watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5916 Lượt

lên cầm dao chém người thì tôi sẽ không mang họ Phùng.”

Ngô Phong Hoa bị cô mắng đến ngượng cả mặt, nhưng vẫn đứng đó mạnh miệng: “Mẹ tôi là bề trên, người dưới hiếu kính bề trên là chuyện đương nhiên, mẹ tôi có lỗi gì chứ?”

“Người dưới hiếu kính bề trên đương nhiên là không sai, nhưng làm bậc bề trên chẳng lẽ không nên quý trọng người dưới sao? Cùng là phận con cháu, tại sao chỉ có Giai Cầm phải phục dịch mẹ anh, còn anh thì sao? Anh gãy tay gãy chân à? Tại sao anh không làm gì, để La Giai Cầm đến cơm ăn cũng chẳng đủ no? Chẳng lẽ mẹ chồng của mẹ anh năm đó cũng sai bảo mẹ anh như thế sao? Anh tưởng bây giờ vẫn là thời phong kiến chắc, bà mẹ chồng dữ dằn như mẹ anh ấy, cho dù có đặt ở một ngàn năm trước cũng sẽ bị người ta nhổ nước miếng đến chết. Già mà không nghiêm, không biết xấu hổ.”

“Cô câm miệng cho tôi!” Ngô Phong Hoa thẹn quá thành giận, xông lên trước, giơ tay định tát vào mồm Phùng Sở Sở.

Phùng Sở Sở thấy gã xông tới, bèn né qua bên cạnh, Ngô Phong Hoa vồ hụt, nhưng cơn tức vẫn còn, gã lại xoay người, nhoáng cái đã kéo Phùng Sở Sở đến trước mặt, lại vung tay muốn đánh cô lần nữa.

Vào đúng thời khắc nguy cấp này, một cánh tay đột nhiên vươn ra, túm lấy cổ tay của Ngô Phong Hoa, đẩy qua một bên.

“Mày làm gì thế hả?” Ngô Phong Hoa tức đến hỏng người, đẩy đẩy người kia.

Tô Thiên Thanh nhìn Ngô Phong Hoa một chút, lại quay ra nhìn cô gái đứng bên cạnh, không ngờ lại là Phùng Sở Sở. Hiếm khi anh nổi hứng lương thiện dây vào hai chuyện vớ vẩn, vậy mà đều liên quan đến cô nàng này. Suy nghĩ một chút, không khỏi thấy buồn cười, nhưng vẫn nghiêm mặt nói: “Chẳng làm gì cả, không quen nhìn anh đánh phụ nữ thôi.”

“Tao đánh cô ta, mắc mớ gì đến mày?”

“Tôi không cho anh đánh cô ấy thì mắc mớ gì đến anh.” Tô Thiên Thiên nhại theo đáp lại.

Ngô Phong Hoa bị anh nói vòng vèo đến váng cả đầu, lại không nghĩ ra lời để phản bác lại. Nhìn Tô Thiên Thanh một cái, vóc người cao to hơn mình, dáng dấp nhìn có vẻ như thân thủ không tệ. Bên cạnh lại có không ít người đi đường đã đứng lại xem, bấy giờ có chút nhụt chí, tức giận trợn mắt nhìn Phùng Sở Sở một cái, quay đầu bỏ đi.

Chuyện coi như được giải quyết, nhưng Phùng Sở Sở lại vui không nổi, không ngờ lại đụng phải cái gã Tô Thiên Thanh tính tình cổ quái này. Cô thậm chí còn có dự cảm, kế tiếp, miệng của tên này, nhất định chẳng phun ra được gì hay ho.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, Tô Thiên Thanh bước đến bên cạnh cô, nhíu mày nói: “Sao cô lúc nào cũng lằng nhằng với đàn ông thế, lần này, chắc lại do xen vào chuyện của người khác nên gây ra họa nữa đúng không?”
Phùng Sở Sở chẳng ngờ tới anh ta liệu sự như thần, có chút giật mình nhìn anh ta. Tô Thiên Thanh nhìn vẻ mặt của cô, biết mình đã đoán trúng, lắc đầu thở dài nói: “Cô Phùng, tôi mong cô có thể dồn tinh lực cho hạng mục hợp tác của chúng ta nhiều hơn, những việc linh tinh khác, đừng nên quan tâm.”

“Đây là việc riêng của tôi, hình như chẳng liên quan gì đến Tô tiên sinh cả thì phải.”

Tô Thiên Thanh vuốt vuốt cằm, gật đầu nói: “Đúng là không liên quan, có điều, vừa nãy tôi cũng vô tình nghe được cuộc đối thoại của hai người, hình như chuyện của anh chàng này với bạn cô cũng đâu có liên quan đến cô. Tại sao cô cứ phải chia rẽ bọn họ mới chịu được? À đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, lần trước cô cũng như vậy, khuyên anh chàng kia chia tay với một người bạn khác của cô. Có phải cô không thể chịu được khi thấy người khác hạnh phúc, phải chăng là vì mình một đống tuổi rồi mà không ai thèm lấy, cho nên cũng muốn phá hoại hết tất cả những mối tình của bạn bè, để bọn họ cũng thành bà cô già cùng với cô?”

“Anh không biết chân tướng thì đứng có đứng đấy mà đoán mò. Gã kia chẳng phải thứ gì hay ho, thiếu chút nữa anh ta đã làm hỏng cả đời bạn tôi, tôi sao có thể để bọn họ ở bên nhau?” Phùng Sở Sở càng nghĩ càng tức, hận không thể mắng cho Ngô Phong Hoa một trận té tát.

“Sao cô biết được đoạn tình cảm kia của bạn cô, tất cả lỗi lầm đều là của đối phương?”’

“Chính miệng cô ấy nói với tôi, chẳng lẽ vậy còn chưa đủ sao?”

“Dĩ nhiên là không.” Tô Thiên Thanh lắc đầu nói, “Cô mới chỉ nghe có một phía mà thôi, quá chủ quan, hơn nữa cô ấy lại là bạn cô, đều là phụ nữ, cô đương nhiên sẽ càng nghiêng về phía cô ấy, mà coi người đàn ông kia là một kẻ tội ác tày trời.”

“Tô tiên sinh, phụ nữ chúng tôi khác với đàn ông các anh. Các người thay đàn bà như thay áo, mà chúng tôi khi rời khỏi một người đàn ông, chẳng khác nào cắt mất một miếng thịt từ trên người. Dù người đàn ông kia có chẳng ra gì thì lúc chia tay cũng sẽ chảy máu không ngừng. Tôi nghĩ đạo lý này, chắc anh không hiểu được đâu.”

Phùng Sở Sở nói xong, nhấc chân định đi, được mấy bước, nghĩ một chút lại thấy không cam lòng, lại xoay đầu lại, nói với Tô Thiên Thanh: “Còn chuyện này nữa, tôi mong anh biết. Tôi có bạn trai rồi, sắp kết hôn, cho nên, tôi không cần phải phá hoại tình cảm của tất cả bạn bè mình để đạt được cái mục đích như miệng anh vừa thốt ra. Người có lòng dạ xấu xa, nhìn ai cũng thấy bẩn.”
Tất cả vì tiền

– Mẹ kế trẻ tuổi, vĩnh viễn là một cái gai trong lòng con riêng –

Tô Thiên Thanh quẹo xe vào trong nhà, trong đầu vẫn vang lên những lời Phùng Sở Sở nói với anh, trên mặt không khỏi hiện lên một nụ cười. Cô nàng này, đúng là vừa ham mạnh lại hiếu thắng, cho dù anh có nói gì cũng không chịu thua một nước, nhất quyết phải bốp chát lại mấy câu trong lòng mới thoải mái. May mà lần này cô ta chỉ là người tổ chức hoạt động thôi chứ không phải người dự thi. Với một nửa tiêu chuẩn mà Tô Thiên Thanh anh đặt ra, cô Phùng Sở Sở này, căn bản không đạt tiêu chuẩn, thậm chí có thể nói là, không điểm. Loại phụ nữ thế này là kiểu Tô Thiên Thanh anh ghét nhất.

Tô Thiên Thanh vừa lái xe vừa suy nghĩ vẩn vơ, không lâu sau xe đã dừng lại trước cửa nhà. Đây là một ngôi biệt thự nằm giữa trung tâm thành phố, không tính là quả lớn, nhưng hơn ở chỗ có ưu thế về vị trí, cho nên vài năm liền vẫn không ngừng tăng giá. Chỗ này đương nhiên không phải bất động sản duy nhất của anh, nhưng lại là nơi anh thích nhất. Ở đây có hồi ức tốt đẹp của anh, mặc dù sau này, những ký ức kia có xen lẫn những hồi ức đau đớn, nhưng dù sao, anh vẫn rất thích ngôi nhà này.

Những ngày tháng làm bạn với mẹ đó đối với anh mà nói, vô cùng quý giá, lúc ấy anh còn trẻ con, thậm chí còn luôn mong chờ là cha đừng có về nhà nữa, ông ta cứ đi cùng với đám hồng phấn tri kỷ đếm không hết kia đi. Anh thích khung cảnh yên bình trong nhà, mà cảnh tượng ấy, lúc nào cũng bị phá vỡ khi cha quay về.

Cho đến giờ anh mới hiểu được tại sao lúc ấy mẹ luôn kiếm cớ gây sự với cha. Bởi vì, chỉ có quan tâm, mới có thể tức giận, chỉ có chỉ trích, mới có thể gây sự chú ý với đối phương.

Tô Thiên Thanh lắc đầu một cái, đỗ xe vào trong gara, đi vào nhà. Đèn trong phòng khách còn sáng, Tô Thiên Thanh từ xa đã nhìn thấy. Vậy có nghĩa là trong nhà có khách. Bình thường khi anh không ở nhà, giờ này chú Lý quản gia đã sớm về phòng nghỉ rồi.

Chú Lý nghe thấy tiếng Tô Thiên Thanh lái xe vào gara đã biết ngay là anh về, sớm đứng ngoài đón, chỉ chỉ người phụ nữ ngồi trên sa lon phòng khách, nhỏ giọng nói: “Thiếu gia, bà hai đến.”

Tô Thiên Thanh nhìn vẻ mặt nặng nề của chú Lý, biết ngay là người đến bất thiện. Có điều, những chuyện thế này anh đã gặp nhiều lắm rồi, sớm không còn bỏ vào trong mắt nữa, lập tức phất tay một cái, bảo chú Lý về phòng nghỉ ngơi, còn mình thì ở lại đối phó với người đàn bà kia.

Người phụ nữ ngồi trên sô pha kia tên là Tịch Mộc, trông khá trẻ, không lớn hơn Tô Thiên Thanh được mấy tuổi. Nhưng cô ta lại là mẹ kế trên danh nghĩa của Tô Thiên Thanh. Cha của Tô Thiên Thanh, Tô Thừa Quang mặc dù trăng hoa thành tính nhưng không ly hôn với vợ. Mấy năm trước vợ chính thức qua đời xong mới cưới cái cô Tịch Mộc trẻ tuổi này vào cửa. Ai biết ngày vui chưa được mấy, Tô Thừa Quang đột nhiên qua đời vì bệnh tim phát tác, để lại một đống cục diện rối rắm cùng với một người đàn bà rắc rối cho Tô Thiên Thanh.

“Cô tới đây làm gì?” Tô Thiên Thanh bước lên trước, không xưng hô gì cả, cũng chẳng khách sáo, nói chuyện rất thẳng thừng.

Sắc mặt của Tịch Mộc rất khó coi, nhưng nghĩ đến cảnh quẫn bách của mình bây giờ, chỉ đành phải giả bộ hiền lành, cười cười nói với anh: “Không có gì, chỉ tới thăm cậu một chút thôi mà. Nói thế nào đi nữa thì tôi cũng là mẹ cậu.”

Tô Thiên Thanh cực kỳ khinh bỉ độ mặt dày của người đàn bà này, châm một điếu thuốc, vừa hút vừa nói: “Muộn thế này rồi còn đến nhà tôi, chỉ để nhìn cậu con trai là tôi đây thôi ư, cô có lòng quá đấy.”
“Thiên Thanh, tôi…” Tịch Mộc có chút ngập ngừng.

Tô Thiên Thanh lại cười nhạt một tiếng, tiếp lời nói: “Nói đi, cô đến tìm tôi rốt cuộc có chuyện gì? Tôi nghĩ, chắc không thoát khỏi liên quan đến tiền đâu.”

Tịch Mộc thấy tâm sự bị anh nói trúng, có chút lúng túng, nhưng lại thầm cảm thấy may, không cần phải vòng vo nữa, định nói huỵch toẹt ra: “Đúng vậy, tôi đến tìm cậu, là mong cậu có thể cho tôi mượn ít tiền.”

“Bao nhiêu?”

“Ách, một ngàn vạn. À, không, không, năm trăm vạn thôi.”

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT