watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5931 Lượt

thế, em không được giống anh sao, tuyển chọn tỉ mỉ, tìm một người toàn năng về giúp em.”

Tô Thiên Thanh chỉ cười cười, không nói gì, trong lòng lại âm thầm nghĩ, Chung Tiền Danh quả nhiên còn chưa thực sự hiểu anh. Nếu anh quả thực muốn kết hôn, cần gì phải nhọc lòng như vậy, phụ nữ xinh đẹp trên đời đâu có ít, cho dù không biết gì thì có sao. Thứ anh có chính là tiền, tìm tám người, mười người giúp việc cũng không phải việc khó.

Trước mắt anh đột nhiên xuất hiện gương mặt ngoài cười nhưng trong không cười của Phùng Sở Sở, có lẽ chỉ có cô mới thực sự hiểu mục đích của anh khi bày ra màn kịch này, cho nên mới tỏ ra lạnh lùng và khinh thường với anh như vậy.

Đúng vào lúc trong đầu anh đang nghĩ đến Phùng Sở Sở, giọng nói của cô lại vang lên trên màn ảnh. Lần này, cô không phỏng vấn, chỉ bình luận một chút vào lúc ống kính đang quay, giúp cho ba người Tô Thiên Thanh hiểu rõ tình hình hơn.

Trên màn ảnh đang chiếu cảnh một vị mỹ nữ cúi người lau bàn, Phùng Sở Sở không lọt vào khung hình, chỉ có thể nghe thấy giọng nói của cô. Không hiểu tại sao, không thấy người mà chỉ nghe thấy giọng nói của cô, Tô Thiên Thanh lại cảm thấy hình như cô ta cũng không đáng ghét đến thế, thậm chí có một sát na, anh bỗng cảm thấy, giọng nói này lại dễ nghe đến vậy, khiến cho anh có một nỗi xúc động muốn nghe mãi.

Đáng tiếc, tiếng thét chói tai của mỹ nhân đã cắt đứt câu nói của Phùng Sở Sở. Thì ra là mỹ nhân thấy có máy quay, tâm tư hết sức thông minh, biết đại gia khẳng định đang xem cô ta, vậy nên mới không an ổn mà đứng dậy, bày ra đủ loại tư thế hấp dẫn, vừa õng ẹo tạo dáng, vừa cố ra vẻ lau bàn. Đáng tiếc, vận may của cô ta không tốt, chỉ lo phô bày phong tình, không cẩn thận một chút đã bị vặn thắt lưng. Đau đớn trong nháy mắt khiến cho cô ta không màng đến hình tượng mà thét to, đỡ lấy bàn đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đâu còn lấy nửa điểm phong tình.

Không ngờ tới có người lau cái bàn thôi mà cũng bị vẹo thắt lưng, Phùng Sở Sở không nhịn được phì cười, thanh âm thông qua bộ đàm, truyền vào tai Tô Thiên Thanh, khiến anh đột nhiên cảm thấy, sao vừa nãy mình có thể có ảo giác hoang đường như vậy? Cô nàng này, rõ ràng là một mụ ác ma.

Bên kia, Phùng Sở Sở cũng không giải thích gì nữa, vội vàng tiến lên dìu mỹ nữ, gọi điện cho Đại Chí đưa bác sĩ đến, kiểm tra cho cô ta. Cũng may cô đã chuẩn bị đầy đủ, đoán trước sẽ có người vì làm việc nhà mà bị thương, còn cố ý chuẩn bị bác sĩ tại chỗ, như vậy không chỉ đề cao được hình tượng của tiết mục mà còn có thể chặn miệng đám ký giả kia.

Đại Chí nhanh chóng dẫn bác sĩ lên, đỡ mỹ nữ ngồi xuống, còn Phùng Sở Sở mang theo quay phim, chạy tới một gian phòng khác, vừa mới vào cửa, cô đã liếc thấy Nguyễn Trữ Khanh ở bên trong, xem động tác của cô nàng, trái lại hết sức thành thạo, Phùng Sở Sở không khỏi có chút toát mồ hôi. So với Nguyễn Trữ Khanh, kẻ quanh năm suốt tháng ở trong nhà như cô hoàn toàn không theo kịp tài nghệ của cô nàng, vừa nghĩ đến căn nhà của Dương Quang cùng với hàm ý của anh. Nếu thực sự cô gật đầu lấy anh, chỉ sợ cũng sẽ giống như không ít các cô gái ở đây, liên tiếp xấu mặt.

Cô đột nhiên ý thức được, mình căn bản không có tư cách đi cười nhạo họ. Có lẽ cô nên cùng Giai Cầm và Trữ Khanh học tập tử tế một phen, học làm sao để làm vợ, làm mẹ người ta, tránh để sau khi cưới rồi Dương Quang lại thấy thất vọng vì cô, ảnh hưởng đến tình cảm giữa hai vợ chồng.

Cô đang thất thần, quay phim bên cạnh đột nhiên giơ khuỷu tay chọc cô, nháy mắt ý bảo cô mau nói chuyện. Lúc này cô mới phát hiện ra, thì ra mình đã mất hồn cả nửa ngày, chỉ đứng đó mà không nói tiếng nào.

Vậy nên cô nhanh chóng bước lên, cười nói với Nguyễn Trữ Khanh: “Cô Nguyễn, xem ra cô rất hay việc làm việc nhà, quét dọn nhìn rất thành thạo.”

Nguyễn Trữ Khanh thấy cô đứng đó cao giọng nói với mình, không nhịn được cười nói: “Đúng vậy, tôi ở một mình, những chuyện này bình thường cũng đã quen. Nếu cả ngày cứ ở cạnh bố mẹ, chỉ sợ hôm nay tới đây tôi sẽ thành trò cười.” Trong lời có ý, ngụ ý chính là đang châm chọc Phùng Sở Sở, hôm nay nếu cô cũng tự mình ra trận, chỉ sợ chẳng tốt hơn người khác là mấy.

Phùng Sở Sở hiểu cô nàng muốn nói gì, lặng lẽ véo cô nàng một cái, coi như trả thù, sau đó lại cười ha ha mấy tiếng, xoay người bỏ đi.

Cứ thế đi từ tầng một đến tầng ba, nhìn thấy không ít “Kiệt tác” trong ba gian phòng, Phùng Sở Sở chỉ thấy vai mỏi eo đau, miệng khô lưỡi khô, âm thầm hối hận, chẳng bằng ngồi trong phòng nghỉ uống trà với Tô Thiên Thanh còn thoải mái hơn.

Ngoài dự liệu chính là, cô vốn tưởng giặt quần áo là một chuyện đơn giản đến không thể đơn giản hơn, nhưng không ngờ ở đây có rất nhiều người phạm phải không ít sai lầm. Trái lại việc dọn dẹp mặc dù đa số đều vụng tay vụng chân nhưng tốn thêm chút thời gian thì trên cơ bản vẫn có thể lau chùi đồ đạc sạch sẽ.

Cô lấy xập giấy trong túi ra, bên trên đã liệt kê rất nhiều những tình huống có thể phát sinh. Đây đều là những kinh nghiệm do các bà nội trợ ở nhà cống hiến, còn có một phần là do mấy cô nàng chưa lập gia đình như Yến Tử tra được trên web.

Cô nhìn kỹ một lượt, phát hiện có không ít vấn đề ở trong đó đều có người phạm phải. Giống như việc Trần Tĩnh không để riêng đồ dễ phai ra, còn có người, áo lót không giặt bằng tay, thậm chí còn không bỏ vào túi giặt đã ném thẳng vào máy giặt cho xong chuyện. Lại còn có người coi bột tẩy trắng thành bột giặt, đổ vào không hề tiết chế, quả nhiên không phải tiền của mình, mọi người căn cứ vào nguyên tắc càng nhiều càng tốt, gần như muốn cho tòa soạn sạt nghiệp.

Nhìn đến cuối, Phùng Sở Sở không kìm được mà trợn trắng mắt, bởi vì trên người bọn họ, cô rõ ràng có thể nhìn thấy hình ảnh tương lai và kết cục bi thảm của mình. Chẳng lẽ phụ nữ không biết làm việc nhà, ngay cả trong mắt người cùng giới cũng khó chấp nhận vậy sao? Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 19
Đời người từng trải qua

– Mỹ nhân tâm kế sâu, cuối cùng chẳng qua cũng là tự hại mình –

Từ sáng cho đến tận bốn giờ chiều, cuộc tranh tài mới gần đến điểm kết thúc. Đáng chú ý là, Phùng Sở Sở phát hiện, đám ký giả kia dường như rất hứng thú với Nguyễn Trữ Khanh, luôn luôn có vài người thi thoảng lại đuổi theo cô ấy, không ngừng chụp ảnh, thậm chí còn có ý làm người chuyên chụp riêng.

Phùng Sở Sở đứng trong góc tối nhìn một lúc lâu cũng không nhận ra trò gì. Có lẽ lần trước chuyện Tô Thiên Thanh muốn gặp riêng cô ấy không cẩn thận đã bị lộ ra ngoài. Đám ký giả kia toàn là ruồi bọ, chỗ nào có máu là nhào đến. Càng về sau càng cuốn lấy Nguyễn Trữ Khanh, gần như không để cho cô yên ổn dự thi, thời gian đến phòng giặt đồ cứ bị kéo dài mãi cho đến khi Phùng Sở Sở can thiệp mới chặn được mấy kẻ nhiệt tình kia lại.

Nhân viên mang quần áo đã được phân chia đến cho Nguyễn Trữ Khanh, chỉ cho cô hướng phòng giặt đồ. Còn chưa đi được mấy bước cô đã bị người ta kéo lại, thì ra là phòng giặt đồ ở tầng hai đang có người dùng, bất đắc dĩ cô chỉ có thể xuống tầng một.

Phùng Sở Sở vốn đã tính toán thời gian, cũng không xê xích lắm, không định quay chụp gì nữa, Tô Thiên Thanh kia, xem mấy cô nàng nội trợ cả một ngày chắc cũng thấy ngán rồi. Đang định tu dọn đồ đạc chuẩn bị xong việc thì lại nhận được điện thoại của Chung Tiền Danh, bảo muốn xem cô nàng Nguyễn Trữ Khanh kia giặt đồ.

Phùng Sở Sở phỉ nhổ trong lòng chừng chục lần, ngoài miệng vẫn không nói gì, cúp máy, lại gọi anh trai quay phim cùng nhau xuống tầng dưới tìm Nguyễn Trữ Khanh.

Vừa đi đến cầu thang đã nhìn thấy Nguyễn Trữ Khanh ôm giỏ nhựa, tựa như một cô vợ nhỏ đang định xuống tầng. Đối diện có một cô gái đang đi lên, chắc là vừa mới dùng xong phòng giặt đồ, sắc mặt có vẻ hơi âm u, hiển nhiên là kết quả của cuộc thi khiến cho cô ta rất bất mãn.

Đúng vào lúc cô ta chạm phải Nguyễn Trữ Khanh, Phùng Sở Sở đứng trên cầu thang cảm thấy mình đã nhìn thấy một cảnh tượng thực đáng sợ. Cô gái kia, trong lúc vô tình giơ chân ra ngoài, ngáng qua bậc thang Nguyễn Trữ Khanh sắp bước xuống.

Chuyện này thực ra chỉ xảy ra trong khoảnh khắc, nhanh đến mức Phùng Sở Sở thậm chí còn không còn thời gian suy tư đúng hay sai. Cô theo phản xạ có điều kiện lao xuống cầu thang, chạy tới bên cạnh Nguyễn Trữ Khanh, vươn một tay kéo cô ấy tránh ra đằng sau. Cú né này, mặc dù tránh thoát được cái chân nguy hiểm kia nhưng đồ trong tay Nguyễn Trữ Khanh lại mất trọng tâm, lập tức lăn lông lốc trên bậc thang. Chiếc giỏ nhựa và quần áo bên trong đều rớt hết ra ngoài, đổ đầy nửa cầu thang.

Mà phía Phùng Sở Sở lại càng be bét hơn. Mặc dù cô đã dùng sức kéo được Nguyễn Trữ Khanh lại nhưng bản thân lại nghiêng về phía trước. Trực giác cô cảm thấy mình đứng không vững, gần như sắp ngã đến nơi, lập tức vươn tay túm lấy thành lan can, cũng chẳng quản xem tư thế đẹp hay xấu, chỉ cầu mong đừng có ngã xuống.

Đáng tiếc, mặc dù cô đã thành công đứng lại trên cầu thang nhưng mắt cá chân phải lại truyền đến một cơn đau nhói, cô gần như đã cảm nhận được sâu sắc tâm trạng của cô nàng bị vẹo thắt lưng khi nãy. Bởi vì giờ phút này, cô cũng đang đau đến nổ đom đóm mắt, nói không

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT