watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6606 Lượt

huống hồ hai người từng là chị em tốt của nhau. Ngải Lựu Lựu tưởng Ngũ Sảnh Sảnh đòi chuyển nhà chỉ là nói chơi, nào ngờ cô chuyển thật, còn thuê hai người đàn ông cao lớn lực lưỡng đến chuyển đồ. Ngải Lựu Lựu không biết rốt cuộc mình đã làm sai chuyện gì mà khiến cho Ngũ Sảnh Sảnh lại có phản ứng gay gắt đến thế. Cô cảm thấy đây đúng là một chuyện khó xử, buồn bã trong lòng, bởi dù gì hai người cũng ở chung với nhau gần một năm nay rồi. Vừa là đồng nghiệp, vừa là chị em tốt, giờ lại tan tác mỗi người một ngả, coi nhau như kẻ thù.

Đàm Hiểu Na nghe kể qua điện thoại, biết được chuyện này liền vỗ tay đánh bốp, nói là cô phải chuyển đến chỗ Ngải Lựu Lựu ở ngay mới được, còn phân tích cho Ngải Lựu Lựu biết vài nguyên nhân khiến Ngũ Sảnh Sảnh chuyển đi: Thứ nhất là vì Ngũ Sảnh Sảnh thất bại trong chuyện tranh cử chức trưởng phòng nên trút giận lên Ngải Lựu Lựu, cho rằng cô là nguyên nhân của chuyện này. Thứ hai, Ngũ Sảnh Sảnh thích Lâm Cường, nhưng lại bị Ngải Lựu Lựu cướp tay trên nên sinh ra ghen tức.Thứ ba, Ngũ Sảnh Sảnh vốn chẳng phải hạng dễ dây dưa, lòng dạ quỷ quyệt, chuyện mâu thuẫn là chuyện chẳng sớm thì muộn cũng sẽ xảy ra. Ngải Lựu Lựu một mực phủ nhận hai nguyên nhân trên, cô cho rằng nhân cách của Ngũ Sảnh Sảnh không đến mức tồi tệ như vậy, chỉ có điều tính tình hơi mạnh mẽ quá mà thôi. Đàm Hiểu Na liền phê bình Ngải Lựu Lựu ngay trong điện thoại, nói cô là điển hình của mẫu người dễ mềm lòng, quá nhân từ. Cúp điện thoại, Ngải Lựu Lựu liền ngẫm nghĩ về mối quan hệ của mình với Lâm Cường. Là quan hệ cấp trên với cấp dưới? Bạn bè? Người yêu? Cái gì cũng đúng, mà lại cũng không đúng.

***

Chỉ còn một tháng nữa là Trình Triệu phú lấy vợ, suốt ngày anh ta cứ u uất đến kì lạ, tâm trạng lúc vui lúc buồn, lúc lo lắng khi bất an, chứng sợ hôn nhân càng lúc càng nghiêm trọng. Lương Tranh lúc này đang đi công tác liền an ủi anh ta trong điện thoại:

“Cưới xin thích biết mấy, trong cuộc sống có thêm một người bạn.Anh em là anh em, có ai có thể ngủ chung với cậu không? Cái gì, cậu còn chưa chơi chán á? Cậu có chơi cả đời cũng chưa chán ấy chứ. Cậu biết không, hai người bọn cậu yêu nhau, lấy nhau vì tình yêu, tôi ngưỡng mộ lắm đấy! Hơn nữa hai người lại chẳng phải lo chuyện nhà cửa, không phải lo lắng mua nhà, cứ thả sức mà hưởng thụ cuộc sống, cuộc hôn nhân của hai người đơn giản và sung sướng, cuộc sống của hai người rất thuận buồm xuôi gió… Ngọn sóng này cao hơn ngọn sóng khác… tôi nhổ vào… Cậu có biết ởBắc Kinh có bao nhiêu cặp vợ chồng phải sống trong những căn nhà ẩm thấp không? Có bao nhiêu gã đàn ông vì không mua nổi nhà mà vật vã khóc lóc, chia tay với bạn gái không? Cậu thật chẳng ra làm sao, có phúc mà không biết. Cưới rồi mất tự do á? Tự do cũng có tính tương đối đấy. Sao cậu lại chẳng có chút trách nhiệm nào thế hả? Được rồi, được rồi, cậu đi tìm Ngô Hiểu Quân mà tâm sự, tôi phải đi tiếp khách hàng đây. Ok ok, khi nào về thì tụ tập! À, gửi lời hỏi thăm của tôi đến Lưu Du Hà nhé, cứ nói là lâu lắm không gặp, cũng thấy nhớ cô ấy…”

***

Buổi tối, Lương Tranh đi gặp khách hàng. Khách hàng là người phụ trách trung tâm internet của một doanh nghiệp nhà nước, Lương Tranh đã hẹn rất nhiều lần mà giờ mới gặp được ông ta. Ông Diêu đang ngồi trước mặt Lương Tranh đã ngoài năm mươi, dáng người không cao, cái bụng to như cái chum, ánh mắt sáng rất có thần. Ông nói không nhiều nhưng âm vực khá to. Sau khi uống vài cốc rượu trắng, Lương Tranh thấy người hơi lâng lâng, còn ông Diêu hình như vẫn còn tỉnh như sáo. Lương Tranh biết tối nay mà uống rượu với ông ta chắc chắn không lại, nhưng vẫn phải cố thôi. Anh vào phòng vệ sinh móc họng nôn hết rượu ra rồi quay lại bàn, tiếp tục uống thêm với ông Diêu hai cốc nữa. Nhìn nửa cốc rượu trắng trước mặt, Lương Tranh thấy hoang mang lắm, nhưng cuối cùng vẫn đành liều mình nâng cốc: “Chủ nhiệm Diêu, cảm ơn ngài đã bớt chút thời gian đến gặp tôi, tôi xin kính ngài một chén!”

Ông Diêu cười: “Không có gì, cứ từ từ uống…”

Nửa cốc rượu vào bụng, Lương Tranh cảm thấy buồn nôn, hơi rượu trào thẳng lên cổ họng nhưng Lương Tranh cố sức đè chặt xuống. Lương Tranh biết nếu mà còn uống nữa chắc chắn hỏng việc nên quyết định nhận thua: “Chủ nhiệm Diêu, tôi thực sự không uống nổi nữa, rượu này nặng quá. Ban nãy vào nhà vệ sinh cho ra hết rồi, giờ dạ dày lại bắt đầu cuộn lên…”

“Không sao, tôi rất thích uống loại rượu Nhị Oa Đầu 60 độ này!” ông Diêu vừa nói vừa rót nửa cốc cho Lương Tranh.

Lương Tranh đành vào nhà vệ sinh lần nữa, lần này không cần đến ngón tay, anh vừa cúi đầu xuống là phun đầy cả bồn vệ sinh. Lương Tranh quỳ xuống bên bồn vệ sinh, nôn thốc nôn tháo, nôn cho bằng sạch rồi mới ra ngòai tiếp tục uống. Nửa cốc rượu chẳng mấy chốc lại vơi đi, ông Diêu thấy Lương Tranh khó khăn lắm mới chịu được đến bây giờ, hơn nữa lại thật thà nên gật đầu: “Cậu được lắm! Thôi không uống nữa, chúng ta đi thôi!”

Ông Diêu nói xong liền đứng dậy đi. Lương Tranh đã muốn kết thúc từ lâu, vội vàng đúng dậy thanh toán rồi ra ngoài theo. Bây giờ làm marketing, muốn xây dựng quan hệ đều phải thực hiện ba bước: Thứ nhất là ăn uống, thứ hai là vui chơi, thứ ba là bàn vào việc chính. Bước thứ hai của Lương Tranh và ông Diêu không phải là đến KTV mà là vào đến trung tâm mát xa chân Đế Hoàng. Ông Diêu nói mình chẳng có sở thích gì, chỉ thích đi uống rượu và ngâm chân. Hai người nằm trên sôpha nhắm mắt tịnh dưỡng, hai cô gái mát xa chân nhẹ nhàng bóp chân cho họ. Cô gái mát xa chân cho Lương Tranh là một nhân viên mới, vẫn chưa nắm được kỹ thuật dùng sức ở tay. Lương Tranh bị bóp đau đến mức phải nghiến chặt răng, không dám kêu ra tiếng, đành phải cố gắng chịu đựng. Anh càng cố rụt chân lại thì cô gái càng giữ chặt không chịu buông tay ra.

“Có phải anh sợ nhột không ạ?” cô gái hỏi.

Ồng Diêu mở mắt ra, nói: “Cậu ta sợ đau đấy!”

“Tôi vẫn ổn mà…”, Lương Tranh vội vàng giải thích.

“Vậy tôi sẽ nhẹ tay một chút, nhưng đau thì mới hiệu quả ạ!”, cô gái nói.

“Cậu Lương, sau này phải chú ý đến sức khỏe đấy!”

“Cũng chẳng có cách nào khác, làm nghề gì thì phải yêu nghề đó. Thường xuyên chạy đôn chạy đáo ở bên ngoài, khó tránh khỏi kiệt sức…”

Cuối cùng cũng xong, lúc Lương Tranh đi thanh toán, anh làm thêm một thẻ mát xa chân ở đây cho ông Diêu. Ông Diêu vui vẻ nhận lấy, sau đó lấy Iphone ra xem gì đó rồi bảo: “Cậu Lương à, tôi phải đi trước đây. Cậu đã có chỗ ở chưa, có cần tôi sắp xếp cho không?”

Lương Tranh: “Không cần đâu ạ, tôi đã thuê phòng rồi. Để tôi gọi xe cho ông!”

Sau khi tiễn ông Diêu, Lương Tranh liền ra siêu thị mua hai hộp sữa chua, ăn vào thấy dạ dày dễ chịu hơn hẳn. Về đến khách sạn, Lương Tranh nằm thẳng cẳng trên giường, như con cá bị phơi trên bãi cát, người ngợm vô cùng mệt mỏi, nhưng không sao ngủ được, liền cầm di động chơi điện tử. Đột nhiên điện thoại bàn ở đầu giường đổ chuông. Một người thường xuyên đi công tác như Lương Tranh thừa hiểu có chuyện gì đang xảy ra, anh cầm ống nghe lên, nói: “Alô…”

“Thưa ngài, ngài có cần mát xa không ạ?” trong điện thoại vang lên một giọng nói có vẻ rất lẳng lơ.

“Cảm ơn cô, để lần sau nhé. Bạn gái tôi đang tắm…”

Lương Tranh cúp điện thoại rồi để kênh máy. Anh nằm trên giường, bồn chồn không sao ngủ được. Cuối cùng anh quyết định ngồi dậy đọc tiểu thuyết trên di động. Mới đọc được mấy phút đã thấy mắt cay xè. Rồi thật tự nhiên, anh nghĩ đến Ngải Lựu Lựu, nó giống như phản xạ có điều kiện đã hình thành ở anh. Anh lấy máy nhắn tin cho Ngải Lựu Lựu: Ngủ chưa?.Chẳng mấy chốc điện thoại có chuông báo, cái đầu nặng trình trịch của Lương Tranh bỗng chốc thấy nhẹ nhõm hẳn.

Ngải Lựu Lựu: Đang online… Sở Khanh còn chưa ngủà?

Lương Tranh: Chúng ta Online chat nhé!

Lương Tranh bật laptop, đăng nhập QQ.

Lương Tranh: Hi..

Ngải Lựu Lựu: Không Hi.

Lương Tranh: Bây giờ chẳng hiểu sao cứ mỗi khi tâm trạng không tốt là nhớ đến cô!

Ngải Lựu Lựu: Vậy thì tôi phải chúc anh vui vẻ mỗi ngày vạn sự như ý thôi!

Lương Tranh: Cô làm vậy chẳng phải lạt mềm buộc chặt sao? Tôi cũng cảm thấy mỗi khi tâm trạng có biến động, cô cũng nhớ đến tôi.

Ngải Lựu Lựu: Sao tôi không biết nhỉ?

Lương Tranh: Lúc bạn trai cũ của cô đến Bắc Kinh chơi, còn cả lần đi dạo khu mua sắm ấy nữa, tôi đều ngửi thấy “mùi” buồn bã của cô. Thấy tôi giỏi không?

Ngải Lựu Lựu: Anh nghĩ mình là chó săn đấy à?

Lương Tranh buzz một cái để thể hiện thái độ bất mãn của mình. Ngải Lựu Lựu chẳng chịu thua kém bằng việc buzz lại y chang. Hai người cứ buzz qua buzz lại, đến khi Ngải Lựu Lựu cảm thấy phát bực mình liền gắt: Anh bệnh à?

Lương Tranh: Ừ, bệnh tương tư.

Ngải Lựu Lựu: Đi tìm bác sĩ thú y mà điều trị.

Lương Tranh: Tôi không thích súc vật, mặc dù cách nói chuyện của cô ấy rất súc vật.

Ngải Lựu Lựu: Ha ha, núi băng nhà anh mà đọc được… không biết có cảm nghĩ gì nhỉ?

Lương Tranh: Sao cô cứ thích online thế nhỉ? Yêu qua mạng à ?

Ngải Lựu Lựu: Ngoài mạng còn chẳng thích nữa là trên mạng. Sao anh lại đi Tế Nam?

Lương Tranh: Đi công tác, đến gặp khách hàng lớn.

Ngải Lựu Lựu: Có thuận lợi không?

Lương

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT