watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5939 Lượt

thân. Nhưng giờ phút này khi màn đêm buông xuống, mọi ánh sáng đều lụi tắt, cô liền trở nên lộ liễu, tất cả nội tâm đều bị người ta nhìn rõ rành rành.

“Anh cảm thấy, đây là quyết định em tự lựa chọn, chẳng có gì mà đúng hay sai hết. Có điều, em chia tay với Khương Nghị có phải là thực lòng hay không, hay chỉ là để theo đuổi một đời sống vật chất khá hơn?” Lời nói của Dương Quang rất bộc trực, bộc trực đến mức có chút tổn thương người khác.

“Không phải, cho dù không có cuộc thi này thì nhất định em vẫn sẽ chia tay với anh ta.” Nguyễn Trữ Khanh kiên định nói, “Thực ra thì nếu em thực sự muốn theo đuổi một cuộc sống vật chất thì em căn bản đã không cần ở bên cạnh anh ta. Mấy năm yêu đương với anh ta, có không ít đàn ông có điều kiện tốt hơn anh ta từng theo đuổi em, nhưng em vẫn cảm thấy em nên cho anh ta cơ hội, để anh ta chín chắn hơn một chút. Bởi vì em vẫn có tình cảm với anh ta.”

“Vậy bắt đầu từ khi nào em cảm thấy không thể cho anh ta thêm cơ hội được nữa?”

“Khi em phát hiện ra cả đời này anh ta cũng không trưởng thành được, không thể thoát khỏi cái bóng của chị gái anh ta mà cố gắng sống, em đã tự nói với mình, em nhất định phải rời xa anh ta. Cho dù em vẫn còn tình cảm với anh ta thì cũng không thể tiếp tục. Dương Quang, em cũng không còn ít tuổi nữa, hơn nữa cuộc hôn nhân của Giai Cầm đã cho em một lời cảnh cáo, không thể mang theo một tia miễn cưỡng mà bước vào lễ đường hôn nhân được, nếu vậy, cuối cùng, người bị tổn thương cũng chỉ có chính bản thân mình mà thôi. Em và Khương Nghị, giá trị quan khác biệt, đây là thứ được nuôi dưỡng từ khi còn nhỏ đến lớn, là thứ đã ăn sâu vào huyết mạch, không ai có thể thay đổi được. Em cảm thấy nếu không thể thay đổi được Khương Nghị, cũng không muốn phải thay đổi vì anh ta, thì biện pháp tốt nhất chính là chia tay.”

Dương Quang đột nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên một sự cảm động, anh bị cô gái trước mặt làm cho cảm động. Anh khẽ quay đầu, nhìn gương mặt bên xinh đẹp của Nguyễn Trữ Khanh, đột nhiên cảm thấy những định kiến của mình với cô ấy từ trước đến giờ đều sai lầm. Đằng sau mỗi con người, ẩn trong nội tâm đều cất chứa một phần sâu xa và đau đớn, cho dù từ xưa đến nay trong mắt anh, cô ấy chỉ là một con búp bê xinh đẹp.

Anh bắt đầu hiểu, tại sao Phùng Sở Sở lại gìn giữ tình bạn với Nguyễn Trữ Khanh bao nhiêu năm như vậy. Từ những gì mà cô ấy vừa nói, Dương Quang thậm chí còn cảm thấy, cô ấy còn am hiểu chuyện đời hơn Phùng Sở Sở, đầu óc cũng tỉnh táo hơn, cũng càng tôn trọng nội tâm của mình hơn. Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú – Chương 20
Đầu nở hoa

– Hoặc là không đánh, hoặc là đánh đến chết –

Lái xe về đến nhà đã là hơn tám giờ, Tô Thiên Thanh dừng xe trước cửa gara, đột nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi. Anh lấy di động, gọi cho Chung Tiền Danh, hẹn cậu ta đến một quán rượu, còn mình thì quay xe ra cửa, một lần nữa rong ruổi trên đường.

Đến quán bar đỗ xe xong, Chung Tiền Danh đã đến trước, ngồi cạnh bàn phất phất tay gọi anh, đợi ngồi xuống rồi mới hỏi: “Uống gì?”

Tô Thiên Thanh còn chưa kịp trả lời, cậu chàng đã tự hỏi tự đáp: “Đúng rồi, bia. Anh ấy, từ xưa đến giờ đến bar bao giờ cũng chỉ uống bia.” Vừa nói, vừa ngoắc phục vụ gọi hai chai bia lên.

Tô Thiên Thanh chỉ cười không đáp. Anh đi bar, chủ yếu là vì không khí náo nhiệt, không muốn phải một mình về nhà, đối diện với một căn phòng trống trải, uống gì đó với anh mà nói thực ra cũng không quan trọng. Để tránh uống say rồi bị người khác gạt đi làm một số chuyện vô vị, anh vẫn chọn uống bia, đây là phương pháp an toàn nhất.

Chung Tiền Danh tỏ cái vẻ “biết tuốt”, vừa uống rượu, vừa tìm kiếm con mồi khắp nơi. Trong quán có mấy cô nàng trẻ trung xinh đẹp lại ăn mặc nóng bỏng, nhìn đã thấy đã mắt, đồng thời còn có thể tìm kiếm một vài hoạt động giải trí về đêm.

Tô Thiên Thanh nhìn cậu ta mặt đầy vẻ háo sắc, khẽ cười lắc đầu. Mặc dù anh không có hứng thú với việc tìm hoa bẻ liễu ở chốn này, nhưng không có nghĩa là người khác cũng không hứng thú với bọn họ. Mới ngồi xuống uống chưa được nửa chai bia đã có hai cô bé trông chưa đầy hai mươi chủ động sáp lại gần.

Chung Tiền Danh đương nhiên là ai đến cũng không từ, cười ha hả với hai cô gái, thuận tiện xơi chút đậu hủ. Mà Tô Thiên Thanh vẫn bị Phùng Sở Sở gắn mác củ cái bự lăng nhăng thì chỉ khách khí khoát khoát tay, ý bảo bọn họ đừng tới gần. Hai cô nàng kia thấy đại gia không thích cũng chẳng có cách nào khác, chỉ biết đồng loạt dính lấy Chung Tiền Danh.

Chung Tiền Danh đương nhiên là rất vui lòng, trái ôm phải ấp, mở miệng hết bảo bối rồi lại sweetheart, hai cái tay, không biết đã du đãng đến chỗ nào trên cơ thể hai cô nàng kia rồi.

Tô Thiên Thanh vừa uống rượu, vừa xem ba người biểu diễn sống, trao đổi ánh mắt với Chung Tiền Danh, cũng không nói chuyện nhiều. Chợt, khóe mắt anh liếc thấy một bóng dáng quen quen, không khỏi nhìn về phía quầy bar thêm mấy lần.

Chung Tiền Danh ngồi đối diện đương nhiên phát hiện ra sự khác thường của Tô Thiên Thanh, cũng nhìn theo ánh mắt của anh. Vốn tưởng Tô Thiên Thanh nhìn trúng em nào đó, nhưng chỗ quầy bar đó ngồi toàn là đàn ông, điều này khiến cho Chung Tiền Danh không khỏi có chút kỳ quái.

Anh ta lẳng lặng thoát khỏi sự quấn quít của hai cô em kia, lịch sự đuổi khéo hai cô nàng đi, sau đó mới hỏi Tô Thiên Thanh: “Sao thế, gặp người quen?”
Tô Thiên Thanh cầm chai bia, chỉ về phía quầy bar một cái, cười nói: “Anh chàng kia, mặc sơ mi đen ấy, cậu nhớ không?”

Chung Tiền Danh nhìn bóng lưng người kia mấy lượt, vừa đúng lúc người kia khẽ xoay người, quay nửa mặt qua. Nhìn xong, anh ta chợt vỡ lẽ: “Là anh chàng nhiếp ảnh gia đó phải không, ở tòa soạn ấy. Hôm đấy lúc quan sát cuộc thi cũng ngầu ra phết, kết quả vừa thấy cô chủ biên họ Phùng gặp tai nạn, sắc mặt thay đổi cứ gọi là nhanh thoăn thoắt.”

Tô Thiên Thanh ừ một tiếng, không nói câu nào, thấy Lưu Dục xoay người lại, nhìn thấy họ, liền giơ giơ chai bia trong tay với anh ta, coi như chào hỏi.

Lưu Dục thấy Tô Thiên Thanh và Chung Tiền Danh, hơi giật mình một chút, theo phép lịch sự, bước lên trước cất tiếng chào hỏi.

Chung Tiền Danh lại là người vô cùng dễ làm thân, lập tức kéo cái ghế bên cạnh ra, ý bảo Lưu Dục ngồi xuống: “Anh đi một mình hả, uống chung đi.”

Lưu Dục vốn định cự tuyệt, nhưng lại cảm thấy vậy có hơi mất phong độ, mình quả thực là đi một mình đến đây uống rượu, cũng không hẹn bạn bè gì. Nếu người ta đã mời, anh ta cũng không tiện bỏ đi, liền ngồi xuống vừa uống vừa tán gẫu với bọn họ.

Chung Tiền Danh đã có vài ly rượu vào bụng, bắt đầu lải nhải, quay đầu hỏi Lưu Dục: “Phùng chủ biên của các anh sao rồi?”

“Không phải lo, chỉ là xương bị rạn thôi, chắc phải nghỉ một thời gian.”

“Vậy cuộc thi làm thế nào bây giờ, có tổ chức tiếp không?” Chung Tiền Danh dường như còn quan tâm đến cuộc thi ấy hơn cả Tô Thiên Thanh, giống như anh ta đang chọn vợ vậy.

Lưu Dục khoát khoát tay, cười nói: “Không phải vội, Sở Sở cũng chỉ đề ra kế hoạch thôi. Giờ cô ấy dù không đi lại được nhưng cũng đã về nhà nghỉ ngơi rồi, công việc cũng sẽ không chậm trễ, cùng lắm là không thể chạy tới chạy lui hôm tranh tài thôi. Tô tiên sinh có thể yên tâm, tòa soạn chúng tôi rất đông người, thiếu mình cô ấy cũng không làm lỡ việc đâu.”

Lưu Dục nói mãi nói mãi, lại có mùi công việc công tác, không khí dường như có chút cứng nhắc. May thay Chung Tiền Danh là một người rất nhanh nhảu, vừa thấy tình huống không đúng, vội vàng đổi đề tài, bấy giờ mới lấp liếm đi bầu không khí ngượng ngập này.

Đúng vào lúc mọi người đang chén này tiếp chén kia, một nam một nữ đi từ ngoài cửa vào. Chuyện này cũng không có gì lạ, nam nữ đi bar uống rượu tìm vui là chuyện rất bình thường. Nhưng hai người kia lại ngoài ý muốn thu hút tầm mắt của rất nhiều người. Bởi vì từ cách ăn mặc của họ có thể thấy thực sự là tương đối đàng hoàng, đặc biệt là cô gái đi đằng sau, căn bản không giống như người đến quán bar để uống rượu. Mà giống như là tâm không cam tình không nguyện bị người ta ép đến đây hơn.

Ba người Tô Thiên Thanh hiển nhiên cũng chú ý đến bọn họ, nhất là Lưu Dục, sau khi nhìn thấy cô gái kia, nghi ngờ “hả” một tiếng. Một tiếng này của anh ta, Chung Tiền Danh đương nhiên không thể bỏ qua, vội vàng ghé đầu qua hỏi: “Bạn ông anh à?”

Lưu Dục lắc đầu một cái, đáp: “Không hẳn thế, có điều, tôi biết cô gái đó, là bạn thân của Phùng Sở Sở, La tiểu thư.”

Lưu Dục nói xong, trong lòng hơi do dự, vốn theo tính tình của anh ta hẳn là nên tiến lên chào hỏi với người ta. Nhưng khi nhìn thấy không khí giữa La Giai Cầm và người đàn ông kia, dường như có chút không vui. Cho nên anh ta quyết định quan sát trước thì hơn, tránh quấy rầy đến bọn họ.

Đôi nam nữ vừa mới tiến vào, nữ đương nhiên là La Giai Cầm trong miệng Lưu Dục, còn nam, chính là tên chồng trước dây dưa không dứt đầu óc có vấn đề của cô, Ngô Phong Hoa.

La Giai Cầm vốn không muốn quan tâm đến gã, nhưng trên đường lại đụng phải gã, nói tới nói lui, nhất quyết kéo cô đến quán bar tâm sự một chút. Giai Cầm bản tính lương thiện, không biết từ chối người khác, hơn nữa, cô cũng muốn mượn cơ hội lần này để

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT