watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6604 Lượt

Không có!” Trình Triệu phú nhanh chóng hoàn thành một lần tự hỏi tự trả lời.

Lương Tranh nghiêm mặt nói: “Tồn tại tức là hợp lí! Cậu xem Ngô Hiểu Quân đi, mất cân bằng tỉ lệ, rối loạn nội tiết tố, ấy vậy mà người ta vẫn sống được hai mấy năm rồi đấy thôi!”

Trình Triệu phú cười: “Đừng làm loạn, chúng ta đang nói chuyện nghiêm chỉnh mà!”

Ngô Hiểu Quân chộp lấy một chiếc dép lê ném thẳng về phía Lương Tranh nhưng Lương Tranh dễ dàng né được. Ngô Hiểu Quân không thèm để ý đến Lương Tranh nữa mà nhanh chóng bình tĩnh lại, vò đầu bứt tai nghĩ ngợi vài giây rồi bắt đầu phỏng vấn: “Thực ra thì trước tiên cậu phải biết mình là người như thế nào, cậu phải có một cái đánh giá chính xác về bản thân, cậu có biết mình là người ra sao không?”

“Nói chung thì không phải người tốt, nhưng cũng chẳng đến nỗi xấu. Những chuyện mèo mả gà đồng, trộm cướp lưu manh cậu ta không làm được, bởi vì da mặt cậu ta cũng mỏng, chân tay kém nhanh nhẹn, lại nhát gan… Còn về chuyện kiến công lập nghiệp, phổ độ chúng sinh ấy mà, không phải cậu ta không làm được mà là lực bất tòng tâm, làm gì có cái tài cán ấy!”, Lương Tranh bỡn cợt Trình Triệu phú.

“Hài, Lương Tranh này, tôi phát hiện ra gần đây cậu bạ đâu nói đấy, trước đây cậu rất điềm đạm, đâu có như thế này đâu?”

“Không biết à, cậu ta cầu hôn với Ngải Lựu Lựu không thành nên bị sốc nặng!”, Ngô Hiểu Quân nói xỏ.

Lương Tranh tỏ vẻ thờ ơ: “Đúng là có chuyện này, nhưng dù sao vẫn hơn người cứ co ro cúm rúm, chẳng dám đấu tranh…”

Ngô Hiểu Quân cười khẩy.

“Các cậu nghĩ rằng tôi nên cưới rồi à?”

Ngô Hiểu Quân: “Quá nên ấy chứ, tìm được một người như Lưu Du Hà cậu nên biết hài lòng mới phải!”

Lương Tranh: “Nên xử lí từ sớm đi, cậu tưởng cậu là ai chứ?”

Trình Triệu phú châm một điếu thuốc, rất một hơi rồi nhìn hai người bạn vẻ không thể tin nổi: “Chẳng nhẽ tôi đã trở thành hàng tồn kho rồi sao?”

Ngô Hiểu Quân: “Nói chung cũng chẳng còn ngon lành nữa!”

Lương Tranh: “Tồn kho thì chưa, nghe có vẻ hơi nghiêm trọng quá, nhưng quả thực là chẳng còn ngon nghẻ gì nữa đâu!”

Ngô Hiểu Quân và Lương Tranh mỗi người một câu khiến cho Trình Triệu phú hết kinh ngạc lại chuyển sang thất vọng. Anh ta rất một hơi, hỏi: “Thật thế sao?”

Ngô Hiểu Quân vào tủ lạnh lấy mấy lon bia ra, phát cho mỗi người một lon, sau đó giật mạnh nắp lon, khiến cho bọt bia trào ra: “Hay là để tôi phân tích, nói lí với cậu nhỉ. Ông nội cậu là người Hà Nam, đến Bắc Kinh sau giải phóng, đúng không? Nói dễ nghe một chút thì là đến Bắc Kinh nương nhờ Mao chủ tịch, nói khó nghe thì ông cậu là nạn dân chạy lên thủ đô kiếm miếng ăn. Bố cậu từng lên rừng xuống biển, về sau gia nhập bộ đội, sau khi xuất ngũ, nhờ đi cửa sau mà được thăng chức tước, lợi dụng chức quyền để kiếm được mấy căn hộ… Đây là bối cảnh gia đình cậu, điều đó cũng quyết định tính cách và khí chất của cậu. Cậu cảm thấy mình trên cơ người khác, nhưng bản thân lại chẳng có bản lĩnh gì, vì vậy mới có thái độ đùa giỡn với đời, thể hiện bản thân. Bình thường lúc tụ tập cậu hay nói với cả bọn thế nào, nói rằng cậu là người Bắc Kinh chính gốc đúng không? Cậu cần gì phải thêm từ “chính gốc” vào đây? Điều đó cho thấy cậu tự cho mình là người Bắc Kinh, mặc dù bản thân chẳng có tài cán gì nhưng cậu có thể mang điều này ra để che đậy sự mặc cảm của mình…”

Trình Triệu phú bật cười, nâng lon bia lên: “Tôi kính hai người, những nhân viên về thủ đô làm việc một ly, các cậu đã vất vả rồi! Đã phải bán mạng làm việc thì thôi, lại còn bị giày vò bởi mất cân bằng tâm lí, cầu cho kiếp sau được đầu thai thành người Bắc Kinh nhé!”

Ngô Hiểu Quân: “Tạm thời không nhắc đến chuyện làm ăn của chúng tôi. Tôi tổng kết một chút, điều đó chứng minh cậu rất sĩ diện, đó chỉ là cái vỏ bọc chứ không có bản lĩnh thật sự. Bây giờ cho dù cậu có là người ở đâu, cứ có tài là có chỗ ở, thời buổi kinh tế thị trường mà. Cho dù cậu có là hậu duệ của vua chúa cũng chưa chắc cậu đã có tài!”

Trình Triệu phú: “Tôi biết những người vùng khác như các cậu luôn có tâm lí tự ti, tôi rất thông cảm!”

Cũng là thân phận đến Bắc Kinh làm ăn như Ngô Hiểu Quân, Lương Tranh nghe vậy liền lên tiếng chi viện cho bạn: “Thế cái xe hơi cậu đang đi không phải mua bằng tiền chơi cổ phiếu kiếm được đâu nhỉ? Tôi thấy chắc là tiền cho thuê nhà cả thôi. Tiền cho thuê nhà cũng là tiền, ai bảo cậu có nhà ở Bắc Kinh này chứ? Nhưng mà cậu đâu có chịu thừa nhận, nói cậu giả tạo chẳng quá đáng chút nào!”

Trình Triệu phú một mình không cãi nổi hai cái miệng, đành phải thỏa hiệp: “Vâng, tôi giả tạo…”

Trình Triệu phú còn định nói thêm vài câu nhưng lời ra đến miệng đành nuốt lại, gật gật đầu, ý cổ vũ bọn Lương Tranh nói tiếp. Ngô Hiểu Quân nhìn Trình Triệu phú, xác định đối phương không hề nổi giận liền uống thêm một ngụm bia lấy dũng khí, tiếp tục phân tích: “Cậu thấy Lưu Du Hà xinh đẹp nên nổi tính xấu, chặn đường cướp dâu. Cướp được đến tay rồi thì không biết trân trọng, thích bỏ lúc nào thì bỏ! Cậu có còn là đàn ông không hả? Nếu là đàn ông thì hãy có trách nhiệm với người ta, nếu không chịu trách nhiệm được thì đừng làm lỡ dở đời người ta! Tôi nói có thể đúng không? Lương Tranh, đến lượt cậu rồi đấy!”

Lương Tranh thấy cơ hội hiếm có liền vội vàng tiếp lời: “Để tôi tóm lược đôi chút về cậu: Con cái gia đình có máu mặt, tác phong và thói quen của con nhà giàu, số mệnh của con nhà nghèo.”

Trình Triệu phú bật cười: “Còn gì không?”

Ngô Hiểu Quân: “Tạm thời chỉ nghĩ được có ngần ấy thôi. Nói tóm lại một câu là, nếu cảm thấy sống được với cô ấy thì cưới đi, còn không thì giải tán!”

Lương Tranh: “Thực ra cậu là một kẻ sống nhờ tiền cho thuê nhà ở Bắc Kinh này, chẳng có cái quái gì xuất sắc cả. Người vùng khác như chúng tôi mặc dù không có cái gì hỗ trợ, cũng chẳng có đất đai hay nhà cửa mà bán mà cho thuê, nhưng chúng tôi là người biết tự lực cánh sinh, lo cho mình đủ ăn đủ mặc, có thể ngẩng cao đầu nhìn đời!”

Trình Triệu phú bình tĩnh uống hết lon bia rồi bóp méo cái lon, ném xuống bàn: “Các cậu đố kỵ với tôi từ lâu lắm rồi phải không? Giờ đến lượt tôi nói các cậu đây. Lương Tranh, con người cậu ấy mà, chỉ biết yêu bản thân, tự cao, tự đại… thực ra cũng chính vì thế mà cả đời cậu chỉ là nhân viên quèn, mặc dù là nhân tài đấy nhưng nói trắng ra cũng chỉ là một chân lon ton, kiếm cơm nhờ miệng lưỡi thôi”.

“Tóm lược rất chuẩn xác, tôi muốn bổ sung

mà chẳng có gì để bổ sung nữa!”, Ngô Hiểu Quân lựa gió bẻ măng.

“Còn về Ngô Hiểu Quân, cậu ấy mà, tự ti, tự khép mình, ích kỷ! Luôn tự nghĩ rằng mình là phần tử trí thức, nhưng thực ra trong đầu chẳng có cái quái gì, chỉ là biết nửa mùa mà thôi!”

Lương Tranh nhăn nhở: “Hay hay hay! Rất hình tượng và sinh động, ha ha ha…”

“Chúng ta không nên công kích lẫn nhau nữa!”

“Ha ha, không đỡ nổi chứ gì?”

“Luận về học thức, luận về nhân phẩm, tướng mạo, tôi có điểm nào kém các cậu chứ, mẹ kiếp…”

Ba người vừa uống rượu vừa bình luận đủ thứ, lại còn lôi cả chuyện cũ ra để nói, chẳng ai chịu ai, trước đây có bất mãn gì đều trút ra hết. Ba người cứ tranh cãi như vậy cho đến tận nửa đêm, bia trong tủ lạnh cũng uống hết sạch. Sau khi kể xấu nhau xong, cả lũ mới chịu kéo nhau đi ngủ.

***

Hôm sau, Trình Triệu phú thấy đầu đau như búa bổ, mặt mũi phờ phạc, lưng cũng chẳng thẳng lên được sau một đêm vật vã. Một mặt là do những lời đả kích ác ý của Ngô Hiểu Quân và Lương Tranh, mặt khác là do sự đấu tranh tư tưởng của chính mình. Còn cả cái sôpha nhìn tưởng là mềm thế mà lại như có kim châm, khiến cho lưng Trình Triệu phú đau muốn gập lại. Chẳng khác gì hôn nhân, nhìn thì tưởng là đẹp…

Trình Triệu phú ngồi vào trong chiếc xe yêu quý của mình, vươn vai một cái, nghĩ ngợi mãi cuối cùng cũng thông suốt. Hôn nhân là chuyện có tránh cũng không được, có trốn cũng chẳng thoát, chỉ có thể ưỡn ngực, thẳng lưng mà đối mặt. Anh hít một hơi thật sâu, sau đó gọi điện cho Lưu Du Hà: “Vợ à, chúng ta kết hôn đi! Tổ chức đúng vào ngày Giải phóng quân mùng Một tháng Tám nhé, em thấy sao?”

Lưu Du Hà lúc ấy đang ăn cơm trưa trong văn phòng, nghe thấy vậy liền phun cả cơm: “Tại sao lại là vào ngày Giải phóng quân?”

“Đấy chẳng phải vì ông già nhà chúng ta thích ngày ấy hay sao, sau này còn phải nhờ bố cho tiền sửa nhà cửa đấy!”

“Em phải thông báo cho gia đình đã! Trình Chí Huy, lần này anh nói có đáng tin không đấy? Đừng có đùa em nhé!”

“Em còn không tin anh đến thế cơ à, các người coi Trình Triệu phú này là cái gì hả?”

***

Cùng lúc ấy, Ngũ Sảnh Sảnh đang chuyển nhà, cô muốn chuyển đến Hoa Phường Dị, xem ra Ngũ Sảnh Sảnh cũng hết chịu nổi không khí áp lực như vậy. Ngải Lựu Lựu và Đàm Hiểu Na đang ăn cơm thì nhận được điện thoại của Ngũ Sảnh Sảnh. Ngũ Sảnh Sảnh nói cô muốn chuyển nhà, bảo Ngải Lựu Lựu mau về nhà, để tránh đến lúc trong phòng mất mát gì, cô không chịu trách nhiệm.

Ngải

Lựu Lựu từ chỗ Đàm Hiểu Na về nhà là vào thẳng trong phòng không ra nữa, chỉ sợ sinh chuyện. Hai vợ chồng ta ly hôn cũng nên chia tay trong hòa bình,

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT