watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6603 Lượt

Tranh: Thuận lợi á? Suýt chết vì rượu đây, khách hàng chẳng nhắc nửa lời đến đơn hàng. Đôi khi cảm thấy bản thân đúng là một thằng hề.

Ngải Lựu Lựu: Quen anh lâu như vậy mới thấy anh nói được một câu đúng đắn!

Lương Tranh: Quen cô lâu như vậy cuối cùng mới được cô khen ngợi một lần.

Ngải Lựu Lựu:… Tôi phải đi ngủ đây. Cố gắng lên, đừng nản chí!

Lương Tranh: Có thể nhìn cô một cái được không?

Ngải Lựu Lựu: Anh năn nỉ tôi đi!

Lương Tranh: Năn nỉ mà…

Ngải Lựu Lựu: Ha ha… ngoan thế!

Lương Tranh vội vàng click vào yêu cầu xem webcam, Ngải Lựu Lựu chấp nhận ngay. Lương Tranh chăm chú nhìn vào màn hình, nhưng chỉ thấy một cái giường. Hóa ra Ngải Lựu Lựu đã quay webcam về phía cái giường, còn mình thì tránh đi chỗ khác, trong khi đó hình ảnh Lương Tranh quấn khăn tắm lại bị hiện rõ trên màn hình, chết, bị chơi xỏ rồi! Lương Tranh bối rối tắt ngay webcam đi, sau đó gửi một chuỗi hỏi chấm cho Ngải Lựu Lựu, điều khiến anh tức giận là Ngải Lựu Lựu đã log out rồi. Lương Tranh liền gọi điện nhưng Ngải Lựu Lựu không nhấc máy, anh đành nhắn tin trút giận: Đồ lừa đảo, khi nào về Bắc Kinh tôi sẽ cho cô biết thế nào là “nợ máu phải trả bằng máu”.

Lương Tranh đọc lại cuộc đối thoại ban nãy, chợt nhoẻn miệng cười. Rồi anh bắt đầu nhớ lại những cuộc đụng độ của anh và Ngải Lựu Lựu, mặc dù rất nhiều mâu thuẫn nhưng cũng rất nhiều niềm vui, khi ở cạnh cô lúc nào anh cũng thấy nhẹ nhõm. Tiếp theo đó, anh lại nghĩ đến Chung Hiểu Huệ. Chung Hiểu Huệ và Ngải Lựu Lựu là hai cô gái hoàn toàn đối lập. Ngải Lựu Lựu mặc dù rất tinh quái nhưng tâm trạng đều thể hiện hết lên trên mặt, tính tình rất đơn giản, lương thiện. Còn Chung Hiểu Huệ, mặc dù chẳng vui chẳng buồn nhưng dường như trong đầu lại giấu rất nhiều chuyện, lại rất biết kiểm soát cảm xúc, anh không thể nắm bắt được cô, chỉ có thể phụ họa theo “tiết tấu” do cô tạo ra.

***

Mới chớp mắt mà đã đến tháng Bảy rồi, nếu cuối năm mà vẫn không có bạn gái để dẫn về chắc bố anh sẽ phát điên mất… Lương Tranh miên man suy nghĩ rồi chìm vào giấc mộng từ bao giờ không hay. Trong mơ, anh đang đi bộ trên bãi biển, bỗng một cơn sóng lớn ập đến định nuốt chửng lấy anh. Lương Tranh cố sức chạy vào bờ, nhưng không thể chạy nổi…

Ngày hôm sau, Lương Tranh ngủ đến 11 giờ trưa mới dậy. Anh xuống quầy lễ tân đặt một vé về Bắc Kinh, sau đó gọi cho Tiểu Lý ở văn phòng, bảo anh ta mua hai bình Nhị Oa Đầu 65 độ, nhờ công ty chuyển phát gửi đến Tế Nam.

Chiều ngày thứ ba sau khi Lương Tranh quay trở lại Bắc Kinh, anh nhận được tin nhắn của ông Diêu: 139XXXXXXXXXX, đây là số điện thoại của cô Điền, nhân viên phụ trách thu mua của trung tâm chúng tôi, cậu liên hệ với cô ta trước, có gì không hiểu cứ hỏi tôi.

Buổi tối, Lương Tranh mặt mày tươi rói đi vào cổng khu đô thị, bất chợt nhìn thấy Ngô Hiểu Quân. Ngô Hiểu Quân bảo Lương Tranh chớ có về nhà, nói đợi lát nữa sẽ có người mời ăn cơm, bảo anh cùng đợi ở ngoài cổng. Lương Tranh bán tin bán nghi, là Trình Triệu phú chăng? Ngô Hiểu Quân chỉ cười không nói năng gì. Lương Tranh cảm thấy thôi thì đợi cũng được, dù sao cũng chẳng mất mát gì. Một lát sau, Lương Tranh nhìn thấy Ngải Lựu Lựu vội vã từ khu đô thị đi ra.

“Ớ,… hai người hẹn hò à?”, Lương Tranh ngạc nhiên hỏi Ngô Hiểu Quân.

Ngải Lựu Lựu vội vàng quàng lấy cánh tay Ngô Hiểu Quân: “Có vấn đề gì không?”

Lương Tranh cười nói: “Vấn đề thì không, nhưng nghi vấn thì không ít. Hai người thích nhau thật đấy hả?”

Ngải Lựu Lựu: “Ừm…”

Lương Tranh tỏ vẻ bất mãn: “Thế thì thôi, tôi không phá bĩnh hai người nữa…”

Ngải Lựu Lựu nhìn Lương Tranh khiêu khích: “Đi Tứ Huệ chơi, anh dám đi không?”

Lương Tranh nhìn Ngô Hiểu Quân, hậm hực nói: “Đi thì đi! Cứ nhắm mắt lại thì hai người muốn làm gì thì làm!”

Xe chạy về hướng Tứ Huệ, Ngải Lựu Lựu ngồi ở phía trước, Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân ngồi ở ghế sau. Từ sau lần Ngải Lựu Lựu bị Lương Tranh trêu chọc lần trước, cô luôn cố ý ngồi lên ghế đầu. Lương Tranh cảm thấy trong lòng rất mất cân bằng, không biết hai người này đang chơi trò gì. Anh nhìn Ngô Hiểu Quân, lúc này anh ta đang nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ như đang nghĩ ngợi điều gì. Còn Ngải Lựu Lựu ngồi ghế trước đang cúi đầu cầm điện thoại nhắn tin.

“Hai người này yêu nhau kiểu gì kì vậy? Chẳng nhẽ các cặp đôi đều yêu như vậy hết sao?”, Lương Tranh cố nghĩ ra câu gì để nói cho vui, nhưng chẳng ai đáp lời anh cả. Lương Tranh lay lay Ngô Hiểu Quân: “Chẳng phải dạo trước hai người còn thờ ơ như người không quen biết hay sao, gắn bó keo sơn với nhau từ khi nào thế, nói tôi nghe xem nào, để tôi tâm phục khẩu phục!”

Ngô Hiểu Quân cười như mếu: “Thà thờ ơ như người không quen biết còn hơn gắn bó keo sơn kiểu này..”

Ngải Lựu Lựu ngoảnh đầu lại nói: “Chuyện giữa tôi và Ngô Hiểu Quân có cần thiết phải nói cho anh biết không hả? Thực ra tôi chỉ đùa cợt với anh thôi, thế mà còn tưởng là thật chứ…”

Lương Tranh có hơi bực mình nhưng vẫn có ý tỏ vẻ cởi mở: “Cho dù thế nào tôi cũng sẽ chúc phúc cho hai người!”

Ngô Hiểu Quân thở dài: “Chua quá, anh lái xe ơi, anh chạy xe bằng dầu hay bằng giấm thế?”

“Hài, giờ xăng dầu đắt lắm. Đều tại tập đoàn xăng dầu Trung Quốc cả đấy!”, anh lái xe vừa lái xe vừa bực bội nói.

Ngải Lựu Lựu ngồi bên cạnh lái xe phải lấy tay che miệng cười, cố ý ngoảnh đầu lại nhăn nhở chọc tức Lương Tranh.

“Ngải Lựu Lựu, cô làm vậy là không đúng rồi, có bạn trai rồi mà suốt ngày liếc mắt đưa tình với tôi như vậy có được không hả? Cho dù Ngô Hiểu Quân có gì thiếu sót, có điểm nào không xứng với cô thì cậu ta cũng vẫn là người anh em tốt ở chung nhà với tôi đấy.”

“Ngô Hiểu Quân à, cậu xem đi, đây đúng là một ác phụ. Tôi thấy cậu nên buông tay thì hơn, tránh phải chịu khổ suốt nửa đời còn lại…”

Ngô Hiểu Quân vẫn cười như mếu, không nói thêm gì, điều này khiến cho Lương Tranh càng thêm mơ hồ, chẳng hiểu có chuyện gì đang xảy ra. Chiếc xe chạy bon bon trên những con đường rực rỡ ánh đèn đêm, trên gương mặt người qua đường đều hiện rõ tâm trạng của một ngày.

Xe dừng lại ở trước cổng một khu đô thị nhỏ, bảo vệ không cho xe vào trong. Ngải Lựu Lựu dẫn họ lên một căn phòng ở tầng bảy, Lương Tranh lúc này vẫn chẳng hiểu có chuyện gì đang xảy ra. Người mở cửa là Đàm Hiểu Na. Lương Tranh cảm thấy người này quen mặt, dường như đã gặp ở đâu rồi. Đàm Hiểu Na chỉ vào hai túi vải, hai cái vali một to một nhỏ và mấy cái túi ni lông đựng đồ ở trong nhà rồi nói với hai người đàn ông: “Chỉ có ngần này đồ thôi!”

Ngải Lựu Lựu nhìn Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân: “Hai chàng trai, làm việc đi chứ! Mang hết những thứ này đi!”

Lương Tranh chợt nhận thức được vấn đề: “Hóa ra là chuyển nhà à? Các người…”

“Ha ha… thế anh tưởng gì?”, Ngải Lựu Lựu bật cười khanh khách.

Mấy người bọn họ bận tối mắt tối mũi đến tận mười một giờ, Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân mệt phờ, ngồi bệt xuống ghế, chẳng còn sức mà nói chuyện nữa. Ngải Lựu Lựu đưa cho họ mỗi người một lon nước, sau đó giúp Đàm Hiểu Na thu dọn phòng ốc.

“Hic, tôi đói chết đi được đây này. Tí về hai người thu dọn không được sao?”, Lương Tranh ca thán.

Ngải Lựu Lựu cười thầm, sau đó nói vọng ra ngoài: “Anh thích làm gì thì làm, có ai ép anh đâu. Hơn nữa đâu ai bảo anh đến đâu?”

Lương Tranh cũng nói lớn vào bên trong: “Này cái cô họ Ngải kia, cô cũng thật chẳng ra làm sao, toàn qua cầu rút ván thôi, đúng là chuyên gia phá hoại!”

Đàm Hiểu Na lên tiếng khuyên nhủ: “Hay là đi ăn về rồi làm tiếp, bọn họ cũng cần phải nghỉ ngơi…”

Lúc này đang là lúc quán đồ nướng đông khách. Hai cặp nam nữ chọn một bàn trong góc rồi ngồi xuống. Lương Tranh cố ý ngồi đối diện với Ngô Hiểu Quân khiến cho Đàm Hiểu Na nhất thời chẳng biết phải ngồi đâu. Lương Tranh liền vẫy tay bảo cô ngồi xuống: “Bọn họ là một đôi, chúng ta đành diễn vai bạn bè vậy!”

Đàm Hiểu Na bật cười ngồi xuống bên cạnh Lương Tranh. Lương Tranh lúc này mới sực nhớ, lần trước đã gặp cô gái này ở bữa tiệc sinh nhật của Trình Triệu phú, cô là một trong ba cô gái ế của phòng tài vụ.

“Tôi nhớ ra cô rồi, cô chính là cô Chim Nhỏ, một trong ba gái ế của phòng tài vụ công ty các cô!”, Lương Tranh cố ý làm thân với Đàm Hiểu Na.

Ngô Hiểu Quân cũng có vẻ ngạc nhiên: “Sao lại là cô ấy nhỉ?”

Lương Tranh nhìn sang Ngải Lựu Lựu, cười khẩy: “Xin đính chính lại một chút, người ngồi bên cạnh cậu chính là Người đẹp Trí tuệ, người phụ nữ chỉ thích hợp làm một bà vợ già thôi!”

Ngải Lựu Lựu không hiểu anh ta nói vậy có ý gì, liền quay sang hỏi Ngô Hiểu Quân. Ngô Hiểu Quân liền kể “truyền thuyết” về ba gái ế phòng tài vụ cho Ngải Lựu Lựu nghe. Ngải Lựu Lựu sau khi nghe nói mình thích hợp để làm một người vợ đảm, mẹ hiền lấy làm bất mãn lắm. Đàm Hiểu Na cũng hiểu ra mọi chuyện, trái ngược với Ngải Lựu Lựu, cô cảm thấy thích cái thân phận làm mẹ hiền, vợ đảm, như vậy mới thấy bình an, chứ không thích cái thân phận là người tình để cho đám đàn ông dụ dỗ ngon ngọt.

“Tôi cảm thấy phán đoán sai lắm rồi, hai người này cần phải thay đổi cho nhau!”, Ngô Hiểu Quân hùng hồn tuyên bố.

Ngải

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT