|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đã trải qua sa trường như Tô Thiên Thanh?
Phùng Sở Sở phất tay một cái, bảo Yến Tử mang xấp hình kia ra ngoài, thông báo cho từng người trong số đó, không cần đến tham gia tranh tài nữa. Bản thân cô thì tựa vào ghế, dở khóc dở cười nghĩ, may mà lần này đến là Nguyễn Trữ Khanh, bộ dạng cả người lẫn vật đều vô hại. Nếu đổi lại là Từ Tịch Tịch, chỉ sợ còn chưa gặp được người thật của Tô Thiên Thanh đã bị loại rồi.
Một cô gái giống như Từ Tịch Tịch, cũng chỉ có Tô Bách lớn lên từ nhỏ cùng với cô ấy mới có thể hiểu rõ bản tính của cô nàng. Trong mắt những người ngoài cuộc kia, thoạt nhìn đều là xem hoa trong sương, chỉ thấy hình dáng, không thấy đường cong.
Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 12
Châm chọc tay đôi
– Diễn kịch mà lại diễn hỏng, chẳng bằng đừng diễn ngay từ đầu –
Hơn hai trăm cô gái, ăn mặc khác nhau, giống như ong vàng bay tới, trong vòng nửa tiếng đồng hồ, lục tục ùa vào khu nhà riêng biệt ở ngoại ô của Tô Thiên Thanh.
Đây là một câu lạc bộ tư nhân, thuộc về tập đoàn Thời trang Thanh Nhã, cũng là chỗ tư nhân của Tô Thiên Thanh, thường ngày dùng để tiếp đãi bạn làm ăn và bạn bè thân thiết. Hôm nay hiếm khi được một lần hào phóng, cho tạp chí Định nghĩa phụ nữ mượn để tổ chức đại hội “Tuyển mỹ”.
Tất cả mọi người dự thi đều biết, hôm nay Tô Thiên Thanh sẽ không xuất hiện ở hiện trường, bọn họ đến đây coi như để vui chơi, ăn chút gì đó, nói chuyện phiếm với người khác, trong câu lạc bộ toàn là phụ nữ.
Rất nhiều đàn ông đều nghĩ, phụ nữ chỉ khi nào thấy đàn ông, mới xù lông lên, dùng tất cả chiêu số của bản thân mà thi triển sức quyến rũ. Thực ra thì bọn họ không biết, phụ nữ khi đứng giữa nhiều phụ nữ, nhất là nhiều mỹ nữ, mới là cuộc chiến đáng sợ nhất, đơn giản có thể dùng từ chết thảm để hình dung. Không ai muốn thấp kém hơn người khác, chỉ e không có người khác phái thưởng thức thì cũng phải tranh cao thấp trước mặt người cùng giới. Có thể đường hoàng đứng trước mặt những người phụ nữ khác mới có thể coi như là thắng lợi thực sự.
Nguyễn Trữ Khanh tới không tính là quá sớm, ăn mặc cũng không quá xuất chúng. Mặc dù từ nhỏ cô đã có vẻ ngoài xinh đẹp, nhưng cô không phải kiểu phụ nữ lợi dụng ưu thế của thân mình để hấp dẫn đàn ông. Vẻ đẹp của cô rất thầm kín, rất khó để người ta nhìn một cái mà có thể phát hiện ra ngay giữa đám đông, nhưng cũng rất khó để bỏ qua. Cho nên, bên cạnh cô từ trước tới giờ chưa từng thiếu đàn ông, chẳng qua những người đó có mấy phần thật lòng, cũng rất khó nói.
Bước vào trong đại sảnh, trong gian phòng bình thường luôn tỏa đèn mờ, hôm nay lại rất sáng sủa. Không ai biết rằng, Tô Thiên Thanh thực ra đang ở cách đó một mặt tường, mượn ánh đèn sáng lòa kia để tỉ mỉ quan sát bọn họ, dường như muốn soi rõ từng lỗ chân lông trên mặt bọn họ vậy.
Mặc dù trước đây rất lâu anh đã biết, hôn nhân của mình sẽ khác hẳn với người khác, những thứ như trước hoa dưới trăng, phong hoa tuyết nguyệt, không hề liên quan đến anh. Nhưng anh thực không ngờ tới, có một ngày, chuyện cưới vợ của mình cũng có thể biến thành một màn quảng cáo cho công ty, thu hút không ít con mắt.
Nghĩ đến đây, Tô Thiên Thanh có chút mê man, đây là việc anh muốn làm đúng không. Nhưng vì sao nhìn thấy những cô gái kia tính toán lẫn nhau, những gương mặt giả tạo, lại cảm thấy có chút đáng ghét. Thực ra thì chính bản thân anh chẳng phải cũng đang diễn hay sao, cần gì phải để ý đến màn kịch của người khác?
Phùng Sở Sở hiếm khi mặc váy, trang điểm nhẹ một chút, làm bộ làm tịch bưng một ly rượu đỏ, bước vào phòng nghỉ tư nhân của Tô Thiên Thanh. Cô thực ra trăm vạn lần không muốn đến đây, chỉ là vì hạng mục hợp tác của đôi bên nên không thể không vào ứng phó một lần.
Tô Thiên Thanh nhìn ly rượu trong tay, nhìn đến hơi xuất thần, thậm chí có người đi vào anh cũng không biết.
Phùng Sở Sở nhìn thấy bộ dạng này của anh ta, không nhịn được mở miệng chế nhạo nói: “Tô tiên sinh có phải đã chấm được mỹ nữ nào rồi không, mắt cũng không nỡ rời đi?”
Tô Thiên Thanh nghe thấy có tiếng nói, phục hồi lại tinh thần, nhìn Phùng Sở Sở một cái, mỉm cười nói: “Không ngờ cô Phùng cũng có một ngày làm mỹ nữ.”
“Tôi có đẹp nữa cũng vô ích, mắt của Tô tiên sinh phải đặt trên mấy mỹ nữ kia kìa.” Phùng Sở Sở nhìn lên màn ảnh trên tường chép miệng, vừa nói chuyện, vừa tìm kiếm bóng dáng của Nguyễn Trữ Khanh và La Giai Cầm. Mặc dù ánh mắt của Tô Thiên Thanh kén chọn, thoáng cái đã loại gần một nửa số người được đề cử, nhưng vẫn giữ lại hai cô bạn của mình.
Tô Thiên Thanh uống một hớp rượu, gật đầu một cái, cười lạnh nói: “Đúng vậy, tôi nên xem cho kỹ, xem trong số các cô gái này, kỹ thuật diễn của ai khá hơn thì tôi sẽ giữ người đó lại.”
“Lời này của anh là có ý gì?”
“Không phải sao? Vậy cô nghĩ bọn họ đến đây để làm gì, kết giao bạn bè tâm sự sao? Cho dù hôm nay tôi không lộ diện, nhưng bọn họ cũng đều hiểu rõ, tôi nhất định sẽ xem biểu hiện của bọn họ. Cho nên mới nói, phụ nữ trời sinh đã là diễn viên xuất sắc, biết trong trường hợp nào thì nên diễn vai gì. Tôi nghĩ cô Phùng chắc cũng không ngoại lệ.”
Phùng Sở Sở siết chén rượu đỏ trong tay, có một nỗi xúc động ức chế không kìm được muốn hắt lên mặt Tô Thiên Thanh. Có điều, anh ta nói không sai, cô quả thật cũng là một diễn viên giỏi, mặc dù có ghét anh ta hơn nữa cũng có thể bình tĩnh ngồi xuống, thương lượng công việc với anh ta.
“Tô tiên sinh đã xem lâu như vậy rồi, không biết đã tính sẽ lưu lại bao nhiêu vị mỹ nữ để chọn lựa tiếp chưa?”
Tô Thiên Thanh nhìn những mỹ nữ trong màn hình, nhấp một ngụm rượu, vươn bàn tay còn lại ra, ra hiệu cho Phùng Sở Sở.
“Năm mươi?” Phùng Sở Sở nhìn anh ta ra dấu tay, hiếm khi nhất trí, “Năm mươi không sai biệt lắm, nhiều quá thì không tiện tổ chức, cuộc tranh tài kéo dài quá lâu, dễ gây ra ảnh hưởng phụ.”
Tô Thiên Thanh cười lắc đầu nó: “Cô Phùng, cô hiểu lầm rồi, tôi nói là, năm.”
“Năm?”
“Đúng vậy, năm là đủ rồi, tôi có thể chịu được nhiều người đến đây diễn trò như vậy đã là giới hạn lớn nhất rồi. Tiếp đến là lúc phải lựa chọn kỹ càng.”
Phùng Sở Sở có chút nóng nảy, bước lên nói: “Năm thực sự quá ít, hai trăm người chỉ chọn có năm, quá thiếu kịch tính, chúng ta phải tiến từ từ, để cho họ cạnh tranh một lần. Chỉ nhìn bề ngoài thôi rất khó biết được chính xác, có lẽ có vài người hiện giờ không đúng với khẩu vị của anh, nhưng sau khi qua vài vòng tỷ thí, biết đâu anh sẽ phát hiện ra đó mới là người thích hợp với anh.”
Tô Thiên Thanh nheo mắt quan sát Phùng Sở Sở một lượt, mở miệng nói: “Tôi cứ tưởng là cô Phùng chỉ giỏi làm tạp chí, không ngờ còn có cả tiềm năng để mở sở môi giới hôn nhân. Cô nói một tràng như vậy, nghe cũng rất có đạo lý, tôi nghĩ chắc cô thích khiên tuyến đáp tiền, loạn điểm uyên ương* cho người ta lắm nhỉ.”
* Khiên tuyến đáp tiền: nối dây xâu tiền; Loạn điểm uyên ương: chắp loạn uyên ương.
“Tôi chỉ nói sự thật thôi, nếu anh đã chọn phương pháp như vậy để chọn một nửa còn lại thì nên lợi dụng triệt để hạng mục lần này để đạt được lợi ích lớn nhất của mình, nếu như chỉ chọn bằng hứng thú, vậy chẳng thà trực tiếp đi xem mắt cho xong, vừa tiết kiệm thời gian vừa tiết kiệm sức lực, anh nói có đúng không?” Phùng Sở Sở cảm thấy mình thực sự giống hệt những gì Tô Thiên Thanh nói mất rồi, y như một bà mối lẻo mép, lại còn bắt đầu kiên nhẫn giúp cái gã kiêu ngạo kia phân tích thiệt hơn nữa chứ.
“Được rồi, vậy thì giữ lại năm mươi vậy.” Tô Thiên Thanh vậy mà lại
không phản đối, một câu tán thành. Anh là người làm ăn, quyền lợi nặng nhẹ là trò hay anh nắm trong
tay, mới vừa nãy, bản thân chẳng qua là nhất thời dâng lên sự chán nản, mới có thể mong cho cuộc tỷ thí nhàm chán này sớm kết thúc.
“Lát nữa tôi sẽ phái người tới, anh chỉ cần chỉ người anh vừa ý cho nhân viên làm việc là xong, bọn họ đều nhớ tên và hồ sơ của mấy cô gái đó.” Phùng Sở Sở vừa nói vừa đứng dậy muốn đi ra ngoài cửa. Ai ngờ lâu không mặc váy vẫn gây phiền toái cho bản thân, không cẩn thận dẫm vào viền váy, cả người không chịu điều khiển mà ngã sấp xuống.
“A!” Sau tiếng thét chói tai, chỉ thấy Phùng Sở Sở yên bình nằm trong cánh tay của Tô Thiên Thanh, ly rượu đỏ trong tay, một giọt cũng không thừa, toàn bộ bắn lên cổ và bộ đồ âu của Tô Thiên Thanh.
Sắc mặt Tô Thiên Thanh chợt xanh lè, đỡ Phùng Sở Sở đứng cho thẳng, vừa cầm khăn tay lau rượu đỏ trên người, vừa oán giận nói: “Cô bị làm sao vậy, ngay cả đi đường cũng không xong?”
Phùng Sở Sở thầm cười nhạo mình, quả nhiên vẫn không có thiên phú giả làm thục nữ, mới không cẩn thận một chút đã gieo họa cho người khác rồi. Cô nhìn bộ dạng hơi chật vật kia của Tô Thiên Thanh, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười, nghe thấy câu châm chọc của anh ta, không nhịn được mà thốt ra suy nghĩ trong lòng.
“Ngại quá, diễn hỏng mất rồi.”
Tô Thiên Thanh nhìn bóng lưng đã đi xa của Phùng Sở Sở, tinh tế nhẩm lại câu nói vừa nãy của cô. Cái gọi là “Diễn hỏng” là chỉ cái gì, diễn cái gì, anh thực sự không hiểu cho lắm. Có điều có một chuyện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




