watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:57 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11302 Lượt

là biết ngay thôi”. Chú Vương trả lời tôi.
Trong ngực tôi như có bảy tám cái trống đang đánh thùng thùng, lo lắng bất an, đi hết dãy hành lang, cuối cùng đến phòng tổng giám đốc.
Đến công ty một năm nay, tôi luôn rất thuận buồm xuôi gió, không chỉ được các đồng nghiệp nể phục mà còn được sếp khen ngợi. Nhưng con người luôn là vậy, khi ai đó làm việc quá hoàn hảo, những người khác đều sẽ nghĩ anh ta có khuyết điểm nào đó.
Cho nên, nếu Trình Lộ nói với người khác tôi là gay, cũng có khả năng rất cao là mọi người sẽ hoàn toàn tin vào điều đó. Chuyện này đến tai sếp là điều không hay chút nào.
Tôi gõ cửa bước vào, ho nhẹ hai tiếng, cố gắng hỏi bằng giọng điệu kính trọng nhất: “Tổng giám đốc Ngô, sếp tìm em ạ?”.
“Tiểu Lương, ngồi đi”, sếp Ngô chỉ vào chiếc ghế trước bàn làm việc.
Tôi ngồi xuống, tiếp đó sếp lại nói: “Cuốn Bước vào đông y cậu làm đến đâu rồi?”.
“Em vẫn chưa bắt đầu, em định tìm một cách thâm nhập hay hơn rồi mới làm”. Tôi trả lời.
“Cậu không cần làm nữa, chuyển cho người khác đi. Chuyện Trình Lộ bên phòng bản quyền nói chắc cậu biết rồi”, sếp Ngô nhìn tôi, nói.
“Á?”. Miệng tôi biến thành hình chữ O, thật sự không thể ngờ rằng vấn đề cá nhân bé tí tẹo lại cướp đi bát cơm của tôi. Phải biết, bây giờ là thời kỳ khủng hoảng kinh tế, sếp chắc không lấy cớ này đuổi việc tôi chứ.
“Tiểu Lương, sao cậu lại lắp ba lắp bắp thế, phong độ ngày thường của cậu đi đâu mất rồi?”, sếp Ngô hỏi.
“Em… cái này… em biết rồi, em biết rồi, nhưng sự thực không phải như vậy…”. Tôi vẫn không biết phải giải thích thế nào.
“Được rồi, tôi biết cậu sẽ phục tùng theo sự sắp xếp của công ty. Đi thu dọn đồ đi”, sếp Ngô nhìn tôi, nói.
Khi không lại bảo tôi thu dọn đồ? Tôi thực sự bị ép bức quá, hỏi: “Sếp Ngô, rốt cuộc là có chuyện gì ạ?”.
Tôi muốn biết, rốt cuộc cô ả xấu xa Trình Lộ kia đã đưa tin đồn nhảm gì về tôi!
“Cái gì, Trình Lộ vẫn chưa nói với cậu sao?”, sếp Ngô ngạc nhiên nhìn tôi.
“Nói cái gì ạ? Em với cô ta không nói chuyện được với nhau! sếp Ngô, anh không thể tin cô ta hoàn toàn!”. Tôi tức chết đi được, âm lượng cũng không biết đã tăng cao từ lúc nào, còn nhảy dựng lên từ chiếc ghế đang ngồi.
“Tiểu Lương, thái độ như vậy không tốt đâu. Tôi biết cậu có năng lực, nhưng công ty sắp xếp cho cậu sang bên đó, chắc chắn công ty đã suy xét thấu đáo”, sếp Ngô đứng lên, vỗ vỗ vào vai tôi, nói.
“Sắp xếp đến đâu ạ?”. Trong chốc lát, đầu tôi đầy sương mù.
“Sắp xếp đến bộ phận của Trình Lộ”, sếp Ngô cười khà khà, “Có phải bận nhiều việc quá đâm ra hồ đồ rồi không?”.
“Á?” Miệng tôi lại biến thành hình chữ O một lần nữa.
“Chắc là Trình Lộ chưa nói rõ với cậu”, sếp Ngô vỗ nhẹ lên vai bảo tôi ngồi xuống ghế, “Chuyện là thế này, tháng sau tập đoàn xuất bản lớn nhất châu Âu Wolters Kluwer chuẩn bị đến Trung Quốc tìm bạn hợp tác lâu dài để xuất bản sách bản quyền tiếng Trung của họ”. [Wolters Kluwer : Là công ty hàng đầu, hoạt động chuyên nghiệp trong lĩnh vực xuất bản và cung ứng thông tin toàn cầu, trụ sở chính của tập đoàn đặt ở Hà Lan (BTV)">
“Ồ…”. Tôi khẽ đáp lời. Lăn lộn trong ngành xuất bản hơn một năm, tôi biết trong ngành xuất bản trên thế giới, cái tên Wolters Kluwer đồng nghĩa với cái gì.
“Hai năm trở lại đây công ty ta phát triển rất tốt, đặc biệt là mảng văn học nước ngoài, có khá nhiều kinh nghiệm, cho nên cũng là trường hợp nằm trong sự suy xét của họ. Vì vậy, việc này sẽ là việc trọng yếu nhất của công ty trong năm nay”, sếp Ngô tiếp tục nói.
“Sếp muốn em qua giúp Trình Lộ một tay?”. Tôi hỏi sếp.
“Không phải tôi muốn bảo cậu giúp cô ấy mà chính cô ấy yêu cầu đích danh cậu”, sếp Ngô cười, “Thực ra mấy hôm trước, tôi đã nói với Trình Lộ, lần này công ty ta sẽ dốc hết sức làm, về mặt nhân viên thì sẽ để tùy cô ấy chọn. Vừa rồi cô ấy đến nói với tôi, những người ở bộ phận khác trong công ty cô ấy không cần bất cứ ai, chỉ cần một mình cậu”.
“Cái gì?!”. Tôi kinh ngạc suýt nữa hét to lên.
“Tôi nghĩ kỹ thì thấy cô ấy chọn cậu cũng rất có lý. Cậu rất nhạy cảm trong vấn đề thị trường, cũng có những kế hoạch rất linh hoạt, để cậu giúp đỡ cô ấy, quả thực không còn gì tốt hơn. Con mắt nhìn người của Trình Lộ đúng là tốt thật, chớp mắt đã bê được bảo bối trong công ty vào bộ phận của cô ấy”.
“Sếp Ngô, anh quá khen rồi ạ. Nhưng mà… em làm rất tốt ở phòng thị trường, em không quen với việc làm bản quyền, chỉ sự làm không nổi…”. Tôi vội vàng nói.
“Tiểu Lương! Tôi tin vào năng lực của cậu! Ngày trước cậu cũng chuyển từ phòng biên tập sang phòng thị trường mà! Bây giờ chẳng phải là làm rất tốt sao! Việc của Wolters Kluwer rất quan trọng đối với tiền đồ của công ty. Cậu yên tâm đi, cậu đến phòng bản quyền, tôi sẽ không cắt giảm lương của cậu, nếu làm xong việc, tôi còn thưởng cậu một trăm nghìn nữa!”.
“Nhưng mà… em và cái cô Trình Lộ đó không hợp nhau…”. Không thể từ chối, không còn cách nào khác tôi chỉ có thể lấy vũ khí này ra.
“Tính cách Trình Lộ có hơi thẳng thắn, nhưng năng lực tuyệt đối có thể tin tưởng, tôi biết năng lực của cậu không thua kém gì cô ấy, nhưng tạm thời chuyển sang phòng bản quyền thì cứ làm cấp dưới của cô ấy đi. về tiền lương, tôi sẽ không bạc đãi cậu, có thể còn cao hơn cô ấy nữa”.
“Tiền không phải là vấn đề… mấu chốt là…”.
Tôi vẫn muốn thoái thác, sếp Ngô dần lộ rõ sắc mặt không vui, “Tiểu Lương, trước đây cậu làm việc rất dứt khoát, sao bây giờ lại dây dưa lằng nhằng thế? Có phải có gì không bằng lòng với Trình Lộ? Hay là để tôi gọi cô ấy qua đây, ba người chúng ta làm rõ chuyện”.
Trong lòng tôi nghĩ cái này thì không cần thiết, Trình Lộ dám đến đây yêu cầu tôi chuyển vào phòng cô ta là biết chắc tôi không dám bức bách cô ta. Mâu thuẫn nho nhỏ giữa cá nhân, đến tai sếp là lựa chọn hoàn toàn không thông minh chút nào.
“Quan hệ giữa em và cô ấy cũng tàm tạm, chỉ có điều em cảm thấy phong cách làm việc của em và cô ấy không giống nhau, sự rằng sẽ có tranh chấp. Nhưng nếu sếp đã bảo em giúp thì em sẽ cố hết sức xem sao”. Không còn cách nào khác, đến phút chót, tôi chỉ còn cách gật đầu đồng ý.
Trình Lộ dám giở trò sau lưng tôi, quả là khiến tôi không kịp phòng tránh.
“Vậy thì tốt, tôi tin hai cô cậu sẽ hợp tác vui vẻ thôi. Cả hai đều là hạt giống mà tôi gieo trồng, tôi không muốn hai người đấu nhau”, sếp vui vẻ vỗ vai tôi, “Được rồi, chuyển đồ đến bộ phận của Trình Lộ đi, tôi chúc hai người mã đáo thành công!”
“Dạ”. Bề ngoài tôi xã giao cười vui vẻ, nhưng bên trong lại tức giận nghiến răng ken két.

Chương 4
Khi tôi quay về phòng thị trường, các đồng nghiệp thi nhau hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì.
Những người làm ở phòng thị trường đều rất nhạy cảm. Ngay từ sáng sớm nay khi Trình Lộ đứng ở cửa phòng trừng trừng nhìn tôi, họ đều cảm thấy có gì đó khác thường. Vừa rồi sếp lại gọi tôi lên nói chuyện gần nửa tiếng đồng hồ, điều này càng khiến bọn họ thấy kỳ quặc.
“Các bạn! Tôi phải chuyển đến phòng của Trình Lộ rồi!”. Tôi xem cái chết như không, tuyên bố.
“Sao lại thế được?!”. Mười mấy vị nam thanh nữ tú cùng trợn tròn mắt. Họ đều không tin tôi lại từ bỏ phòng thị trường nơi tiền đồ rộng mở để chuyển phòng bản quyền nơi vừa khô khan vừa tiền đồ xám xịt. Họ càng không tin một người có sách lược dùng người giống Gia Cát Lượng như sếp lại vứt tôi – “cây hái ra tiền” của phòng thị trường sang “nha môn thanh đạm” thiếu dầu thiếu mỡ.
“Đây là sự sắp xếp của công ty, tôi cũng không còn cách nào khác”. Tôi vừa thu dọn đồ đạc, vừa lắc đầu.
Thực ra tôi không ghét việc phải chuyển sang phòng khác, mà ngược lại còn có chút hiếu kỳ nữa. Chỉ có điều cứ nghĩ đến việc phải làm cấp dưới của Trình Lộ lại có cảm giác sắp bị người khác sai bảo.
“Giám đốc Trình của phòng bản quyền tuổi không cao, nhưng làm việc gì cũng cứng nhắc, cậu phải cẩn thận đấy”. Một đồng nghiệp nhắc nhở tôi.
Tôi cười, không nói gì. Cũng không hiểu sao, tôi nghĩ đến chuyện bây giờ tôi đã sống cùng một nhà với Trình Lộ, trong lòng lại có chút thích thú. Cô nàng Trình Lộ ở công ty thì cứ ra vẻ đứng đắn, tôi muốn xem dáng vẻ của cô ta ở nhà ra làm sao.
Tôi chồng tất cả đồ đạc vào rồi ôm cả đống đi về phía phòng bản quyền cách đó mười bước chân dưới con mắt thương hại của các đồng nghiệp phòng thị trường.
Thực ra, phòng bản quyền không có nhiều nhân viên, tính cả Trình Lộ vào cũng chỉ có năm người. Chức danh “Giám đốc” của Trình Lộ nhìn bề ngoài thì có vẻ to lắm, nhưng thực chất chỉ quản có bốn người.
Bản quyền là một trong những phòng luôn được công ty coi trọng, vì thế Trình Lộ không phải là nhân vật mà mọi người có thể coi thường. Nhất là ngoại ngữ của cô ta, tuyệt đối thuộc trình độ hàng đầu, trước đây tuy tôi không làm ở phòng cô ta, nhưng cũng từng tận tai nghe thấy cô ta là thủ khoa trường Đại học Ngoại ngữ khóa 2007.
Thấy tôi bê một đống đồ đi vào phòng làm việc, Trình Lộ ngồi tít trong cùng nhìn tôi, lạnh lùng hứ một tiếng.
“Giám đốc Trình, sau này xin chị chỉ giáo nhiều”. Tôi cố tình đi đến

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT