
2 người im lặng, có thể Tuấn quá ngại khi nói ra câu đó, có thể Vũ quá Shock.
Không nói gì, không nhìn nhau, nhưng lại có thể biết, có thể đọc được suy nghĩ của nhau.
Có phải vì 2 người đã từng chơi quá thân??
Đi ra ngoài cửa quán, nó lôi điện thoại ra gọi.
Nó nhìn quanh rồi lên 1 chiếc taxi.
-Ra cảng XX
-Đi theo nhỏ!
1 giọng nói phát ra, là của Trang, không biết làm thế nào cô ta biết nó đến đây mà đi theo.
“ – Em đang trên đường ra..
-…
– Ừm, em biết rồi, em sẽ làm nhanh và cẩn thận
-….”
Nó phải đi nhận lấy lô hàng mới.
Tuy vận chuyển theo đường biển khá nguy hiểm nhưng biết làm sao khi chẳng còn cách nào khác.
Chuyến này quan trọng, ba nó đã phải nhờ đến cả ngài công sứ rồi.
Bầu trời u ám, dạo này mưa nhiều quá.
Nó mở cửa kính ra, nhìn lên bầu trời, nhìn những đám mây trôi lơ lửng mà tâm trạng cũng chẳng mấy tốt lành.
18 tuổi, nó mong đến lúc đấy quá.
Lúc đấy, lúc đấy nó sẽ vứt hết tất cả, chỉ làm những gì nó thích thôi.
-Con nhỏ này định đi đâu không biết? chú đi mau đi!
Trang giục người lái xe, nhìn cô ta lúc này còn gấp gáp hơn cả nó vậy.
“ tôi nói rồi, muốn thắng tôi không dễ đâu”
………
-Khốn kiếp, cậu nói thì đi mà nghe 1 mình đi, tôi không rảnh.
Vũ không chịu được cái thái độ này, không chịu được cái không khí này, cậu xoay ghế đứng lên.
Ra đến ngoài cửa, Vũ đấm mạnh vào thành cửa.
-Tên khốn, ….làm tâm trạng của ta tồi tệ như thế này, hừ..
….
Bước chậm dưới cái bầu trời sắp mưa này, Tuấn cười buồn.
Mọi người thì tấp nập chuẩn bị về nhà hay ít ra thì cũng chuẩn bị tránh nếu mưa, còn riêng cậu, cậu cứ thơ thẩn với mấy mớ suy nghĩ trong đầu.
Cậu thích mưa, Vũ thích nắng và nó thì thích cái bầu không khí râm râm.
Thả lỏng mình, Tuấn đang đi giữa 2 hàng phượng.
Con gió thoảng qua, 1 số cạnh phượng rơi xuống và đậu trên người cậu.
Trong lúc này, bỗng dưng cậu nhìn thấy 1 người phụ nữ.
Bà ấy cũng thơ thẩn như cậu, cậu cảm thấy đỡ hơn hẳn khi đi trên đường.
1 người phụ nữ nhìn khá trẻ, xinh đẹp và đậm chất quý tộc.
Lòng bất giác nhói lên 1 cảm giác thiếu thiếu, là sự an ủi, vỗ về.
Cậu tự dưng thốt ra từ “ Mẹ!” _cái từ mà đã được chôn sâu trong lòng cậu bấy lâu nay.
………..
Nó ngồi trong xe, đang tính toán, đường đi và

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT