|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
cách nhận hàng cũng như cách chuyển chúng về nơi an toàn.
Khuôn mặt xinh đẹp khẽ chau mày.
Trong chiếc limo nhỏ.
-Rốt cuộc chúng ta đang đi đâu vậy?
Trang nghe vẻ sốt ruột.
-Dạ, hình như là đường ra cảng ạ.
Người lái xe lễ phép trả lời.
-Ra đấy làm gì?
-Dạ, tôi không biết ạ.
-Hừ, đồ ăn hại, lái mau lên.
Cô vốn hách dịch.
Làm sao quên đi 1 thời nồng nàn, vậy mà giờ tất cả đều vỡ tan…
Chỉ vì nó, tất cả là vì nó…
Cô căm hận nó.
………….
-Cướp…ơ…cướp!
Người phụ nữ đó hét lên, cái người mà làm cho Tuấn phải thốt lên từ “ mẹ”
Vừa nãy có tên côn đồ chạy ngang qua và cướp túi đồ của bà.
-Thằng khốn này!
Cục giận trong lòng dâng lên, cậu đuổi theo tên đó.
Cả 2 chạy như 2 thằng điên trên phố.
Chạy…chạy…chạy…
Mồ hôi chảy ra, ướt hết chiếc áo phong trắng.
-Cút đi!
Tên kia vừa chạy vừa ném mấy thứ cản trên đường vào người Tuấn, nhưng thật không may, cậu đều tránh được.
Chạy…chạy…chạy…
Hết đường chạy rồi, thật ngu ngốc khi hắn chạy vào ngõ cụt.
Tuấn dừng lại, cúi lưng, chống 2 tay vào 2 đầu gối, thở hổn hển.
Tên kia còn tệ hơn, do chạy nhanh quá nên vấp phải ổ gà và ngã lăn xuống.
Đứng thẳng người lên, Tuấn che mất phần ánh sáng còn lại trong con ngõ, trời đã xế chiều.
Không có mặt trời nhưng nhìn thấy cậu cũng nóng như nhìn thấy mặt trời vậy.
1 mặt trời đang cháy rừng rực.
-Đưa đây!
1 tiếng nói ra lệnh, khuôn mặt ánh lên sự đáng sợ.
Nhưng trong mắt ai đó lắm lúc lại là đẹp đẽ, rạng ngời và tươi sáng.
-Ko, cút đi, tao sẽ không chia cho ai đâu.
-Chia!? *cười khẩy*…. Mày nghĩ tao là ai???
Cười, 1 nụ cười đúng chất ác quỷ, mặt cậu tối dần, Tuấn đang thực sự giận.
-Mày chết đi!
Tên kia nhảy vào, cứ lấy mặt Tuấn làm tâm điểm.
Cánh tay vung lên…nhưng trượt rồi.
Tiếp tục vung nắm đấm lên nhưng vẫn trượt.
Cậu tránh 1 lúc thì chán.
-giờ đến lượt tao rồi chứ?
Ya…bốp…bốp…
Tuấn nhảy lên, đạp mạnh vào ngực hắn rồi đấm vào mặt.
Hắn đứng dậy được thì cậu tiếp tục đánh, đạp cho hắn đập mạnh vào tường.
Máu từ miệng và mũi chảy ròng ròng xuống.
-Em xin lỗi, lần sau em không dám như thế nữa đâu…tha cho em.
Hắn quỳ xuống van xin Tuấn nhưng cậu vẫn không thể tha.
Cậu giẫm chân lên ngực hắn rồi di thật mạnh xuống đất, hắn kêu lên đau đớn.
-Mày dám gây chuyện ở địa bàn của tao thì chỉ có 1 con đường thôi!
Giọng nói đe doạ đầy sức nặng, tên kia hoảng hốt.
-Tôi sai rồi,….xin tha cho tôi…
Hắn đập đầu xuống đất, tha thiết, da diết, điên tiết cầu xin tuấn.
-Đưa đây!
Nới nhẹ bàn chân ra, cậu dơ tay, lấy lại túi đồ.
Rồi quay lưng đi.
Nhưng đi được mấy bước thì.
-Á!!!!
Tên kia cắn trộm từ phía sau.
……………
Nó đã đến bến cảng, 1 chiếc thuyền đã đợi sẵn ở đấy và mấy tên đàn em đứng bâu quanh chiếc thuyền.
-Canh ở đây và chuẩn bị xe khi tôi gọi!
-Dạ!
Tên đó cúi đầu lẽ phép, nó đi xuống thuyền.
Trong chiếc limo
-Tiểu thư, chúng ta nên đi thôi ạ, nơi này rất nguy hiểm.
Tên lái xe lo lắng nhìn Trang.
Nghe vẻ ông ta cũng biết chút chút về tình hình.
Nhưng ông ta nào hay, việc mình nói như vậy lại càng làm thôi thúc cái trí tò mò của Trang.
Cô ta cười và bước xuống xe.
Đứng thương lượng 1 lúc với chủ thuyền, cuối cùng cô ta cũng được lên thuyền, là chiếcthuyền buôn, khởi hành cũng lúc với chiếc thuyền của nó.
Nó vừa đặt chân lên 1 chiếc thuyền lớn sau 10’ đi tàu thì 1 người đàn ông ngoại quốc hớn hở đi ra.
-Hello. You very beautiful girl!
Tên chuyên gia nước ngoài tay bắt mặt mừng khi thấy nó.
-Oh, thanks. How are the goods I need?
(vâng, cảm ơn, mà hàng của tôi như thế nào rồi)
-Oh, good, all good!
– we start?
-Ok!
Giao dich xong, nó vui vẻ bắt tay tên ia, 1 nụ cười của nó khiến cho bao người chết.
Nó cười rất tươi, rất đẹp.
Đoàng……..
-Áaaaaaa
Nó giật mình vì tiếng hét đằng sau mình, khẩu dung trong tay dần đưa xuống.
Tên kĩ sư nước ngoài ngã xuống, máu từ trên đầu chảy ra, nhiều, rất nhiều. hắn đã chết
Trang bang hoàng trước cảnh tượng mình đang chứng kiến.
“ 1 tay nó nắm lấy tay tên kĩ sư, 1 tay từ từ rút khẩu súng trong túi áo ra và nhanh như chớp…bùm….
Nhanh đến mức bọn đàn em bên kia còn chưa kịp nhìn và nắm bắt cơ hội”
-Cậu!?
Nó nhìn Trang.
……….
Tuấn quay đầu lại, ánh mắt tức giận tột cùng, nhìn cái tên vừa đâm mình.
Tên đó sợ hãi lùi về phía sau, đập lưng vào tường.
Tuấn tiến lại gần tên đó, lúc này cũng đang kiệt sức nằm thoi thóp trên nền gạch.
Dùng cánh tay to khoẻ của mình, Tuấn ghì chặt lấy cổ hắn. xiết…xiết thật mạnh.
Vết thương của cậu rất đau nhưng cậu vẫn có thể cố trụ lại để trừ khử tên kia trước.
Hôm nay thật lạ, không phải chuyện của mình nhưng Tuấn lại xen vào, bởi 1 thứ tình cảm.
Cậu xiết chặt hơn, tên kia khó thở, không còn rên được nữa.
Tít tít…tít tít…
Tiếng chuông điện thoại vang lên, tiếng chuông đánh thức cậu mà cũng cứu mạng tên kia.
Tuấn ngưng tay và chạy đi.
Cậu tìm người phụ nữ kia, nhưng tìm mãi mà không thấy.
Đi loang quanh cái chỗ vừa nãy, tâm trạng tự dưng hồi hộp.
Cậu đang nghĩ tới mẹ mình, 1 thứ tình cảm thiêng liêng bỗng trỗi dậy.
-Cậu bé, làm sao thế kia?
Người phụ nữ đó chạy ra, trông bà thật hiền, thật phúc hậu và đáng kính.
-Đến bệnh viện đi cháu.
-Không!
-Sao thế cháu không thoải mái chỗ nào hay sao?
-Không!
-Những vẫn phải đến bệnh viện kiểm tra!
-…
Tuấn không nói lại được.
Đây là người mà khiến cậu không thể chối từ đề nghị của bà.
Cậu đang nghĩ : “ nếu mẹ còn sống, mẹ có ân cần chăm sóc con như bà ấy không”
Sau khi kiểm tra xong ở bệnh viện, cậu được băng bó kĩ.
Bác sĩ bảo ở lại nhưng nhất quyết cậu không nghe.
Cậu vẫn thích đưa người kia về.
Đi đến khu biệt thự cao cấp thì bà bảo dừng lại.
-Con trai! Rất vui được biết con!
Rồi bà xoa đầu cậu, cười hiền.
Cậu như đơ trong giây lát
Cái tình mẫu tử thiêng liêng ùa về.
Cậu đâu có để ý đây chính là khu biệt thự cao cấp mà nó đang ở?
Cậu đâu có biết người mà cậu vừa coi là mẹ đó lại chính là mẹ…của nó…là người nó yêu nhất?
……
“ đang làm rì đấy? “
Tin nhắn từ Vũ, cậu không thể chịu được cái sự bứt rứt này nên nhắn tin cho nó.
Sau 1 hồi đi đánh nhau.
Cậu định bảo nó đến băng bó giúp.
-Làm thế nào bây giờ?
Nó cười, nhìn Trang
Cô ta đã nhìn thấy hết rồi.
-Này, hôm nay tôi đã gặp 1 cậu bé rất dễ thương nhá.
Mẹ nó cười và thao thao bất tuyệt với bố nó.
-Cậu bé nào cơ?
-À, tôi gặp cướp….
-Sao vậy? thế có sao không , tôi đã ấy cậu đi với bà rồi mà, hừ, làm việc thật là…
Bố nó tỏ vẻ tức giận, bất cứ ai động vào gia đình nó thì bố đều như vậy.
1 thứ tình cảm cao đẹp và thiêng liêng
Cái mà nó quý nhất trên đời này.
-Thôi mà ông…là tại tôi bảo muốn đi mình nên kêu mấy cậu đó về trước….nên thế mới gặp cậu bé dễ thương đó chứ…hì, cậu bé khôi ngô lắm…lúc đỏ mặt á…dễ thương vô cùng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




