watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5921 Lượt

chuyện gì cũng có thể dựa vào dậy sớm để giành được tiên cơ, chỉ e các bác nông dân mới là người giàu có nhất khắp Trung Quốc này.

Có điều, anh không đấu đá mồm miệng với cô như bình thường, ngồi xuống xong bật ti vi lên, vừa nghe tin tức, vừa lật báo xem. Bụng hơi có dấu hiệu đói, có điều, anh không định ăn gì cả. Nhịn một lát, sẽ có đủ loại thức ăn ngon đưa đến, anh đương nhiên phải dành bụng.

Phùng Sở Sở thì ngược lại, cười thầm một tiếng, đứng dậy bước đến cạnh tủ lạnh, vừa mở cửa lấy sữa tươi, vừa quay đầu hỏi Tô Thiên Thanh: “Tô tiên sinh có muốn uống cốc trà sữa không, lấp bụng một chút, chỉ sợ lát nữa mấy món ăn bưng lên chưa chắc đã hợp khẩu vị của anh đâu.”

Tô Thiên Thanh lại khách khí khoát khoát tay, trả lời: “Không cần, năm mươi mỹ nữ, cho dù không phải ai cũng được, ít nhất cũng có vài người làm được thứ bình thường. Tôi luôn cho là, thức ăn do người đẹp làm ra, lúc nào cũng tốt đẹp.”

“Vậy sao?” Phùng Sở Sở cười như không cười hỏi ngược lại một câu, trong lòng không nhịn được nói thầm, nếu đúng như lời anh ta nói, thì đầu bếp trong các khách sạn năm sao, chỉ e là còn đẹp mắt hơn cả Nam vương thế giới.

Cô đột nhiên cảm thấy, người đàn ông chỉ biết nhìn vẻ bề ngoài này, cùng với cô nàng mỹ nhân bao cỏ Nguyễn Trữ Khanh kia, trái lại rất xứng đôi, một nông cạn về tư tưởng, một nông cạn với vẻ ngoài, đúng là một đôi trời định.

Hai người cứ không gần không xa như vậy, nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập ý tứ phân cao thấp. Đột nhiên trong bộ đàm truyền đến một trận tiếng vang, Phùng Sở Sở ấn nút nghe, mở miệng nói: “Lưu Dục, sao vậy?”

“Không xong rồi, Sở Sở, có chuyện lớn rồi.” Giọng nói lo lắng của Lưu Dục vọng tới, gần như hù chết Phùng Sở Sở, chén trà sữa cầm trong tay cũng không tự giác mà rớt xuống đất, cả chén trà đổ đầy ra đất, nhuộm tấm thảm đỏ sẫm thành một thứ màu sắc kỳ quái.

*** Bí đỏ hấp trứng Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 14
Hai nàng tranh chấp

– Phụ nữ vì đàn ông, có thể quyết một trận tử chiến với bạn tốt –

Nhận được tin của Lưu Dục, nói trong phòng chờ đã xảy ra chuyện, Phùng Sở Sở không để ý đến tấm thảm bị dơ, chỉ nói với Tô Thiên Thanh: “Tôi đi xem thế nào, anh ở lại.” Sau đó giống như một cơn gió, chạy ra khỏi phòng.

Dọc theo đường đi, tim cô đập nhanh vô cùng. Hôm nay không phải là ngày bình thường, bao nhiêu cặp mắt đang nhìn chằm chằm ngoài kia, miệng của đám ký giả và máy ảnh của phóng viên sẽ khiến cho một vấn đề nhỏ khuếch đại lên vô cùng. Huống chi, nếu xảy ra chuyện lớn, chỉ sợ cái nghề kiếm ăn này của cô sẽ cứ thế mà kết thúc.

Tất tả chạy xuống phòng chờ ở lầu dưới, đến cửa, chỉ thấy một đám phụ nữ đứng tụ tập ở đó, bảy miệng tám lời nói không ngừng. Phùng Sở Sở dùng sức chen lấn vào, vốn tưởng sẽ thấy cảnh gì đó kinh tâm động phách. Nhưng trong phòng chờ, trừ tiếng lao nhao của các cô gái ra thì chẳng có gì cả.

Cô nhìn xung quanh mấy lượt, thấy Nguyễn Trữ Khanh đang đứng trong góc, lẳng lặng tiến tới, giả bộ tán gẫu hỏi: “Sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”
“Có ăn trộm.” Nguyễn Trữ Khanh lời ít mà ý nhiều.

“Ăn trộm gì hả, cậu nói cụ thể một chút đi.” Phùng Sở Sở mất kiên nhẫn, giọng nói không tự giác cao lên một chút.

Những người đứng trong phòng này, thực ra thì phần lớn đều không biết Phùng Sở Sở, từ khi bắt đầu cuộc thi đến giờ, không có mấy người từng gặp mặt cô, cho nên vừa nãy khi cô đi vào, người khác cũng chỉ nghĩ cô là người đến dự thi, cũng không để trong lòng.

Nguyễn Trữ Khanh kéo cô vào trong góc xong mới bắt đầu thuật lại chuyện vừa xảy ra: “Một cô tên là Từ Vân, nói là lọ gia vị gia truyền mà cô ta mang theo đã bị mất. Mới đầu mọi người còn không để ý, giúp cô ta tìm. Ai ngờ cô ta lại kéo một cô khác tên là Trần Tĩnh không chịu buông, nhất quyết khẳng định là cô đó trộm. Hai người bắt đầu làm ầm lên trong phòng chờ, Từ Vân muốn soát người, Trần Tĩnh lại không chịu, tranh cãi mãi, thiếu chút nữa đã đánh nhau.”

“Vậy họ đâu rồi?” Phùng Sở Sở nhìn quanh bốn phía, vẫn không thấy bóng dáng Lưu Dục đâu. Cô rất muốn dùng bộ đàm gọi anh ta hỏi thăm tình huống, nhưng lại không muốn để bại lộ thân phận, đành phải nhẫn nại.

Nguyễn Trữ Khanh chỉ chỉ ngoài cửa, nhỏ giọng nói: “Bị một anh chàng đưa đi rồi. Người của tạp chí cậu đấy, mình gặp rồi, cao cao gầy gầy ấy, nói là muốn đưa bọn họ đến phòng làm việc để giải quyết vấn đề.”

Vừa nghe thấy Lưu Dục không có ở đây, Phùng Sở Sở cũng không muốn tiếp tục ở lại nữa. Dặn dò Nguyễn Trữ Khanh mấy câu, bảo cô ấy cẩn thận, sau đó vọt ra khỏi phòng chờ, bắt đầu dùng bộ đàm hỏi vị trí cụ thể của Lưu Dục.

Vất vả lắm mới tìm được cái phòng làm việc mà Lưu Dục nói ở một lối rẽ khuất tầm mắt, Phùng Sở Sở đẩy cửa vào, chỉ thấy bên trong có một nam hai nữ đang ngồi. Nam dĩ nhiên là Lưu Dục, mà hai cô gái kia, hẳn là Từ Vân và Trần Tĩnh như lời của Nguyễn Trữ Khanh.

Lưu Dục vừa nhìn thấy Phùng Sở Sở, giống hệt như tìm được cứu tinh, bước lên bóp trán nói: “Cô tới rồi à, chỗ này giao cho cô nhé, tôi còn phải đến phòng nghỉ trông coi mấy cô nàng kia, chuyện này mà để đám ký giả ngoài kia biết, không biết sẽ viết thành cái dạng gì.”

Phùng Sở Sở gật đầu một cái, ý bảo Lưu Dục đi trước, mình thì hít sâu một hơi, ngồi xuống trước mặt hai người kia, hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ai sẽ nói cho tôi biết đây?”

Cô gái tóc ngắn mắt to có vẻ nóng vội, nghiêng người về phía Phùng Sở Sở, cướp lời nói: “Tôi nói, tên tôi là Từ Vân, là người dự thi. Các vị đã nói trước là có thể tự mình mang gia vị tới, cho nên, tôi có mang một lọ theo. Đây chính là bí kíp gia truyền của nhà tôi, là bà nội tôi dạy cho tôi, nếu ai ăn món ăn mà tôi làm, nhất định sẽ nói ngon. Tôi nghĩ, đến lúc đó, Tô tiên sinh nhất định sẽ bị tài nấu nướng của tôi làm cho mê mẩn….”

“Phiền cô làm ơn nói vào trọng điểm.” Phùng Sở Sở không chút lưu tình cắt đứt ảo tưởng của cô ta, nhắc nhở.

Vị mỹ nữ tóc dài khí chất ưu nhã ngồi bên cạnh không nhịn được cười nhạt một tiếng, Từ Vân trừng mắt nhìn cô ta một cái, có chút lúng túng tiếp tục nói: “Cô ta là bạn tôi, tên là Trần Tĩnh. Vốn cô ta không tham gia cuộc thi này, bởi vì cô ta có bạn trai rồi, cho nên tôi mới xin ý kiến cô ta để tham khảo, xem tôi nên ăn mặc thế nào. Ai ngờ cô ta lại nhìn trúng gia thế của Tô Thiên Thanh, gạt cả bạn trai mình, lén tham gia cuộc thi.”

Lại là một nhân vật gần giống Nguyễn Trữ Khanh. Phùng Sở Sở nghĩ vậy trong lòng, chẳng qua là vị Trần tiểu thư này lợi hại hơn Nguyễn Trữ Khanh nhiều, còn chuẩn bị hai tay, không chia tay với bạn trai, cũng không bỏ qua cho cơ hội trèo lên cành cao. Ngẫm lại những cô gái đã gửi hình đến, có bao nhiều người giống như cô ta và Nguyễn Trữ Khanh đây. Chẳng trách cô lại bị người ta hắt axit sunfuric.

“Cô nói những chuyện này làm gì chứ.” Mặt của Trần Tĩnh lập tức đỏ lên, trừng mắt nhìn Từ Vân. “Ban tổ chức cũng đâu có nói nhất định phải còn độc thân, những gì tôi làm, không tính là phạm quy chứ.” Nói xong câu cuối cùng, vẻ mặt Trần Tĩnh khi nhìn Phùng Sở Sở có chút mất tự nhiên, ngay cả giọng điệu cũng trở nên cẩn trọng hơn.

“Là không phạm quy, chỉ có điểm trái với đạo đức lương tâm thôi.” Phùng Sở Sở hời hợt nói, những lời này cô đã cất trong lòng lâu lắm rồi, cứ luôn muốn nói ra miệng, hôm nay cuối cùng cũng tìm được cơ hội.

Trần Tĩnh vừa nghe vậy, có vẻ hơi lúng túng, từ từ cúi đầu xuống, không tìm được lời nào để phản bác.

“Cô nói tiếp đi.” Phùng Sở Sở ra hiệu cho Từ Vân nói tiếp.

“Sau đó hai bọn tôi đều được chọn đến tham gia cuộc thi ngày hôm nay. Vốn tôi sẽ nói hết tất cả cho cô ta biết, nhưng mà, giờ cô ta đã thành đối thủ cạnh tranh của tôi, đương nhiên là tôi sẽ phải cẩn thận với cô ta một chút, đề phòng cô ta. Có điều, chuyện tôi có gia vị bí truyền, cô ta đã biết từ trước, cô ta còn nếm qua món ăn mà tôi dùng gia vị đặc biệt để làm rồi, quả thực là rất ngon. Cho nên hôm nay tôi đặc biệt đề phòng cô ta, chỉ sợ cô ta hỏi tôi đòi thứ đó. Dù sao, bao nhiêu người tranh tài với nhau như vậy, nếu như không thể đổi cũ thành mới, sẽ rất khó được Tô Thiên Thanh ưu ái. Ai ngờ được, từ khi đến đây, cô ta vẫn cứ quấn lấy tôi. Mặc dù chưa từng nhắc đến chuyện gia vị, nhưng luôn mượn cớ nói chuyện với tôi, đến đi rửa tay cũng phải đi theo tôi. Vì là bạn bè nên tôi cũng không tiện đuổi cô ta đi, nhưng nửa tiếng trước, lúc tôi kiểm tra túi mới phát hiện ra không thấy lọ gia vị đâu. Tôi biết, nhất định là cô ta ăn trộm, bởi vì ở đây, chỉ có mình cô ta biết chuyện tôi có gia vị bí mật.”

“Chính cô không trông được đồ của mình, lại đổ thừa lên đầu tôi.” Trần Tĩnh không phục phản bác.

“Rõ ràng là cô không có ý tốt, muốn trộm gia vị của tôi, vì tiền, đúng là không chuyện gì không làm được.”

“Có cô mới vô sỉ ấy, ngay cả bạn tốt mà cũng nghi ngờ.”

“Cô mà cũng tính là bạn tốt? Nói câu này mà không thấy đỏ mặt à?”
“Người nên đỏ mặt là cô chứ không phải là tôi!”

“Được rồi, đừng ầm ĩ nữa.” Phùng Sở Sở gầm lên át tiếng cãi vã của hai người lại, hai cô gái

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT