|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
lên nhìn tôi, rồi đi vào bếp như không có chuyện gì xảy ra, lấy một hộp sữa lạnh, mở ra uống.
Hiểu Ngưng không hề giống một người con gái bình thường chút nào, không giả bộ kiêu sa, không tỏ ra yếu ớt, nhẹ nhàng như nước, lại đẹp đẽ như sương.
“Anh Lương, anh làm gì cứ nhìn chị Hiểu Ngưng mãi vậy?”. Đột nhiên Tô Tô quay đầu lại, hỏi tôi.
“À…”. Lúc này tôi mới ý thức lại được vẻ thất thần của mình, mặt bỗng nhiên đỏ bừng.
“A, em biết rồi, anh nhất định rất hâm mộ dáng người chị Hiểu Ngưng đúng không. Chị ý cao một mét sáu mươi lăm, số đo ba vòng là 88, 62, 90, rất chuẩn đúng không?”. Tô Tô hồn nhiên nói.
Tôi không ngờ Tô Tô lại tiết lộ cho tôi bí mật lớn nhất của phụ nữ nên đơ ra nửa giây.
“Số đo ba vòng của Trình Lộ là bao nhiêu?”. Tôi nghĩ ngợi một lúc, thừa cơ hỏi luôn.
“Em không nhớ rõ lắm”. Tô Tô lắc lắc đầu, “Chỉ nhớ hình như vòng một của chị ý là 92 thì phải”.
Tô Tô quay đầu hỏi Linh Huyên: “Chị Linh Huyên, lần trước chị em mình đi mua áo ngực với chị Lộ Lộ, chị có nhớ số đo vòng một của chị ý là bao nhiêu không?”.
“À, chị cũng không rõ lắm. Hình như là 90 thì phải”. Linh Huyên đáp.
Đột nhiên Tô Tô phấn khích hét lên, cứ như vừa phát hiện ra một bí mật mới mẻ: “Ha! Thế là bằng số đo vòng một của chị Linh Huyên à!”.
Thấy Tô Tô ngây ngô nói ra số đo vòng ngực, suýt nữa thì tôi chết sặc. Tôi chỉ đùa với cô bé, không ngờ cô bé lại thực sự coi tôi là “chị em”, không ngại ngần, cái gì cũng nói hết ra.
“Tô Tô, phần ăn sáng của anh nhường cho em đó. Anh không có thói quen ăn sáng”.
Trông dáng vẻ trong sáng của Tô Tô, tôi lắc đầu cười, nói.
“Tốt quá, chị Linh Huyên thiên vị, chỉ làm đồ ăn sáng cho anh ấy mà không làm cho em”.
Trong chốc lát, Tô Tô nhảy cẫng lên, quay về phía Linh Huyên nói.
Linh Huyên cười, ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, dường như cũng bó tay với Tô Tô giống như tôi.
Lúc này, Trình Lộ đã thay quần áo đi làm, từ trong phòng bước ra. Dường như cô ta không biết vừa rồi trong phòng khách chúng tôi đã bàn luận về vòng một của mình, lạnh lùng lườm tôi một cái, rồi quay sang nói với Linh Huyên: “Tớ đi làm đây”.
Tô Tô tinh quái nháy mắt ý bảo tôi đi cùng với Trình Lộ.
Tôi đi cùng Trình Lộ ra cửa, nói nhỏ: “Có muốn ngồi xe tôi đến công ty không?”.
“Không cần!”. Trình Lộ quay lại trừng mắt nhìn tôi rồi khom người xuống đi giày cao gót.
Lần đầu tiên tôi để ý, thấy chân cô ta cũng khá nhỏ nhắn, tuy đang tức giận, nhưng khuôn mặt vẫn rất xinh đẹp.
Cô ta đứng thẳng lên, cầm túi xách, đi ra ngoài.
Tôi xỏ đôi giày da vào, bước theo cô ta: “Này, ở công ty không được ăn nói linh tinh đấy, biết chưa?”.
“Tôi thích nói gì thì nói, anh quản được chắc?”. Đôi mắt hạnh đào của Trình Lộ trợn lên, nói.
“Cô nên biết, đưa tin đồn nhảm về đồng nghiệp là một hành vi vi phạm kỷ luật rất nghiêm trọng”. Tôi nói tiếp.
“Đây đâu có phải là tin đồn nhảm, rõ ràng là sự thật mà!”. Trình Lộ rõ ràng là muốn chống đối với tôi, lập tức bật lại.
“Vậy được, tôi sẽ nói với mọi người tôi sống cùng nhà với cô. Dù sao cũng là sự thật”. Tôi nói.
“Anh…”. Tư duy của Trình Lộ rốt cuộc cũng không nhanh nhạy bằng tôi, bị tôi “cướp” mất một quân cờ.
“Cô ở phòng bản quyền, tôi ở phòng thị trường, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, nói thực, cô cũng không quản nổi tôi, làm người không nên quá đáng quá”. Tôi vẫn sự cô ta đi đâu cũng tuyên truyền tôi là gay, không yên tâm, cảnh cáo trước một câu.
“Biết tôi là giám đốc, sao lúc thường không tôn trọng tôi chút đi!”. Trình Lộ kiêu ngạo ngẩng đầu lên, giáo huấn tôi.
“Chức vụ của cô cao hơn tôi, nhưng dù sao cũng không phải ở phòng tôi. Nói thật, về chức danh tôi còn là nhân viên xuất bản cao cấp, còn cao hơn cô chút xíu đó”. Tôi nói.
Câu này đã động đến đúng nỗi đau của Trình Lộ. Tuy cô ta được thăng chức lên làm giám đốc phòng bản quyền, nhưng năm ngoái không thông qua cuộc sát hạch nhân viên xuất bản cao cấp, danh hiệu đó bị tôi cướp mất, trong lòng vẫn luôn hậm hực.
“Cứ chờ xem!”. Trình Lộ nói không lại tôi, tức giận ném lại ba tiếng đó, xách túi, giậm giày lộp cộp, ra bến xe bus đợi xe
Chương 3
Tôi nhìn theo cái bóng ngoan cố đang đi xa dần của Trình Lộ, có chút bất lực, lắc đầu.
Nhưng mà… hóa ra là 90… ha ha, cuối cùng tôi cũng biết rồi.
Tôi không nhịn được cười, ngồi vào chiếc BMW thân yêu của mình.
Cùng với sự chuyển động của chìa khóa, máy xe khởi động phát ra tiếng nổ giòn tan, Trình Lộ cách đấy mười mấy bước quay đầu lại nhìn tôi khởi động chiếc BMW, lại giận dữ lườm một cái nữa.
Đôi lúc cô ta cũng rất đáng yêu. Tôi lái xe đến bên cạnh cô ta, kéo cửa kính xe xuống, hét to: “Này, lên xe đi”.
“Ai thèm ngồi cái xe ghẻ của anh!”. Trình Lộ cắn chặt môi, hai con mắt hạnh đào trừng lên như mắt trâu, lông mi cô ta dài, khi trừng mắt lên cũng không xấu xí mấy.
Nhưng, cô ta dám gọi cái xe yêu quý của tôi là “xe ghẻ”.
“Hôm nay cô ngủ dậy muộn, còn không mau lên xe là muộn làm đấy”. Tôi nói với cô ta. Tôi hy vọng cô ta sẽ lên xe, để cô ta phải nợ tôi một ân tình.
“Hứ!”. Cô ta hứ một tiếng, càng bước nhanh hơn về phía bến xe bus trước mặt.
Đã vậy, tôi cũng không gượng ép nữa, tăng ga, chiếc xe nhanh chóng vượt qua cô ta, chạy về phía công ty.
Đúng là lòng tốt lại bị coi là gan lừa, cứ làm như tôi phải nịnh nọt cô ta không bằng. Hứ.
Chiếc BMW trắng chen chúc vào dòng xe trên đường, hòa nhập với sự huyên náo của thành phố. Căn cứ vào kinh nghiệm lái xe nhiều năm của tôi, Trình Lộ đi xe bus chắc chắn sẽ đến làm muộn, cho dù là ngồi taxi đi nữa, muộn năm phút, tình trạng tắc đường sẽ càng nghiêm trọng. Nói một cách đơn giản, tôi cầm chắc hôm nay cô ta sẽ đi làm muộn, nửa ngày lương hôm nay của cô ta bị trừ là cái chắc.
Nghĩ đến đây, trong lòng tôi không tránh khỏi thấy vui sướng trên nỗi đau khổ của cô ta.
Tôi đến công ty đúng giờ, quẹt thẻ đúng giờ, đi đến bàn làm việc của mình, cầm cuốn Bước vào đông y vừa đọc hết một nửa tối qua lên, viết kế hoạch theo những chỗ đã đánh dấu bằng bút chì trong sách. Muốn biến một cuốn sách khó bán thành bán chạy, đối với tôi mà nói, là thách thức, cũng là trò chơi trí tuệ.
Cũng không biết làm sao, bình thường tôi bước vào trạng thái làm việc rất nhanh, nhưng sáng nay lại không thể làm cho các tế bào não đi vào trạng thái tích cực được.
File trên máy tính đã mở rất lâu rồi mà vẫn trống trơn. Ngẩng đầu lên nhìn chiếc đồng hồ treo tường trong phòng, đã chín giờ ba mươi.
Cuối cùng, tôi nhìn thấy một cái bóng xuất hiện ở cổng lớn phía dưới. Cái bóng này vội vội vàng vàng chạy về phía tòa nhà xuất bản Hoa Văn nơi tôi làm việc, dáng vẻ rất nhếch nhác.
Tôi đã bảo là sẽ đi làm muộn còn không tin. Tôi hứ một tiếng lạnh lùng trong lòng, rời ánh mắt từ cửa sổ đến cửa phòng làm việc, chuẩn bị mục kích cô ta đi qua.
Vài phút trôi qua, quả nhiên Trình Lộ đang thở hổn hển đi ngang qua hành lang bên ngoài phòng làm việc của tôi.
Tôi bất giác cười, định vùi đầu vào tiếp tục làm nốt công việc của mình.
Đột nhiên, Trình Lộ vốn đã đi qua rồi lại quay lại trước cửa phòng làm việc của bộ phận chúng tôi, quay về phía tôi trừng mắt lên lườm, sau đó mới quay về phòng làm việc của cô ta.
Quái
lạ, có phải tôi làm cho cô đi muộn đâu. Tôi nghĩ thầm.
Các đồng nghiệp trong phòng đều nhìn tôi bằng ánh mắt nghi hoặc, suy đoán xem giữa tôi và Trình Lộ bên phòng bản quyền rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ có điều, họ biết tính khí của Trình Lộ nên cũng không dám hỏi nhiều.
Tôi thu
lại ánh mắt về màn hình vi tính, nhìn bản kế hoạch trống trơn, bắt đầu cảm thấy lo lắng: Vị Bạch lãnh cốt cán tinh anh gọi tắt là “bạch cốt tinh” này, chắc không vì tức giận tôi mà đi làm chuyện gì đó báo thù đấy chứ? [Bạch lãnh cốt cán tinh anh : Chỉ nhân viên văn phòng giỏi giang, là người chủ chốt trong đơn vị (ND)">
Nhiều chuyện càng nghĩ càng thấy lo. Nhất là lúc này cô ta nắm được thóp tôi, cho dù là tin giả, nếu cô ta đem đi kể lể, thì tôi tha hồ ăn đủ.
Nhìn thời gian trên chiếc đồng hồ treo trên tường rì rì trôi qua, tôi thấy vẫn cần phải đi tìm cô ta nói chuyện.
Đúng lúc tôi đang định đứng dậy, đột nhiên chú Vương bên phòng nhân sự đi vào phòng tôi.
Thông thường, nhân viên phòng nhân sự đến tìm không phải chuyện tốt lành gì. Nếu không phải tính nhầm lương thì là tín hiệu giảm lương hoặc đuổi việc. Không chỉ tôi nghĩ vậy, tất cả mọi người trong phòng đều nghĩ vậy. Mọi người đều ngừng làm việc, nhìn vị khách quý phòng nhân sự như nhìn người ngoài hành tinh.
Chú Vương thì lại đi thẳng đến chỗ tôi ngồi.
“Tiểu Lương à, bây giờ cậu có rảnh không?”. Chú hỏi tôi.
“Cũng bình thường, cháu đang làm kế hoạch cho cuốn sách đông y”. Tôi trả lời.
“Đừng làm việc đó nữa, tổng giám đốc Ngô cho gọi cậu lên phòng ông ấy một chút”. Chú Vương nói.
Xong rồi, nhất định là Trình Lộ đã nói gì đó. Người đàn bà này, không biết chừng biết mực gì cả.
Trong lòng tôi kêu toi rồi, bề ngoài thì cố tỏ ra trấn tĩnh đứng lên: “Được, chú Vương, cháu lên ngay đây. Cháu hỏi trước chút, là chuyện tốt hay chuyện xấu thế hả chú?”.
“Không phải việc tốt cũng không phải việc xấu. Cậu cử lên đấy nói chuyện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




