watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5926 Lượt

túi lên, đứng dậy, nghiêm túc nói với Khương Hinh: “Thực ra chị đâu cần phải chạy đến trước mặt tôi tự rước lấy mối nhục này.” Dứt lời, xoay người định đi.

Khương Hinh sao nuốt nổi cơn tức này, đứng dậy túm lấy tay Nguyễn Trữ Khanh, cứng rắn nói: “Không được đi, tôi còn chưa nói hết lời.”

Nguyễn Trữ Khanh cảm thấy chị ta rất có tiềm năng làm mấy mụ đàn bà đanh đá, trong lòng có chút bất an, cô chưa chắc đã đánh không lại chị ta, chẳng qua là trước mặt mọi người, cô không cam lòng phá hoại hình tượng của mình. Nhưng nếu thực sự động tay động chân, cô mà không đánh trả, chỉ sợ sẽ bị chị ta đánh cho thê thảm, đến lúc đó thì hình tượng cũng vẫn bị phá hủy.

Đúng vào lúc đang ở thế lưỡng nan, một cánh tay chợt vươn tới, túm lấy cổ tay Khương Hinh, kéo tay chị ta ra khỏi cánh tay Nguyễn Trữ Khanh.

“Dương Quang?” Nguyễn Trữ Khanh nhìn rõ người đến là ai xong, hơi có chút giật mình.

Khương Hinh vô cùng bất mãn với việc Dương Quang ra tay, nhìn chằm chằm anh ta, cười lạnh nói: “Tôi đang nghĩ sao đang yên đang lành cô lại chia tay với A Nghị, thì ra là đã thông đồng với người đàn ông khác. Nguyễn Trữ Khanh, đừng tưởng là cả thế giới này đều không biết cô là loại gì, giả vờ ngây thơ, sau lưng lại làm mấy chuyện nam nữ xấu xa.”

“Tiểu thư, tôi thấy cô cũng là người có văn hóa, có khí chất, sao lời nói ra cứ như một tuần chưa đánh răng vậy.” Nguyễn Trữ Khanh còn chưa mở miệng, Dương Quang đã không nghe nổi nữa, mở miệng châm chọc.

“Không phải để ý đến chị ta, chúng ta đi thôi.” Nguyễn Trữ Khanh không muốn bị mọi người vây xem, kéo cánh tay Dương Quang ra khỏi quán, chỉ để lại mình Khương Hinh đứng đó tức đến hít thở không thông, lại còn phải trả tiền một bàn đồ uống kia.

Ra khỏi quán, Nguyễn Trữ Khanh không nói gì, chỉ bước nhanh về phía trước. Về phần phải đi đâu, chính cô cũng không biết, chỉ cảm thấy nhất định phải nhanh chóng rời khỏi quán cà phê đó, càng nhanh càng tốt.

Dương Quang đi theo sau cô, cẩn thận để ý tình trạng của cô, di động đột nhiên vang lên, vừa nghe, là Phùng Sở Sở, “Này, anh đi đâu đấy? Bảo anh đứng ở siêu thị chờ em mấy phút, sao đã chẳng thấy tăm hơi đâu rồi?”

“Anh thấy Trữ Khanh, định chào cô ấy một tiếng, ai ngờ…”

“Cô ấy làm sao, có chuyện gì phiền phức à?”

Dương Quang vừa đi theo Nguyễn Trữ Khanh, vừa kể lại chuyện vừa nãy cho Phùng Sở Sở nghe, bảo cô nhanh ra ngoài. Anh là đàn ông, không biết an ủi con gái thế nào.

Phùng Sở Sở xách túi bước ra khỏi siêu thị, đi hơn trăm mét mới đuổi kịp hai người Dương Quang. Cô nhét đồ vào tay Dương Quang, tiến lên ôm lấy vai Nguyễn Trữ Khanh, thoải mái hỏi: “Sao thế, vẫn còn mất hứng vì cuộc thi à?”

“Đâu có.” Nguyễn Trữ Khanh quay đầu lại, cười đến là rạng rỡ. Đột nhiên quay đầu lại nhìn Dương Quang nói: “Anh có lái xe đến đúng không, đưa em về nhà đi.”

Phùng Sở Sở nghi ngờ liếc mắt nhìn Dương Quang, dường như đang chất vấn anh, tại sao khi nãy lại nói Nguyễn Trữ Khanh tâm trạng không ổn, trông như muốn tự sát, nhìn cô nàng hớn ha hớn hở, rõ ràng là đang vui đến nở hoa trong lòng.

Dương Quang nhún vai với cô, vẻ mặt vô tội, đành phải chịu bị đày đi làm tài xế, đưa Nguyễn Trữ Khanh về nhà trước, sau đó lại lái xe đưa Phùng Sở Sở đi ăn cơm.

Sau khi ăn xong, sắc trời đã tối dần, theo thói quen lúc trước thì giờ này, hai người nếu không đi xem phim thì cũng chuẩn bị về nhà. Nhưng hình như hôm nay Dương Quang có sắp xếp khác, anh kéo Phùng Sở Sở lên xe, không nói câu nào đã tự lái xe đi.

Phùng Sở Sở có chút nghi hoặc, lấy cùi chỏ chọc chọc cánh tay anh, hỏi: “Thế này là đi đâu?”

“Dẫn em đến chỗ này cực hay.” Dương Quang giảo hoạt cười một tiếng, nhấn ga, nhanh chóng đi về phía mục tiêu. Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 17
Phòng cưới

– Chỉ có tình yêu, không có bánh bao, hôn nhân không thể tiếp tục duy trì –

Xe cuối cùng cũng dừng lại ở cửa một tiểu khu, Dương Quang chào hỏi với bảo vệ xong, cửa chống trộm của khu nhà liền được mở ra, anh lái xe vào, dừng trước một dãy nhà chung cư. Lúc này bên ngoài xe, sắc trời đã tối hẳn.

Tiểu khu này chắc hẳn là mới xây, người đến ở không nhiều lắm, đến ban đêm, có vẻ có chút âm trầm, khi Phùng Sở Sở vừa xuống xe, vừa hay có một trận gió thổi qua, thổi trúng cô, không khỏi rùng mình một cái.

“Đây là đâu vậy hả?’ Phùng Sở Sở vừa run rẩy vừa hỏi.

Dương Quang lại chỉ cười mà không đáp, kéo tay cô lên lầu. Hai người ra khỏi thang máy, đi tới cửa một gian nhà độc lập, Dương Quang lôi chìa khóa ra, mở cửa đi vào.

Đây là một căn phòng thô, còn chưa được trang hoàng, đèn đóm trong nhà cũng chỉ được bắc tạm, vô cùng đơn sơ. Nhưng ánh sáng ấm áp chiếu rọi cả căn phòng, cũng chiếu sáng trái tim Phùng Sở Sở.

Dương Quanh kéo cô đi xem một vòng, vừa đi vừa vui vẻ nói: “Căn nhà này anh mới mua, giờ phải nhờ bà chủ tương lai đến cố vấn một chút, trang hoàng thế nào mới được đây.”

Phùng Sở Sở có chút mất tự nhiên, vung tay, mở miệng nói: “Nhà của anh, anh thích trang trí thế nào thì làm thế ấy.”

Dương Quang không để ý đến dáng vẻ của cô, lòng buồn cười, nói: “Nhưng mà sau này hai chúng ta sẽ cùng nhau sống ở đây rất rất lâu. Nếu mà trang trí không đẹp, chỉ sợ em càng ở càng tức giận, cuối cùng lại ly hôn với anh ấy chứ.”

“Ai nói em muốn kết hôn với anh.” Phùng Sở Sở hiếm khi làm con gái nũng nịu một lần, mặt đỏ như trứng tôm.

“Em không lấy anh thì còn muốn lấy ai hả? Chẳng lẽ muốn bắt trước Trữ Khanh, bay đến mấy gã áp dụng đường lối kinh tế, đi theo mấy cô khác tranh giành đại gia đấy chứ.”

Nguyễn Trữ Khanh nhất định không nghĩ tới, một chuyện riêng tư bé xíu của mình lại bị Dương Quang coi là tài liệu giáo dục tiêu cực, mang ra để giáo huấn Phùng Sở Sở.

“Anh đừng nói bậy, Trữ Khanh chia tay với Khương Nghị rồi mới đi tham gia tranh tài, cô ấy không nợ Khương Nghị thứ gì cả.” Mặc dù trong đáy lòng, Phùng Sở Sở cũng không tán thành Nguyễn Trữ Khanh tham gia cuộc tranh tài hư vinh đó, nhưng làm bạn tốt, cô vẫn mở miệng ủng hộ cô ấy.

“Được rồi, đừng tranh cãi vì cô ấy, chuyện của cô ấy, cứ để cho chính cô ấy để ý đi. Chúng ta nên suy nghĩ xem, căn nhà này nên trang hoàng thế nào cho đẹp, nếu mà sinh con, phải chia phòng thế nào đây?” Dương Quang đẩy một cánh cửa phòng ra, nhìn vào bên trong quan sát, “Căn phòng này lớn nhỏ không sai, sau này có con có thể dùng làm phòng cho trẻ con. Còn gian bên cạnh kia nữa, kích thước cũng không tệ, nếu em mà sinh hai đứa, bọn mình cũng không phải lo.”

Phùng Sở Sở đi theo Dương Quang đi lung tung trong phòng, nghe thấy anh một mình đứng đó thao thao bất tuyệt những ý nghĩ kỳ quái. Thậm chí ngay cả đầy tháng con tổ chức ở chỗ nào cũng đã liệu được bảy tám phần. Dương Quang lúc này, nhìn qua tựa như một đứa trẻ, mơ ước đến tương lai tốt đẹp của mình.

Tất cả dường như đã diễn ra quá nhanh, khi Phùng Sở Sở còn đang vắt hết óc về cuộc tranh tài, bên kia, Dương Quang đã tự mình mua nhà, chỉ chờ cô gật đầu là có thể cử hành hôn lễ, bước vào một giai đoạn khác của cuộc đời. Bây giờ, thật sự có thể kết hôn sao? Cô vẫn còn có chút do dự.

Có điều, về chuyện Dương Quang mua nhà, hôm đó khi về đến nhà, cô vẫn thông báo với cha mẹ một tiếng. Trước kia khi chưa có bạn trai, cha mẹ cả ngày muốn cô đưa đàn ông về nhà, chỉ sợ dù mới là yêu đương thôi cũng đủ để họ mừng như đón Tết vậy.

Sau này khi quan hệ với Dương Quang đã ổn định, suy nghĩ của cha mẹ lại thay đổi, bắt đầu mong mỏi cô lấy chồng chứ không thỏa mãn với việc nghe Dương Quang gọi họ là “Bác trai” “Bác gái” nữa….

Cho nên khi cô nói chuyện Dương Quang mua nhà với cha mẹ, bọn họ có vẻ rất vui, cảm thấy con gái cách thánh đường hôn nhân thực sự chỉ có một bước dài mà thôi.

Ông Phùng bỏ trái cây đang ăn dở xuống, móc thuốc lá ra, nhanh chóng châm lên, bình thường ở nhà ông rất ít khi hút thuốc, là vì bà Phùng lúc nào cũng càu nhàu bên tai ông, hút thuốc không tốt với thân thể. Bây giờ thừa dịp tâm trạng của bà ấy đang tốt, ông Phùng vội vàng rút ra hút thêm mấy ngụm, trong lòng chỉ mong con gái ngày nào cũng có thể mang tin tốt về, vậy con đường hút thuốc của ông mới không còn gập ghềnh như thế.

Bà Phùng nhìn bộ dạng kia của chồng mình, lười phải nói, cầm quả táo ông chưa gặm xong lên, hai ba miếng đã ăn hết. Sau khi ăn xong, bà không có ý định rời đi mà ngồi xuống, hỏi con gái: “Sao hả, căn nhà kia có rộng không? Đẹp không?”
“Rộng thì cũng rộng, chắc được một trăm năm mươi mét vuông, nhưng mà đẹp thì chưa biết ạ, còn chưa trang hoàng lại mà mẹ, chỉ là một căn phòng thô thôi.” Phùng Sở Sở mệt đến ngáp ngắn ngáp dài, mắt liếc nhìn đồng hồ treo tường, thật mong có thể lập tức về phòng ngủ.

Nhưng xem ý tứ của mẹ, chắc còn chưa hỏi xong đâu, muốn đi không dễ. “Vậy tiếp đó là phải trang hoàng hả?”
Phùng Sở Sở vô lực gật đầu nói: “Đúng vậy, cho nên anh ấy mới dẫn con tới, anh ấy hỏi con định trang trí thế nào cho đẹp.”

“Thế là có ý gì?” Năng lực lý giải của bà Phùng, hiển nhiên khác hẳn người nào đó, hai con mắt kia của bà giống như đom đóm trong đêm, đột nhiên lóe sáng, cao giọng lên nói, “Có phải nó định để cho nhà mình bỏ tiền trang trí không đấy?”

“Con không biết, anh

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT