|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
trước mặt cô ta, chào hỏi với cung cách là người mới đến.
“Đã sắp xếp bàn cho anh rồi đấy”. Trình Lộ lườm tôi một cái, vẻ mặt đanh thép.
“Trời ơi, hôm nay giám đốc Trình bị trừ nửa ngày lương nhỉ”. Đột nhiên tôi nói.
Cạch.
Suýt nữa Trình Lộ bẻ gãy chiếc bút bi trong tay. Cô ta trừng mắt nhìn tôi, cố gắng giữ vẻ lạnh lùng, hàm răng đều tăm tắp nghiến chặt lại, không nói lời nào.
“Giám đốc Trình, hôm nay tôi phải làm gì đây?”. Tôi đặt những thứ trong lòng xuống bàn làm việc mới của mình, hỏi Trình Lộ.
“Phân cho anh hai cuốn sách, anh cứ đọc hết đi rồi nói tiếp. Là file điện tử, tôi đã gửi vào máy tính anh rồi đấy”. Trình Lộ lạnh lùng nói.
Trong phòng còn có các đồng nghiệp khác đang làm việc, tôi cũng không nhiều lời với cô ta nữa, mở máy tính ra.
“Để chứng minh anh rất chuyên tâm đọc sách, trước khi tan làm, anh hãy giao cho tôi hai bài cảm nghĩ. Tất cả là hai bài, mỗi bài trên mười nghìn chữ”. Trình Lộ đột ngột bổ sung thêm một câu.
“Cô…”. Tôi lập tức nhìn về phía cô ta.
Cô ta cũng không hề sợ hãi nhìn lại tôi, mắt còn trợn to hơn tôi.
Thôi bỏ đi, chẳng qua cũng chỉ là bình luận sách thôi mà, khi còn ở phòng thị trường tôi đã PR cho rất nhiều cuốn sách bán chạy, có bắt viết bình sách dài hơn nữa thì tôi cũng viết được năm, mười bài trong một ngày.
Tôi nuốt nỗi tức giận vào lòng, ngồi xuống bàn, quan sát cách bài trí văn phòng của phòng bản quyền.
Chỗ ngồi của tôi ngay gần Trình Lộ, sát bên cửa sổ. Vị trí của bốn nhân viên khác trong phòng đều ở phía cửa ra vào, ở giữa là một dãy bàn dài, trên đó đặt các loại sách gốc của nước ngoài, vừa đúng ngăn cách tôi và Trình Lộ với bốn nhân viên còn lại.
Tôi không biết đây là do cố ý sắp đặt hay là vốn dĩ đã như thế, nhưng bố cục này khiến vị trí của tôi và Trình Lộ tạo thành một vùng trời riêng. Nếu bốn nhân viên kia không dướn cổ nhìn qua bên này, chắc chắn không thể nhìn thấy tôi và Trình Lộ đang nói gì, làm gì.
“Này, hôm nay có cần tôi tiện đường cho quá giang về không?”. Tôi hỏi.
Hôm này cô ta mặc áo khoác kẻ sọc có hai hàng khuy, áo sơ mi lông cừu màu xanh đậm, đeo chiếc vòng cổ màu bạc, nói thật là rất xinh. Nhất là trong ánh nắng chan hòa, vẻ mặt tập trung vào công việc của cô ta trông như một bức tranh.
Cô ta không thèm để ý đến tôi, những ngón tay thon dài lật tiếp một trang sách tiếng Anh, rồi lại ghi ghi chép chép cái gì đó vào cuốn sổ tay.
Tôi không có hứng, cũng không định hỏi cô ta, xoay người quay mặt vào máy tính của mình.
Trên desktop máy tính của tôi đã có sẵn hai file với tựa đề: Văn học sử châu Âu và Tuyển tập Tolstoy.
Cả hai cuốn sách điện tử này đều để dạng file PDF, tôi mở ra xem, mỗi cuốn phải đến hơn một nghìn trang!
“Cứ từ từ đọc, từ từ viết, không được phép lười biếng”. Đột nhiên Trình Lộ nói.
Gương mặt xinh đẹp của cô ta, vào giây phút này, cuối cùng cũng để lộ nụ cười đắc ý.
Tôi cố gắng trấn tĩnh, ngồi ngay ngắn lại, vừa vặn phía sau màn hình vi tính, tránh xa ánh mắt của cô ta.
“À, cái máy tính của anh hôm nay vẫn chưa được nối mạng”. Trình Lộ đột ngột nói. Tôi không nhìn thấy mặt cô ta, nhưng giọng nói của cô ta thì có thể vòng qua màn hình máy tính lọt vào tai tôi.
“Yên tâm đi, chỉ là hai bài bình luận sách dài mười nghìn chữ thôi chứ có gì đâu, tôi cũng chẳng cần lên mạng để tìm tài liệu đâu”. Tôi trả lời.
Trình Lộ không nói thêm gì nữa, ở góc này của phòng, chỉ còn tiếng lật sách sột soạt của cô ta. Tôi cũng im lặng “nhằn” hai cuốn sách này, chìm đắm trong suy tư của riêng mình. Rất lâu sau, Trình Lộ bất ngờ hỏi: “Anh có thật là gay không?”.
Lúc này, đến lượt tôi phớt lờ cô ta.
“Anh giúp tôi một việc được không?”. Thấy tôi không nói gì, Trình Lộ nói tiếp.
Tôi vẫn phớt lờ cô ta.
Cộc, cộc, cô ta gõ gõ bàn.
Lúc này tôi mới xoay người, lộ mặt sau màn hình vi tính, nhìn cô ta, “Cái gì?”.
“Tuần sau, bố mẹ tôi đến đây”. Trình Lộ nhìn tôi bằng ánh mắt phòng bị không yên tâm, nói.
“Bố mẹ cô đến đây thì có liên quan gì đến tôi?”. Tôi lẩm bẩm nói.
“Lần trước tôi nói với họ tôi đã có bạn trai”. Trình Lộ nói.
“Muốn nhờ tôi đóng giả làm bạn trai cô hả?”. Tôi giả vờ không quan tâm nói.
“Anh là gay, tôi cũng yên tâm hơn”. Cô ta nói.
“Tại sao?”. Tôi hỏi cô ta. Trong lòng tôi hơi tức giận, cô ta cử mở miệng ra là “gay”, xem ra cô ta đã thực sự coi tôi là kẻ đồng tính rồi.
“Sẽ không có hậu quả gì đâu, cùng lắm thì giả bộ ôm ấp, hôn hít nhau, tôi cũng có thể chịu đựng được, dù sao tôi cũng coi anh là phụ nữ mà”. Trình Lộ chần chừ một lúc, nói.
“Thật ngại quá, tôi lại không cung cấp loại hình dịch vụ này”. Tôi trả lời.
“Anh…”. Cô ta không ngờ tôi lại từ chối thẳng thừng như vậy, bất giác cảm thấy mất mặt.
“Xem ra anh đúng là gay thật, tôi cố ý thử anh thôi”. Ngập ngừng vài giây, cô ta nói.
Tôi cười lạnh lùng trong bụng, trông bộ mặt lúc đỏ lúc trắng của cô ta, tôi biết ngay câu nói này của cô ta chỉ là cái cớ để cô ta đỡ mất mặt mà thôi.
Lập tức, tôi cảm thấy hơi hối hận. Nếu như đồng ý đóng giả làm bạn trai cô ta, còn có thể bỡn cợt Trình Lộ trước mặt bố mẹ cô ta, không chừng cũng vui ra trò.
“Đọc nốt đống sách của anh đi!”. Thấy tôi nhìn cô ta như muốn xuyên thấu bí mật trong lòng cô ta, Trình Lộ ngại quá đâm phát cáu, lạnh lùng ra lệnh cho tôi.
Trình Lộ chết tiệt, cô cứ hung hăng ở công ty đi, để về nhà tôi cho cô biết tay. Tôi lườm cô ta rồi tiếp tục giấu mặt sau màn hình máy tính, tránh xa bộ mặt thối tha đang cau có của cô ta.
Hai cuốn sách điện tử dài hơn nghìn trang này khiến tôi hoa mắt chóng mặt. Chẳng mấy chốc đã gần đến giờ tan sở, Trình Lộ thấy tôi chỉ ngồi đọc, cả ngày trời rồi mà vẫn không viết lách gì, cuối cùng không chịu được, thúc giục: “Lương Mân, anh định dậm dờ đến mấy giờ hả?”.
Chương 5
Tôi ngẩng đôi mắt đờ đẫn lên, lườm cô ta một cái, rồi lại tiếp tục nhìn màn hình dày đặc chữ.
“Còn một tiếng nữa, để tôi xem anh viết kiểu gì”. Thấy tôi không trả lời, cô ta cũng mất hứng, lạnh lùng buông một câu, bất mãn bĩu môi.
Tôi đứng lên, thong thả đi tới chỗ đặt bình nước, pha một tách cà phê, rồi lại đủng đỉnh bê tách cà phê về chỗ ngồi.
Thấy tôi thong dong như vậy, Trình Lộ chau mày, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Hôm nay không xong hai bài bình luận sách thì ngày mai sẽ còn giao cho anh nhiều việc hơn. Giao việc cho anh anh không thèm làm, anh cho rằng tôi đang bỡn cợt với anh à!”.
Cô ta càng tức giận tôi càng đủng đỉnh.
“Vội cái gì, vẫn chưa hết giờ làm mà”. Tôi thong thả nhấp một ngụm cà phê.
“Hứ!”. Trình Lộ vứt bỏ công việc đang làm dở, ngả người vào thành ghế, nhìn tôi trân trân, xem tôi giở được trò gì.
Trước đây chỉ là vô tình gặp cô ta trong công ty thì đấu khẩu mấy câu, bây giờ mới phát hiện hóa ra cô ta cũng rất thú vị. Tôi cầm tách cà phê, nhấp hai ngụm nữa, rồi ngửa cổ lên uống một hơi hết sạch. Bụp bụp.
Tôi tắt cửa sổ hai cuốn sách điện tử, mở hai file word.
Trình Lộ dịch chuyển ghế đến ngồi cạnh tôi, dằn mạnh ghế xuống, rồi ngồi xuống ngay sau tôi, ra vẻ giám sát.
Khi viết lách gì đó, cái mà tôi không quen nhất chính là có người ngồi sau nhìn. Tôi ngoái đầu nhìn cô ta, cô ta hoàn toàn không có ý định rời đi.
“Giám đốc… Trình cô lại định làm gì vậy?”. Tôi cố ý kéo dài chức danh của cô ta, nói.
“Tôi chỉ muốn xem anh viết được bao nhiêu thôi!”. Cô ta khoanh tay lại, dáng vẻ hoàn toàn giống Bao Công.
Nhìn cô ta trong khoảng cách gần, tôi phát hiện cô ta mắt phượng mày lá liễu, răng trắng môi hồng, quả thật không xấu chút nào.
“Nhìn gì mà nhìn!”. Cô ta nhìn tôi, chau mày lại, càng mở mắt to hơn.
“Ha ha”. Tôi cười lạnh nhạt, quay đầu lại, chỉnh lại bộ gõ.
Tạch tạch tạch tạch!
Tiêu đề: “Cái nhìn về tôn giáo châu Âu thông qua văn học sử châu Âu”.
Lúc Trình Lộ còn chưa kịp phản ứng gì thì tôi bắt đầu lách tách gõ bàn phím với tốc độ thần sầu! Những dòng chữ chạy như bay trên màn hình, các trang tăng liên tục.
Văn phòng vốn dĩ yên tĩnh bỗng chốc vang lên tiếng gõ bàn phím mạnh mẽ của tôi!
Bốn nhân viên phòng bản quyền đáng lẽ ngồi chờ hết giờ làm, nghe thấy tiếng gõ phím liên tục của tôi đều hiếu kỳ chạy lại xem.
Một tiếng! Mười lăm trang! Tôi đóng cửa sổ file này với tốc độ hoa mắt chóng mặt, không hề nghỉ ngơi, lại tiếp tục mở một file khác!
“Mười hai nhược điểm của tác gia văn học Tolstoy”.
Loáng cái tôi đã đánh xong tiêu đề, tiếp đó hoàn toàn không cần suy nghĩ, những ngón tay như bay lượn, lách cách đánh những điều đang nghĩ trong đầu!
Cạch…
Tôi đánh dấu chấm câu cuối cùng một cách mạnh mẽ, ngoái đầu nhìn chiếc đồng hồ trong văn phòng, năm giờ năm mươi phút, còn cách giờ tan sở mười phút.
Tất cả bốn đồng nghiệp trong phòng bản quyền đều há hốc miệng mắt đờ đẫn, hóa đá như tượng đá khổng lồ trên đảo Phục Sinh. [Đảo Phục Sinh: là một hòn đảo ở phía nam Thái Bình Dương thuộc Chile. Đảo nổi tiếng với gần một nghìn bức tượng đá khổng lồ nằm rải rác quanh bờ biển (BTV)">
Như đang thưởng thức một cuộc thi sôi động lòng người, lại như thưởng thức một buổi diễn tấu phong ba bão táp, bọn họ đều nhìn tôi bằng ánh mắt kinh ngạc, như nhìn người ngoài hành tinh.
Máy in nối
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




