watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5920 Lượt

anh rất rõ ràng, đó chính là, ánh mắt lúc rời đi của Phùng Sở Sở kia, nói lên rất rõ, thực ra thì ngay từ nãy cô ta đã có ý đồ hắt rượu lên người mình.

Phùng Sở Sở thì chẳng quan tâm nhiều được như vậy, cô bước nhanh ra khỏi phòng nghỉ, gọi điện cho Nguyễn Trữ Khanh, hẹn cô nàng ra vườn hoa gặp mặt. Mới vừa nãy trong lúc nói chuyện phiếm với Tô Thiên Thanh, cô vẫn chú ý đến tình hình trong đại sảnh, điều khiến cô giật mình là La Giai Cầm vậy mà lại chưa đến.

Nguyễn Trữ Khanh túm bộ váy lễ phục, nhanh chóng bước về phía Phùng Sở Sở, vừa thấy cô đã nũng nịu bổ nhào tới: “Sở Sở, gọi tớ làm gì thế? Người ta đang nói chuyện phiếm với người khác đó.”

Phùng Sở Sở đẩy cô nàng ra, mắng: “Cậu nghiêm chỉnh chút đi, hôm nay cậu đến xem mặt, không phải đi tiếp khách. Cái dạng lẳng lơ này của cậu, sợ là chỉ có mỗi mình mình coi được.”

Nguyễn Trữ Khanh khẽ mỉm cười, không hề để ý đến sự lải nhải của Phùng Sở Sở, bĩu môi nói: “Người ta chỉ có lúc nào ở với cậu mới được tự do một chút thôi mà, bình thường ở trước mặt người khác, cứ cảm thấy không được tự nhiên, giống như đeo mặt nạ ấy, nhưng mà lại không bỏ xuống được.”

“Người khác? Người khác nào? Có mà là mấy ông trong fanclub của người chứ gì?” Phùng Sở Sở trừng cô nàng một cái, nói, “Cái mặt nạ này của cậu, từ lúc cậu hiểu chuyện đã dính lên rồi, giờ đã thành một phần trong cuộc sống của cậu rồi, đừng mong gỡ được xuống.”

Nguyễn Trữ Khanh thở dài, tự giễu cười nói: “Đúng vậy, có vài thứ đã theo mình lâu rồi, sẽ không bỏ đi được nữa. Thôi, đừng nói về mình nữa, nói đi, tìm mình ra đây để làm gì?”

“Cậu có thấy Giai Cầm không?”

“Giai Cầm?” Nguyễn Trữ Khanh sửng sốt một chút, tỉ mỉ nghĩ lại một lượt, lắc đầu nói, “Cậu không nói thì mình cũng chẳng để ý, hình như từ lúc vào cửa đến giờ mình chẳng thấy cô ấy đâu. Cô ấy tới chưa vậy?”

Phùng Sở Sở trợn mắt nhìn cô nàng một cái, lười phải nói thêm nữa, rút di động ra bắt đầu gọi điện thoại cho La Giai Cầm, điện thoại reo mấy hồi mới có người nhận, đầu bên kia truyền đến giọng nói của La Giai Cầm, có chút yếu ớt.

“Giai Cầm, cậu có ổn không vậy? Sao không tới câu lạc bộ?” Phùng Sở Sở nghe giọng cô ấy có chút lo lắng, quan tâm hỏi.

“Mình không sao, chỉ thấy hơi mệt thôi. Sở Sở, cuộc tranh tài đó, mình không định tham gia đâu, cậu đừng nhọc lòng vì mình nữa.” La Giai Cầm vừa nói xong đã cúp điện thoại, không cho Phùng Sở Sở lấy một cơ hội để mở miệng.

Phùng Sở Sở cầm di động, mặt đầy hoang mang nhìn Nguyễn Trữ Khanh, lẩm bẩm: “Cô ấy bị kích thích gì vậy? Chẳng lẽ anh chàng Tiểu Mã kia lại lợi hại như vậy?”

“Anh chàng Tiểu Mã nào?” Nguyễn Trữ Khanh vừa ngửi thấy mùi bát quái, đã lập tức lên tinh thần, sớm đã vứt mấy yêu nữ trong đại sảnh kia ra sau gáy.

Phùng Sở Sở kể sơ qua chuyện tốt mà Dương Quang đã làm một lượt, nghe mà Nguyễn Trữ Khanh ngáp liên hồi, Phùng Sở Sở banh mặt, kéo bàn tay còn đặt bên miệng của cô nàng xuống, mắng: “Cậu kiên nhẫn một chút được không, mình kể ngắn gọn lắm rồi đấy.”

Nguyễn Trữ Khanh bày ra vẻ vô cùng buồn ngủ, khoát tay một cái nói: “Chuyện kiểu này cậu muốn quan tâm cũng vô ích, cách làm của Dương Quang không hẳn là không đúng. Thân phận của Giai Cầm bây giờ rất khó xử, tuổi cũng không ít nữa, lại còn đã ly dị, cậu trông chờ đàn ông khắp thế giới này không quan tâm đến quá khứ của cô ấy, đó là chuyện không có khả năng.”
Phùng Sở Sở không nhịn được trừng cô nàng một cái, mặc dù trong lòng cô cũng rõ ràng, đây chính là hiện thực. Đàn ông bây giờ, đừng nói là tốp trẻ tốp già, cho dù đã ly dị rồi cũng muốn tìm gái trinh trẻ tuổi xinh đẹp chưa lập gia đình. Huống chi giống như La Giai Cầm, khó trách bọn họ có thành kiến, mặc dù trong lòng cô, cuộc hôn nhân kia, La Giai Cầm không hề có chút sai lầm, nhưng trên thực tế, cô ấy quả thực đã phạm vào một sai lầm rất trí mạng, đó chính là không biết nhìn người.

Nếu trước khi kết hôn không thể mở mắt nhìn cho rõ ràng, vậy thì tốt nhất là sau khi kết hôn, vĩnh viễn cũng đừng mở ra nữa.

Hoạt động tối hôm đó kéo dài đến tận mười một giờ, mọi người mới lục tục rời đi. Tô Thiên Thanh cũng rất hợp tác giao ra danh sách của năm mươi người vào vòng tiếp theo, không ngoài dự đoán của Phùng Sở Sở, con nhóc tỏ ra thanh thuần Nguyễn Trữ Khanh kia quả nhiên có tên trong bảng. Có điều, điều cô không lường trước được là, Tô Thiên Thanh chọn Nguyễn Trữ Khanh còn có nguyên nhân khác. Hơn nữa, càng khiến cô không đoán được chính là, ngay từ đầu, Tô Thiên Thanh đã muốn giữ Nguyễn Trữ Khanh lại cuối cùng, thậm chí là người duy nhất được chọn.

Là Giai Cầm vì tự ý rút lui nên dĩ nhiên là không có trong hàng ngũ này. Có điều Tô Thiên Thanh với trí nhớ kinh người cũng không quên nhớ đến cô, từ lúc xem hình, anh đã cảm thấy cô gái này nhìn qua không tồi, dáng vẻ đích thực là một cô vợ hiền mẹ đảm, cho nên trong lúc chọn người không thấy cô ấy đến, cũng có chút giật mình. Có điều cũng chẳng sao, dù sao trên đời này có nhiều phụ nữ như vậy, huống chi, lại còn là tìm một cô gái mà mình không yêu, chuyện lại càng trở nên cực kỳ dễ dàng.

Giờ cái anh cần quan tâm đến, không phải là có những ai không tới, mà là sáng sớm mai trên các trang báo lớn, sẽ có mấy tờ có trang đầu nói về buổi tụ hội ngày hôm nay. Mà những trang báo này, sẽ khiến cho cổ phiếu của anh, tăng thêm bao nhiêu gạch, bao nhiêu ngói.

Phùng Sở Sở đứng trong sân, cách anh chỉ có một mặt tường, giờ phút này, trong lòng cô cũng đang nghĩ đến những chuyện này, cô nhìn ánh trăng xinh đẹp trên cao, trong lòng đã cảm thấy nắm chắc thắng lợi.
Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 13
Khổ sở cầu xin

– Có lúc thứ đàn ông cần, chỉ là một chén bí đỏ hấp trứng –

Tô Thiên Thanh ngồi trong phòng làm việc, vừa lật báo, vừa nghe thư ký báo cáo, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn. Buổi sáng, vừa mới bắt đầu phiên giao dịch, trợ lý chấp hành Chung Tiền Danh đã báo tin vui cho anh trước, chính anh cũng mở máy tính kiểm tra giao dịch, trong lòng thậm chí có chút cảm kích Phùng Sở Sở. Nếu không phải lúc đó cô ta đã cực lực phản đối đề nghị của anh, kiên trì muốn giữ lại năm mươi người, chỉ e hôm nay anh đã không nhận được nhiều tin tốt như vậy.

Điện thoại vang lên, giọng nói của thư kí truyền đến: “Tô tiên sinh, Tô phu nhân nói cô ấy muốn gặp anh.”

“Tô phu nhân?”

“Ách, là cô Tịch.” Thư kí vừa nghe giọng điệu của Tô Thiên Thanh, vội vàng sửa lại. Trước kia khi Tô lão tiên sinh vẫn còn, trong công ty từ trên xuống dưới đều gọi Tịch Mộc là Tô phu nhân. Giờ ông chủ đã đổi rồi, cách gọi của mọi người cũng phải thay đổi theo. Tô Thiên Thanh không thích Tịch Mộc, người trong công ty ai ai cũng biết.

Vừa nghe thấy Tịch Mộc đến, nụ cười trên mặt Tô Thiên Thanh tắt ngúm, khép tờ báo lại, lãnh đạm đáp: “Được rồi, để cô ta vào.” Mới chưa được mấy ngày, đã không chờ được rồi.

Tịch Mộc đi vào dưới sự hướng dẫn của thư ký, đầu tóc có chút tán loạn, mặt đeo kính đen, đầu hơi cúi, có cảm giác trốn tránh.

Tô Thiên Thanh phất tay một cái, bảo thư ký đi ra ngoài, lại nhìn qua Tịch Mộc, bình tĩnh nói: “Tìm tôi có việc gì?”

Tịch Mộc bước đến trước bàn làm việc, từ từ bỏ kính mắt xuống, vén tóc mái lên, lộ ra một mảng tím xanh bên khóe mắt, như khóc tang nói với Tô Thiên Thanh: “Thiên Thanh, tôi xin cậu đấy, cậu giúp tôi một lần đi. Tôi đã bị người ta đánh thành thế này rồi, bọn họ nói, nếu tôi không trả tiền thì sẽ đánh tôi chết tươi.”

Tô Thiên Thanh nhìn dáng vẻ vừa khóc vừa nháo của cô ta, có chút chán ghét, nhớ năm đó khi cô ta bước vào nhà họ Tô, dáng vẻ cũng tự nhiên phóng khoáng, giờ lại rơi vào kết cục thế này. Lòng người chung quy vẫn có một chữ “Tham”, sớm muộn cũng sẽ bị nó gặm nhấm đến xương cốt cũng không còn.

Tịch Mộc thấy Tô Thiên Thanh không nói lời nào, vô cùng nôn nóng, cũng chẳng màng đến thân phận mẹ kế gì nữa, “Phịch” một tiếng quỳ xuống, lệ rơi đầy mặt nói: “Lần này là thật đấy, Thiên Thanh, cậu tin tôi đi, không phải đến mức đường cùng, tôi cũng sẽ chẳng tìm đến cậu. Coi như nể mặt cha cậu, giúp tôi một lần thôi. Mặc dù tôi là vì tiền mới lấy cha cậu, nhưng trước khi ông ấy chết, tôi cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với nhà họ Tô.”

Tô Thiên Thanh bị cô ta khóc lóc ầm ĩ làm cho có chút phiền lòng, tâm trạng tốt đẹp lúc sáng mất sạch sành sanh. Nhưng anh hiểu, Tịch Mộc nói cũng không sai. Thực ra thì anh cũng không thù hận cô ta quá nhiều, dù sao sau khi mẹ mất rồi cô ta mới biết cha, cũng hợp tình hợp lý mà bước vào nhà họ Tô, khác với những phụ nữ cam lòng làm kẻ thứ ba kia. Sở dĩ anh không muốn nhìn thấy cô ta, chỉ là vì trong lòng có một cái gai vẫn ghim ở đó. Mỗi lần anh nhìn thấy Tịch Mộc là lại nhớ đến những người phụ nữ muôn hình muôn vẻ kia, trẻ trung, thành thục, xinh đẹp, biết điều, người nào cũng xuất sắc, nhưng ai cũng vô sỉ.

Tịch Mộc bất hạnh trở thành thế thân của những người đó, khiến Tô Thiên Thanh ghi hận nhiều năm như vậy. Hôm nay nhìn cô ta đã đến nông nỗi này, tâm trạng của Tô Thiên Thanh cũng có chút phức tạp. Anh không nhịn được mà nói với cô ta: “Cô đứng lên trước đã, lau mặt đi.”

Tịch Mộc nghe

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT