|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
này, giọng vừa cao lại vừa sắc, khiến cho cô nhức cả màng nhĩ.
Từ Vân vẫn không nén được cơn tức, quay về phía Phùng Sở Sở nói: “Chuyện này, bên tổ chức các người nhất định phải lấy lại công bằng cho tôi. Nếu không, tôi sẽ nói với phóng viên ngoài kia là các người thiên vị.”
Phùng Sở Sở giờ mới hiểu, “xảy ra chuyện lớn” mà Lưu Dục nói là chỉ điều gì. Bị mất gia vị chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu tung chuyện nhỏ này lên các tạp chí lớn thì cũng có thể biến nó thành chuyện lớn.
Cô nhìn lại vẻ mặt của hai người, đều tức giận không nhỏ, trong lòng cẩn thận tính toán một chút, quay đầu nói với Trần Tĩnh: “Giờ, tôi cho cô hai lựa chọn. Dù sao mọi người đều là phụ nữ, nếu cô đồng ý để tôi soát người cô, mọi chuyện sẽ dễ giải quyết.”
Trần Tĩnh vừa nghe muốn soát người, có vẻ rất kích động, lập tức nhảy lên từ trên ghế, quát lớn: “Tại sao phải soát người, cô không có quyền đó!”
“Tôi quả thật không có quyền soát người, nhưng tôi lại có quyền xóa tên hai người. Đây là một cuộc trao đổi, có làm hay không, tự các cô quyết định đi.”
Phùng Sở Sở vừa nói, ánh mắt vừa quét qua gương mặt hai người, vừa âm lãnh lại nghiêm túc. Hai người này dù sao cũng đều là những cô gái trẻ, chưa hề trải sự đời, bị cô nhìn như vậy, người cũng có chút e sợ.
“Tôi nói qua quy tắc một lần, nếu như cô không đồng ý soát người, tôi lập tức xóa tên của hai người. Hai người muốn đi nói cho giới truyền thông cũng không sao, dù sao trừ hai người ra, sẽ không có ai hở ra một chữ về chuyện này. Đến lúc đó, bị người ta dính cái mác bày trò để nổi tiếng trên đầu, tôi nghĩ cũng chẳng dễ coi đâu.”
Phùng Sở Sở nhìn sắc mặt trắng bệch của bọn họ, tiếp tục không nhanh không chậm nói: “Nếu cô đồng ý lục soát, tôi sẽ đồng ý với hai người,
cho dù có soát ra hay không cũng sẽ để cho các cô tiếp tục dự thi. Thế nào, soát hay không
soát?”
“Soát!” Hai người trăm miệng một lời, nhất trí đồng ý.
Lấy được sự cho phép, Phùng Sở Sở bèn đứng dậy, bước tới trước mặt Trần Tĩnh, bắt đầu sờ túi và những chỗ khác của cô ta. Giờ mới là đầu thu, tiết trời còn hơi nóng, Trần Tĩnh ăn mặc cũng không nhiều, một chiếc váy khá mỏng, không mất nhiều thời gian lắm đã bị sờ hết một lượt.
Kết quả kiểm tra có người vui có kẻ buồn, bởi vì trên người Trần Tĩnh không tìm được thứ gì giống như lọ gia vị bí truyền. Từ Vân rất bất mãn với kết quả này, xông lên định tự mình lục soát.
Phùng Sở Sở vội cản cô ta lại, nghiêm túc nói: “Cô không được đụng vào cô ấy, nếu như cô làm loạn, tôi sẽ xóa tên cô.”
“Tôi không tin, cái lọ kia nhất định là bị cô ta trộm.” Từ Vân gần như muốn khóc lên.
“Đã nói là tôi không trộm rồi, tại sao cô còn không tin chứ?” Trần Tĩnh đường đường chính chính nói. Giờ phút này cô ta đã thoát khỏi hiềm nghi, tâm trạng đột nhiên cực tốt.
“Lúc tôi soát người, cô cũng được nhìn, hơn nữa tôi lại không quen biết cô ta, không việc gì phải bao che cho cô ta. Cô nên thừa dịp cuộc thi còn chưa bắt đầu, nhanh chóng đi tìm lại đi, có lẽ không cẩn thận đánh rơi ở chỗ nào đấy chưa biết chừng.”
Từ Vân căm tức nhìn Trần Tĩnh, ánh mắt kia tựa như muốn ăn thịt người vậy. Nhưng không tìm ra được bất cứ thứ gì trên người cô ta, Từ Vân cũng không tiện nói gì, chỉ đành hừ một tiếng, chạy ra ngoài.
Trần Tĩnh ngượng ngùng nhìn Phùng Sở Sở một cái, dịu giọng nói: “Ngại quá, gây phiền phức cho cô rồi.”
“Không quan trọng, cô nhanh đi chuẩn bị cho cuộc thi đi. Đừng tưởng là cô chỉ có mình cô ta là đối thủ.”
Giải quyết xong chuyện, Phùng Sở Sở lại quay lại phòng nghỉ trên lầu. Tô Thiên Thanh đã đọc báo xong, đang gọi điện cho ai đó. Nhìn thấy cô, anh ta liền cúp máy, chỉ chỉ đồng hồ đeo tay hỏi: “Cô Phùng, xin hỏi còn phải chờ bao lâu nữa? Tôi có nên ra ngoài đi một vòng rồi quay lại nếm đồ ăn không?”
“Ngại quá, anh nên chờ ở đây đi thì hơn.” Phùng Sở Sở nhanh chóng đóng cửa lại, phòng ngừa Tô Thiên Thanh chuồn mất, “Cuộc thi sắp bắt đầu rồi, anh cứ chờ mà dùng bữa đi. Mặc dù….”
“Mặc dù cái gì?” Tô Thiên Thanh trưng ra một nụ cười mê người, dùng ánh mắt thâm thúy nhìn Phùng Sở Sở.
“Mặc dù gà mái rất đẹp, nhưng trứng đẻ ra chưa chắc đã ngon.”
Tô Thiên Thanh không nói gì, anh tỉ mỉ nhẩm lại lời của Phùng Sở Sở, nhìn cô nhàn nhã ngồi xuống sô pha, cầm điều khiển lên, bắt đầu chuyển kênh, cuối cùng dừng lại ở một bộ phim truyền hình nhàm chán.
Tô Thiên Thanh vẫn còn đang ngẫm lại lời của cô, nghe tựa hồ như rất hợp lý, nhưng lại có gì đó không ổn. Rốt cục, anh nhíu mày, mở miệng nói: “Gà mái, mà cũng đẹp sao?”
Phùng Sở Sở lườm anh ta một cái, tức giận nói: “Ít nhất là trong mắt gà trống, có không ít con xinh đẹp.”
Tô Thiên Thanh đột nhiên cười phá lên, gập người, gần như cười ra nước mắt. Anh chưa từng phát hiện ra, thì ra cái cô mặt to mắt cũng to này, nói chuyện lại thú vị như vậy.
Phùng Sở Sở cảm thấy anh ta chắc là phát bệnh thần kinh, cứ một mình đứng đó cười không ngừng, lập tức không thèm để ý đến anh ta nữa, tự xem ti vi uống trà, chờ kết quả.
Quá trình chờ đợi vừa dài, lại không hề trò chuyện, hai người chẳng ai để ý đến đối phương, không thèm nói nhiều hơn nửa câu, một ngồi đó xem ti vi, một thì bắt đầu gọi điện thoại. Lỗ tai của Phùng Sở Sở không tự chủ được mà dựng lên, muốn nghe xem anh ta rốt cuộc đang nói về chuyện gì.
Trong cuộc sống của cô, chưa từng tiếp xúc với những thương nhân có gia nghiệp kếch xù như Tô Thiên Thanh, đối với những chuyện anh ta nói với người khác, Phùng Sở Sở có hơi tò mò.
Mới đầu, nội dung của cuộc gọi rất nhàm chán, đơn giản là vài chuyện về cổ phiếu và đầu tư, mãi cho đến cuối cùng, giọng điệu của Tô Thiên Thanh dường như có chút không vui, nói với người ở đầu dây bên kia, lạnh lùng buông một câu “Nếu anh ta muốn tìm đường chết thì đừng cản anh ta nữa.”, sau đó liền cúp máy.
Câu này, lại kích thích đến Phùng Sở Sở, cô nghiêng cặp mắt, dùng giọng nói quái lạ nói: “Tôi còn tưởng, con người anh có lòng lương thiện vô cùng, luôn chen vào việc của người khác, thích cứu mạng người ta. Không ngờ, anh cũng chỉ là một kẻ máu lạnh mà thôi.”
Tô Thiên Thanh bỏ di động vào trong túi, vừa lấy thuốc vừa cười khổ nói: “Tiểu thư à, nếu như có người không nghe cô khuyên bảo, cứ nhất quyết đòi mua thứ cổ phiếu chắc chắn sẽ sụt không thể nghi ngờ, cô nói người như thế cứu có hữu dụng hay không?” Dứt lời, anh móc bật lửa ra, chuẩn bị châm thuốc.
Ai ngờ, động tác của Phùng Sở Sở còn nhanh hơn anh, tiến lên nhoáng cái đã rút điếu thuốc trong miệng anh ra, lạnh lùng nói: “Khu nghỉ ngơi cấm hút thuốc, xin tự trọng.”
Tô Thiên Thanh nhún nhún vai, tỏ vẻ không sao cả, cầm cả bật lửa vào bao thuốc ném lên khay trà, quay đầu hỏi: “Bạn của cô với anh chàng kia sau này thế nào rồi?”
Phùng Sở Sở nghe anh ta hỏi vậy, trong lòng âm thầm bật cười, giả bộ nghiêm trang chỉ chỉ cửa, mặt không thay đổi nói: “Bọn họ hoàn toàn xong rồi. Cô nàng đó, bây giờ đang ở dưới lầu, sử dụng hết chiêu thức của mình làm ra một món ăn độc nhất vô nhị để lấy lòng anh, để có thể một chiêu đánh vào trái tim anh, đạt được mục đích làm phu nhân của Tô Thiên Thanh.”
Phùng Sở Sở vừa nới vừa quan sát vẻ mặt của Tô Thiên Thanh, thấy mặt anh ta càng ngày càng thối, thực sự là không nhịn được muốn cười một trận thật to.
“Là ai?”
Phùng Sở Sở khoanh tay, chỉ phun ra hai chữ: “Bí mật.”
Người phụ nữ đến khởi binh vấn tội
– Thà đắc tội với quân tử chứ chớ đắc tội với phụ nữ –
Tô Thiên Thanh ăn bí đỏ hấp trứng của Nguyễn Trữ Khanh làm, hương vị quen thuộc ấy vẫn còn quanh quẩn trong miệng anh, khiến cho anh có một nỗi xúc động không thể kiềm chế được, muốn biết rõ toàn bộ quá trình làm món ăn này.
Sắc mặt của Nguyễn Trữ Khanh hơi căng thẳng, nhìn vẻ mặt tươi cười của Tô Thiên Thanh, cô lại chẳng biết mở miệng thế nào. Liếc qua Phùng Sở Sở đang đứng một bên, đầy vẻ “chuyện không liên quan đến mình”, muốn đọc được tin tức gì từ trên mặt cô hoàn toàn không có khả năng. Chẳng còn cách nào khác, Nguyễn Trữ Khanh chỉ đành nhắm mắt, vừa hồi tưởng, vừa giải thích: “Đầu tiên cắt bí đỏ đi một nửa, nạo, sau đó rửa sạch, bỏ vào trong nồi hấp. Sau khi hấp chín, đánh trứng đổ vào, chờ trứng chín thì lấy ra.”
“Chỉ đơn giản như vậy?” Tô Thiên Thanh có chút khó tin, nghi ngờ hỏi.
Nguyễn Trữ Khanh hít một hơi, giống như hạ quyết tâm nói: “Phải, chính là như vậy. Tôi làm món ngọt nên có cho thêm chút mật ong, còn có một cách ăn khác là rắc thêm muối, nhưng mà các bước làm đều giống nhau.”
Sắc mặt Tô Thiên Thanh rất bình tĩnh, không nhìn ra anh ta có hài lòng với đáp án này hay không, chuyện này khiến cho Nguyễn Trữ Khanh càng căng thẳng hơn, thi thoảng lại quay đầu lại nhìn Phùng Sở Sở, cuối cùng không nhịn được hỏi, “Vậy, tôi có thể đi được rồi chứ?”
Phùng Sở Sở liếc qua Tô Thiên Thanh, ý bảo anh ta mở miệng, Tô Thiên Thanh gật đầu một cái, lời còn chưa ra khỏi miệng, Nguyễn Trữ Khanh đã như được ân xá, xoay người định bước ra cửa.
“Chờ chút, Nguyễn tiểu thư.”
Nguyễn Trữ Khanh vừa mới nghe Tô Thiên Thanh gọi, trái tim vừa mới buông
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




